Hôm nay,  

Cha Tôi Đâu?

16/09/201700:00:00(Xem: 8350)

Cha Tôi Đâu
Nguyễn Thị Cỏ May
 

Một nhà tâm lý học người Nhựt có nhận xét "Con có nhu cầu tìm cha để xác nhận mình là con của ai? Nếu phải tìm cha nuôi cũng chấp nhận". Việt nam mình nói "Con có cha như nhà có nóc".

Ở xứ thanh bình như Pháp, con tìm cha chỉ vì "cha vô danh" do hoàn cảnh cá nhơn. Ở các nước có chiến tranh như Vìệt nam trước đây, con không cha hay mất cha sớm rất phổ biến. Trong đó phải kể thêm con lai, cha là lính ngoại quốc về xứ sau thời gian phục vụ hoặc di tản về xứ khi bị thương tật, mất lìên lạc với người phụ nữ Việt nam.

Trước đây gần mươi năm, ở Pháp, có 2 cô đầm cùng làm vìệc ở tòa soạn một tuần báo ở Paris, đều sốt ruột muốn tìm cha ở Việt nam. Cha của 2 cô đều là người Việt nam, mẹ người Pháp, mất tin tức về cha từ khi mẹ ẵm con về Pháp. Nay 2 cô bốn mươi tuổi, nhớ cha, muốn gặp lại cha hoặc có tin tức về cha, hoặc gặp thân nhơn gia đình Việt nam của cha,... Nhu cầu phải biết về người cha, có một chút thông tin về người cha,...

Hai cô đầm nhờ bạn người Việt nam hướng dẫn về Việt nam tìm cha, với hành trang chỉ có vài thông tin về quê quán và tên họ của cha mà thôi. Cô đầm có cha quê Biên Hòa, sau đó, có tin cha của cô cùng gian đình sau đã qua Pháp sanh sống. Cô tìm được gia đình của cha thì người cha vừa mất năm trước, chỉ gặp bà mẹ kế và các em cùng cha.

Cô thỏa mãn nhu cầu tìm cha. Ngày nay thỉnh thoảng vẫn thăm hỏi các em và bà mẹ kế.

Còn cô bạn kia có cha quê ở Huế. Cô ra tận Huế tìm tông tích nhưng không có ai biết. Nhờ nhắn tin trên báo địa phương vẫn không có tin. Cô thất vọng.

Một cô gái Việt nam quê Sa đéc, sau 28 năm tìm được cha, một cựu lính Mỹ chiến đấu ở Việt nam, nay sanh sống ở Virginia. Trong thư đầu tiên gởi cha để tự giới thiệu mình và nhận cha, cô viết “Cha! Đây là lần đầu tiên con gọi từ này trong đời mình, điều con nghĩ mình sẽ mãi mãi không bao giờ có cơ hội thực hiện. Từ giờ con hiểu con đã thực sự có một người cha. Đó là một bất ngờ lớn, một cú sốc lớn của con, nhưng dĩ nhiên nó là một cú sốc hạnh phúc…”.

Một ngày cuối tháng 11/1996, cha của cô qua Việt nam để gặp cô. Tới đón cha, trong cuộc gặp gở đầu tiên ở Phi trường Tân Sơn Nhứt, cô trao tặng cha 28 bông hồng tượng trưng cho 28 năm cha con không biết nhau. Cái khoảnh khắc chờ đợi cha ở sân bay Tân Sơn Nhứt, chờ đợi máy bay hạ cánh và chờ đợi được nhìn thấy cha mình lần đầu tiên bằng xương bằng thịt, là một cảm giác kỳ lạ nhưng vô cùng tuyệt vời đối với cô. Khi cha cô xuất hiện trước mắt cô, cô đã nhìn ông, rơi nước mắt và cất tiếng gọi "ba", tiếng "ba" thực sự đầu tiên trong đời. Và người cha Mỹ cũng lần đầu tiên trong đời được nghe đứa con ruột thịt thực sự và duy nhất của mình gọi một tiếng "ba" đầy cảm động....

Ngày nay, ở Pháp, con tìm cha để biết mình là con của ai trở thành gần như một phong trào khá sôi nổi. Không cha hoàn toàn không do hoàn cảnh thời cuộc mà do tiến bộ khoa học và diễn tiến đời sống xã hội tiêu thụ, thiên về nhu cầu thực tế hơn là nế nếp cũ.

Đứa trẻ sanh theo sự hỗ trợ y khoa (PMA = Procréation Médicalement Assistée), và nhiều hoàn cảnh xã hội khác, đã tạo ra tình trạng con không cha.

