Hôm nay,  

Đổi Mới

29/08/201700:00:00(Xem: 7927)
Thế giới ngày hôm nay thay đổi nhanh chóng không ngừng. Con người nhỏ bé nhưng khôn ngoan, nay cũng đã chế tạo ra được những vũ khí để bảo vệ cho đất nước nhưng cũng có một số quốc gia hay tôn giáo thì có mục đích khác của họ. Khi mới nghe thì thật là hay, nhưng nếu họ không biết dùng đúng cho mục đích thì lại sẽ gây ra những chiến tranh chết chóc thảm hại.

Đất nước Hoa-kỳ mà chúng ta đang sinh sống cũng có rất nhiều sự thay đổi mỗi ngày. Nhiều hảng sẽ mướn những người nào có nhiều óc sáng tạo hơn là những người bình thường. Mỗi người phải tranh đấu không ngừng để đáp ứng với môi trường của mình. Người ta mau thấy chán nếu điều gì quá chậm và lỗi thời. Con người cố gắng tìm tòi, học hỏi để tiến lên.

Nhiều năm qua gia đình của chúng tôi đã được làm việc với các anh em xả-hội đen của Hongkong và Việt Nam tỵ nạn.

Sự đổi mới từ một con người củ thành một con người mới thì thấy thật rõ ràng. Các anh em đi vượt biên đến đó khi còn tuổi thiếu niên và không có gia đình. Họ đã đi lạc vào những thói hư, tật xấu của xả-hội mà không hay. Từ những cô đơn, không hi-vọng, và sự buồn chán đã khiến họ trở nên những con người tội lỗi, mà xả-hội khinh chê. Khi chúng tôi tìm được những anh em nào mà muốn thay đổi thì chúng tôi sẽ giúp họ để được đổi mới.

Nhiều anh em khi bị vướng trong những trường hợp như vậy thì họ không tự cứu mình được và không có lối thoát. Chúng tôi lúc nào cũng có anh chị em sống chung và cùng muốn thay đổi để được trên tốt hơn. Bắt đầu từ 30 người đến 500 người, chính phủ Hongkong đã cho chúng tôi xữ dụng một trại lính để nuôi và huấn luyện.

Có những thói hư tật xấu mà sức người bình thường không thể thay đổi được nhưng phải nhờ sự giúp đỡ từ Chúa. “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi.” Lời Chúa đã nói cho những ai muốn đặt niềm tin của mình cho Ngài.

Hãy tin vào Chúa quý vị ơi, vì Ngài là Nguồn của sự Sống và sự tiếp trợ đến từ Ngài. Chúa sẽ cho quý vị nếm trãi được sự tươi mới, sự hi-vọng và phước hạnh ngay trong đời này.

Đức Chúa Trời thương yêu loài người mà Ngài đã dựng nên, cho dù loài người có đi lầm đường lạc lối thì Ngài lúc nào cũng giang tay ra chờ đợi họ quay đầu trở lại. Ngài muốn đền bù, yêu thương và chúc phước cho loài người.

Nếu quý vị đang ở trong tình trạng tối tăm không có lối thoát, thì hôm nay tôi có tin mừng cho quý vị, có một sự hi-vọng trong Chúa Giê Xu của chúng tôi. Ngài đang mong chờ quý vị hãy đến với Ngài. Ngài sẽ cho quý vị có được sự bình an thật cho dù quý vị đang ở trong hoàn cảnh nào.

Nếu quý vị đang gặp những sự cô đơn, buồn chán thất vọng, hoặc bị trói buộc vào trong những xiềng xích thói hư tật xất, hay bịnh tật nào. Ngày hôm nay khi đọc bài báo này và bạn tin và muốn được sự tha thứ và sự chấp nhận lại từ Chúa thì Ngài sẳn sàng muốn ban cho quý vị trong Danh của Ngài.

Nếu qúy vị thật sự muốn được như vậy thì Chúa sẽ ban cho. Nếu quý vị đang quá chán về lối sống củ không hi-vọng, đen tối, tội lỗi của mình. Thì hôm nay là ngày thuận tiện cho qúy vị để thoát ra khỏi chổ tối tăm đó. Lời hứa của Chúa là Ngài sẽ ban điều tốt nhất cho con của Ngài. Quý vị có muốn nhận sự ban cho của Ngài không?