Luật sẽ cho phép PMA áp dụng ở Pháp

Luật cho phép có con theo sự hỗ trợ y khoa (PMA) sẽ được áp dụng vào năm 2018 cho tất cả phụ nữ Pháp muốn có con. Dĩ nhiên luật này hoàn toàn không nhằm giải quyết tình trạng con không cha đang là thực tế xã hội, trái lại sẽ tạo thêm một cách phổ biến tình trạng con không cha vì người phụ nữ sanh con không cần có chồng, hay đúng hơn, không cần có người đàn ông. Con gái "đồng trinh" có con, và có bao nhiêu con cũng được.

Cho tới một lúc nào đó, bổng một hôm, đứa trẻ hỏi lớn lên, như gào thét "Cha tôi đâu?". Và tình trạng này đang xảy ra ở Pháp. Trong tương lai sẽ nghiêm trọng hơn khi luật pháp đã cho phép và phụ nữ ở Pháp, cả không tiền, cũng sẽ có con. Hiện nay, chỉ những người có tiền mới có con được vì phải đi qua một nước khác nhờ PMA.

Theo tin AFP, bà Marlène Schiappa, Bộ trưỏng về "Bình đẳng giữa phụ nữ và đàn ông ", sáng nay loan tin mừng luật "Có con nhờ y khoa hỗ trợ" (PMA) sẽ áp dụng cho tất cả phụ nữ Pháp vào năm tới 2018. Bà  còn vui vẻ nhấn mạnh "Đây đúng là một sự công bình xã hội". Vì những cặp gái-gái, phụ nữ ở một mình,... đều có thể có con như những cặp vợ chồng truyền thống Nam-Nữ, nếu muốn. Nên ông Emmanuel Macron, lúc vận động tranh cử, có tuyên bố và hứa sẽ thực hiện. Và nay là lúc thuận tiện để đưa ra giúp chánh phủ né tránh phải đối đầu gay gắt trước phản ứng của nghiệp đoàn CGT (TTký Martinez còn Soviet Suprême) vì không đồng ý dự luật cải tổ luật lao động. Nếu dự luật này được thông qua thì mai này, mọi thỏa thuận sẽ được thương thảo trực tiếp giữa chủ nhơn và đại diện công nhơn, trong khuôn khổ xí nghiệp, không cần qua nghiệp đoàn nữa.  Nghiệp đoàn sợ mất  miếng thịt bò, phô-mai và chai rượu ngon.

Biểu tình hôm 12/09 vừa qua cho thấy sự thật là CGT và TTKý Martinez chỉ nhằm chống ông TT Macron hơn là phản đối dự luật cải tổ Lao động. Trong đoàn biểu tình có thêm không ít những người không phải CGT tham gia, cả dân tới Pháp lậu, nhằm có tiếng nói đòi lên lương, đòi kéo dài hợp đồng lao động,.... Mọi người, cả đoàn viên CGT, không ai cần biết rõ nội dung dự luật là gì.

Nghiệp đoàn của Tây là thế!

Luật pháp của chánh phủ đề nghị, nhứt là quan hệ đến con người, phải đưa qua "Ủy Ban Quốc gia Đạo lý" xem xét và chấp thuận mới được thông qua. Nay Ủy Ban đã thuận, với rất nhiều cố gắng và dè dặt. Trong lúc đó, chỉ còn Giáo hội công giáo chống đối mạnh.

Tuy nhiên người nhiệt liệt hoan nghênh dư luật và sự phê thuận của Ủy Ban Quốc gia Đạo lý là Liên Hội đồng tính, dị tính, lưỡng tính, đổi giống. Trong bản thông báo, Liên Hội yêu cầu Quốc Hội thông qua mau và cũng lấy làm lo ngại bản văn sẽ bị cắt xén. Liên Hội cũng không quên bày tỏ ý muốn việc áp dụng PMA sẽ được Bảo hiểm sức khỏe hoàn trả chi phí.

"Có con nhờ y khoa hỗ trợ" (PMA) cũng là khẩu hiệu để tranh đấu của Liên Hội trong kỳ diễn hành lần thứ 40 ở Paris qui tụ hằng chục ngàn người tham dự.

Chấp thuận cho áp dụng phổ quát PMA nhưng Ủy Ban Quốc gia Đạo lý lại bác bỏ "Có bầu dùm kẻ khác" (GPA = Gestation Pour Autrui) và cho đây thuộc về vấn đề xã hội hơn mà y khoa chỉ giúp đỡ khi cần mà thôi.

Theo kết quả thăm dò dư luận, ở Pháp có tới 6/10 người (60% dân chúng) tỏ ra hoan nghênh dự luật về PMA sắp được ban hành.

Cho tới nay, việc áp dụng PMA chỉ dành cho vợ chồng truyền thống bình thường, chồng đàn ông, vợ đàn bà, muốn có con vì  không sanh đẻ được hoặc tránh gây bịnh truyền nhiễm cho đứa trẻ sanh ra. Vẫn ngăn cấm đối với những người đồng tính, độc thân. Hồi tháng 4, trong cuộc vận động tranh cử, ông Macron gởi cho Liên Hội đồng tính, dị tính,.... một bức thư cho biết ông đang chờ ý kiến của Ủy Ban Quốc gia Đạo lý để ban hành đạo luật về PMA cho tất cả mọi phụ nữ.

Trong lúc đó, Ủy Ban lại không bênh vực việc phụ nữ muốn tích trữ như gởi phòng đông lạnh "trứng" của mình chờ "có con" lúc muốn.  Ý kiến của Ủy Ban ngược lại với ý kiến của Hàn Lâm Viện Y khoa vì y khoa đồng ý tích trữ]"trứng" để có thể có con sau 35 tuổi. Nhưng về mặt Đạo lý sẽ nảy sanh ra nhiều chuyện phức tạp như "trứng" bị bán cho người khác hay có con sau thời gian khá lâu người đàn ông đã chết.

Còn nhà phân tâm học, triết gia và luật gia Jean-Pierre Winter lại đặt vấn đề về tầm quan trọng "Thiếu vắng cha" do tiến trình xã hội và những tiến bộ khoa sinh học tạo ra. Sự thiếu vắng cha làm mất đi trật tự họ hàng. Về quan hệ hàng ngang, không có cha không thể xác định được địa vị của đứa trẻ. Về mặt tâm lý, đứa trẻ sanh ra không có cha - khác với trường hợp mồ côi cha vì còn có vết tích về người cha - khi lớn lên cảm thấy như mình không có nơi che chở. Trong nhà như chỉ có "đồng loại", không có người cầm quyền vì quyền bị cướp mất rồi. Ông Jean-Pierre Winter nói rõ không có gì, không có ai có thể thay thế người cha.

Nhà phân tâm học về trẻ con Pierre Lévy-Soussan hoàn toàn không đồng ý việc mở ra PMA cho tất cả phụ nữ. Theo ông, đó là một cách hi sanh người cha bằng khoa học, là một hình thức tối hậu dùng bạo lực đối với trẻ con.

Áp dụng PMA không đòi hỏi điều kiện phải là trường hợp không sanh đẻ được hoặc cho tất cả phụ nữ đồng tính là một sự thoái hóa trên nhiều bình diện: thiếu đối thoại dân chủ, thiếu vắng địa vị người cha hay người đàn ông, mất quyền trẻ con và mất cả quan niệm nhơn bản của y khoa.

Dùng khoa học loại bỏ người cha là một cách sử dụng bại hoại khoa học.