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC tại Kevins Auto Body tại 9265 Bishop Place, Westminster CA 92683. Chúng tôi có giờ nhóm vào Sáng Chúa Nhật lúc 10 giờ và Tối Thứ Ba lúc 6:29pm. Chúng tôi xin mời quý vị đến thông công với chúng tôi trong giờ trà đàm mỗi khi nhóm. Mọi tìm hiểu về niềm tin và sự đổi mới cho cuộc sống sẽ được hướng dẫn một cách rỏ ràng.

Xin quý vị liên lạc với chúng tôi, tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng (714) 603 4481 và nhà tôi là Mục sư Cao Hữu Trí (714) 657 9726

Trân trọng Kính Mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hai đại diện của PTGDVNHN là TS Nguyễn Bá Tùng và KS Đỗ Như Điện đến từ California đã trao bản tuyên dương tượng trưng cho Giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền 2019 cho vị đại diện của HT Thích Không Tánh là BS Đỗ Văn Hội, và vị đại diện của của MS Nguyễn Hồng Quang là MS Huỳnh Quốc Bình
Mấy ngày qua tin giật gân phổ biến trên liên mạng làm cho thiên hạ lưu ý và bàn tán rùm beng, đó là vụ quán bún, tạm gọi là quán bún "không bán nước" bị "giới hữu trách của cộng sản Việt Nam (csVN) cưỡng chế".
Trên mạng bỗng nhiên thiên hạ bàn ngang tán dọc về chữ Bậu chữ Qua, thôi thì mình cũng bàn qua chơi theo thiển ý... bậu nghĩa là em, dùng trong cách nói thân mật. Người Thái có tiếng phậu cũng theo nghĩa tương tợ.... Tại sao người VN ở Miền Bắc không có tiếng bậu thân thương như ở Miền Nam?
Thành kính tưởng niệm Ba tôi nhân Father’s Day... Cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ – người đã từ bỏ cuộc sống an nhàn, đầy tiện nghi của một công chức trong “vùng bị chiếm” thanh bình, theo tiếng gọi thanh niên, ra “vùng giải phóng” để chống Tây.
Người Việt chúng mình ở Montreal thường gặp cộng đồng da đen ở thành phố này. Nếu gặp người da đen ở Montreal, từ người lái taxi cho đến cô y tá hoặc cảnh sát viên, thì xác suất đúng đến 90% đó là người Haiti
LGT: Pat Higgiston dạy toán và tôn giáo tại trường trung học. Ông làm cố vấn cho một nhóm thiền học sinh và lãnh đạo chuyến du lãm hàng năm để nghiên cứu về biến đổi khí hậu tại các cộng đồng ven biển. Ông tốt nghiệp bằng Thạc Sĩ Giáo Dục từ Trường Brooklyn College và bằng Thạc Sĩ Thần Học từ Trường Union Theological Seminary. Ông hiện sống tại Quận Brooklyn, New York. Bài viết sau đây của ông được đăng trong trang mạng Lion’s Roar.
Vâng chúng con đã rất thương Thầy. Trong trên 20 năm qua, chúng con đã đi theo Thầy trên con đường phụng sự đạo pháp và dân tộc. Qua xuốt thời gian đó, chúng con đã hiểu Thầy rất rõ. Thầy rất thẳng thắn, không sợ một ai, một thế lực nào. Thầy không thiên vị những người có quyền thế điạ vị. Thầy không khinh thường những người nghèo khó
Từ thuở đứt phim, ‘đứng hình’, vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Quê người tạm dung đã mấy chục năm mà tui vẫn coi là xứ lạ! Xứ lạ mà may gặp được người quen là mừng lắm đó!
Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc... Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ.
tờ Telegraph (Anh) cho biết: “Cảnh sát Nhật Bản đã bắt đầu công bố hình ảnh và tên tuổi của hàng trăm đàn ông và phụ nữ bị cho là mất tích trong 6 thập niên qua, có thể là do tình báo Bắc Hàn bắt cóc”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.