 
Nguyễn Thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
17 ngày nữa, cuộc tranh cử tổng thống Mỹ bước vào kết thúc. Ai thắng? Ai bại? Đời sống sẽ được trở lại bình thường không bị ám ảnh của truyền thông lôi kéo, không bị áp lực của đảng phái thuyết phục. Thật là đáng mừng.Không chắc. Nếu ông Trump thắng, cuộc giao chuyển quyền lực tuy không vừa ý, nhưng chắc sẽ xuôi qua bình yên. Nếu ông Trump thua, đây mới là vấn nạn. Đến giờ phút này, ai cũng biết, nếu ông Trump không được làm tổng thống thì sẽ ứng với câu: Được làm vua, thua làm giặc. Chuyện này đã xảy ra trong lịch sử: Ngày 6 tháng 1, 2021. Và căn cứ theo những lời ông tuyên bố khi vận động tranh cử. Chính quyền Biden, FBI, nội an, cảnh sát, quân đội, có chuẩn bị gì chưa? Hay chỉ có ông Howard Stern tuyên bố: “Tôi không đồng ý với Trump về mặt chính trị, tôi không nghĩ ông ta nên đến gần Nhà Trắng. Tôi không ghét ông. Tôi ghét những người bỏ phiếu cho ông. Tôi nghĩ họ ngu ngốc. Tôi ghét. Tôi sẽ thành thật với bạn, tôi không tôn trọng bạn," (Fox News.)
Chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy ba tuần nữa là ngày bầu cử. Cho đến hôm nay, ai nói, cũng đã nói. Ai làm, cũng đã làm. Nói nhiều hay ít, và làm nhiều hay ít, cũng đã thể hiện rõ ràng. Trừ khi, như một cựu ký giả của tờ Sóng Thần trước năm 1975, hiện đang sinh sống ở Virginia, nói rằng: “Có thể họ không lên tiếng trước công chúng, nhưng ngày bầu cử, lá phiếu của họ dành cho đảng đối lập.” Vị cựu nhà báo này muốn nói đến cựu tổng thống Hoa Kỳ, George W Bush, vị tổng thống duy nhất thuộc đảng Cộng hoà còn tại thế.
Hoa Kỳ luôn được tôn vinh là một cường quốc tích cực tham gia trong mọi sinh hoạt chính trị quốc tế, nhưng lịch sử ngoại giao đã chứng minh ngược lại: Hoa Kỳ từng theo đuổi nguyên tắc bất can thiệp và cũng đã nhiều lần dao động giữa hai chủ thuyết quốc tế và cô lập. Trong việc thực thi chính sách đối ngoại trong thế kỷ XX, Hoa Kỳ mới thực sự trực tiếp định hình cho nền chính trị toàn cầu, lãnh đạo thế giới tự do và bảo vệ nền an ninh trật tự chung. Nhưng đối với châu Âu, qua thời gian, vì nhiều lý do khác nhau, càng ngày Hoa Kỳ càng tỏ ra muốn tránh xa mọi ràng buộc càng tốt.
Tiếng Việt không ít những thành ngữ (ví von) liên hệ đến đặc tính của nhiều con vật hiền lành và quen thuộc: ăn như heo, ăn như mèo, nhát như cáy, gáy như dế, khóc như ri, lủi như trạch, chạy như ngựa, bơi như rái, khỏe như voi, hỗn như gấu, chậm như rùa, lanh như tép, ranh như cáo, câm như hến …Dù có trải qua thêm hàng ngàn hay hàng triệu năm tiến hóa, và thích nghi để sinh tồn chăng nữa – có lẽ – sóc vẫn cứ nhanh, sên vẫn cứ yếu, cú vẫn cứ hôi, lươn vẫn cứ trơn, đỉa vẫn cứ giai, thỏ vẫn cứ hiền, cá vẫn cứ tanh, chim vẫn cứ bay, cua vẫn cứ ngang (thôi) nhưng hến thì chưa chắc đã câm đâu nha.
Khi thiên tai đổ xuống, thảm họa xảy ra, và con người với khả năng chống đỡ có giới hạn, thì những gì nhân loại có thể làm là cứu nhau. Ngược lại với nguyên tắc tưởng chừng như bất di bất dịch của một thời đại mà con người luôn hướng đến hòa bình và lương thiện, lại là các thuyết âm mưu tạo ra để lan truyền thù ghét và mất niềm tin vào chính quyền đương nhiệm. Đại dịch Covid-19 vĩnh viễn là sự thật của lịch sử Mỹ, trong triều đại của Donald Trump. Tòa Bạch Ốc của Trump lúc ấy, qua lời mô tả của những nhân viên trong ngày dọn dẹp văn phòng làm việc để bắt đầu bước vào giai đoạn “work from home” là “ngôi nhà ma.” Giữa lúc số người chết tăng theo từng giây trên khắp thế giới thì Trump vẫn điên cuồng xoay chuyển “tứ phương tám hướng” để kéo người dân quay về một góc khác của đại dịch, theo ý của Trump: “Covid không nguy hiểm.”
Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng...
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?
Nếu mũ cối là biểu tượng của thực dân Tây phương vào thế kỷ 18 thì, bây giờ, “năng lượng tích cực”, như là diễn ngôn của thực dân Đại Hán với những dấu ấn đậm nét của tân hoàng đế Tập Cận Bình, đã trở nên gắn bó với người Việt, từ diễn ngôn của thể chế cho đến giọng điệu ngôn tình của những đôi lứa bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa hôn nhân.
AI là trí tuệ nhân tạo. AI là một kho kiến thức nhiều vô cùng vô tận, đã siêu xuất chứa đựng nhiều thư viện nhân loại hơn bất kỳ dữ liệu tri thức nào, và cứ mỗi ngày AI lại mang thêm nhiều công năng hữu dụng, mà một người đời thường không thể nào có nổi kho tri thức đó. Trong khi đó, Thầy Tuệ Sỹ là một nhà sư phi thường của dân tộc, với những tri kiến và hồn thơ (như dường) phong phú hơn bất kỳ nhà sư nào đã từng có của dân tộc Việt. Câu hỏi là, AI có thể biểu hiện như một Tuệ Sỹ hay không? Chúng ta có thể gặp lại một phong cách độc đáo của Tuệ Sỹ trong AI hay không? Thử nghiệm sau đây cho thấy AI không thể sáng tác được những câu đối cực kỳ thơ mộng như Thầy Tuệ Sỹ. Để thanh minh trước, người viết không phải là khoa học gia để có thể hiểu được vận hành của AI. Người viết bản thân cũng không phải học giả về kho tàng Kinh Phật để có thể đo lường sự uyên áo của Thầy Tuệ Sỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.