Hôm nay,  

Chiếc Khâu Vàng

19/09/201700:00:00(Xem: 8643)
Chiếc Khâu Vàng
TTT, WA
 

Má hắn đưa tôi, chiếc khâu vàng, để hắn hộ thân trên đương vượt biển.  Hắn xúc động nhận tôi vì biết đây là do công khó của ba má hắn tạo ra và dành dụm nó dù phaỉ sống cực khổ sau ngày bị giải phóng.  Sáng hôm sau hắn từ giả ba má để lên đường đi đến điểm hẹn.

Tuy đã đeo tôi vào ngón tay nhưng hắn không yên tâm chút nào.  Nhớ những lần bị bọn công an lục soát trong những lần  bắt khi trước hắn moi óc tìm ra chỗ dấu tôi cho an toàn để khỏi bị chúng lấy.  Nhờ lũ ăng ten bọn chúng rất tinh quái nên biết tấ cả những “mánh”  dấu vàng của người đi vượt biển.  Dấu nơi nào chúng cũng tìm ra.  Từ quai giỏ đệm, cột trong tóc, luồn trong tà quần, ve áo đều bị chúng rạch lấy.  Kinh tởm hơn nữa là ngay ngày đầu bị giam, lũ ăng ten sẽ đi vào thùng cầu moi kít của người mới bị bắt xem có ai nuốt khâu hay nhẩn cà rá bị đi ra ngoài!

Từ những kinh ngiệm đã trải qua đó hắn nghỉ ra một chỗ dấu tôi thật là kín.  Hắn lận tôi vào chỗ kín đàn ông của hắn.  Thật quả là vô cùng an toàn trong suốt thời gian hắn bị giam giữ trong phòng giam đầy tai và mắt cú vọ của lũ ăng ten trâu chó.

Sau khi bị đẩy ra trại lao động hắn phải dầu tôi vào viền trên tuí  áo sơ mi rồi may lại cẩn thận.  Trại này phục vụ cho hậu cần tỉnh Rạch giá nằm ở phía sau của công sự tỉnh.  Hắn được cắt vào trại mộc chung với đám tù địa phương. Trưởng toán mộc là tên Năm già tục tằn, thô lỗ và trong đám thợ tù tay giang hồ lừa đảo ở địa phương này có tên là Chín Củi.  Tay và lưng to và đen như con trâu nước của tên này xâm đầy bùa Miên vẽ  loằn ngoằn như  lươn như  rắn và đặc biệt là hắn luôn mặc đồ bà ba và đội nón phớt.   Thời trang  dân chơi “miệt dườn” ở Rạch giá. Miệng tên này rất “đĩ” và luôn có cái cười kiểu cầu tài rất “láo cá”  nên rất được lòng của Năm già.


Bị giam đến hơn nữa năm hắn trở nên mất kiên nhẩn.  Bị bắt lại làn này không biết là lần thứ mấy và tệ hơn nữa là anh Sáu què cùng chuyến bị nhốt chung đã trốn đươc bữa tối trời mưa lớn làm hắn thấy quá sức chịu đựng.  Còn phần khâu vàng tôi thì vẫn năm yên trên ve túi áo để có dịp hắn lấy ra dùng.

Vì được sự tín nhiệm của đám cán bộ trại nên Chí củi thương đươc cử là trưởng toán dẫn đám lao động ra ngoài chợ để sửa chửa cho nhà cán bộ. Hắn nhận ra rằng đó là dịp tốt nhất để lẫn vào dân để trốn về Sàigòn.  Như vậy phải lấy lòng, phải o bế  tên Chín củi để hắn dẫn theo đi ra ngoài.  Vì tên này là một thứ dốt nên hắn thường giúp hắn đọc và viết thư cho “ con mèo” đầy nước phèn  của nó bên ngòai gỡi chui vào.  Rồi một hôm nọ hắn đã qúa tin vào thằng “bợm” này và đưa tôi cho nó!  Thằng Chín củi nhìn tôi mà mắt hắn sáng lên bỏ tôi nhanh vào tuí aó bà ba của nó!  Tôi la lớn lên: “Sao ông ngu vậy?  Nó là thằng lừa đảo đó!”  nhưng đã trể rồi.

Lần ra ngoài lao động đó không có tên của hắn mà cũng không thấy Chín củi trở về nhà giam!  Ôi thật đúng là:

Sở Khanh đã cưởm được Kiều
Khâu vàng biến mất, gông tù vẫn mang.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh là một tượng đài đơn độc và cũng là một biểu tượng tuyệt đẹp trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Cuốn sách này ra đời muộn màng hơn nửa thế kỷ sau ngày Anh mất, không thuần chỉ là một tưởng niệm người Y Sĩ Tiền Tuyến Nghiêm Sỹ Tuấn, nhưng còn là một thông điệp với tầm nhìn xa để lại cho các thế hệ mai sau
Độc đáo, thơ mộng, tử tế. Có nhiều điểm trong cuộc đời Nghiêm Sỹ Tuấn y hệt như truyện, y hệt như phim. Và cũng rất mực sâu sắc, khi ông tiên đoán rằng Việt Nam Cộng Hòa sẽ thua trận khi cuộc chiến chuyển dần sang cuộc nội chiến giữa những người thành thị với các nông dân.
Không cứ là chuyện cổ tích bao giờ cũng khởi đầu giọng kể bằng “Ngày xửa ngày xưa…” Mỗi chúng ta hôm nay vẫn quen dùng tới nó khi nhớ lại một kỷ niệm đã trôi trong quá khứ. Ngày xưa, tôi từng gặp anh. Anh ở bên Mỹ sang đây, tay bắt mặt mừng những hai lần
Vân-Ánh Vanessa Võ là một trong những nhà soạn nhạc Việt trẻ gần đây tạo được tiếng vang sâu rộng, có tiềm năng đi xa vào nghệ thuật dòng chính của nước Mỹ, nơi chị đang định cư. Tiếng nhạc của chị vang vọng tại các thính đường trang trọng; chị được trao giải Emmy, một vinh dự không nhỏ
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
Hoàng Hưng: Tôi sẽ không trả lời “trực tiếp” từng ý nhỏ trong các câu hỏi của bạn! Mà chỉ nhân đây kể ra vài việc thật của bản thân hoặc nói lên suy nghĩ của mình vào lúc này liên quan đến ngày 30/4.
Người ta thường nói lịch sử một dân tộc thuộc về những người trẻ biết ước mơ. Ước mơ là động lực làm thay đổi đất nước tốt đẹp hơn.
và thực thi BÁC ÁI CÔNG BÌNH bằng “Lãnh đạo Phục vụ” cùng Huynh Trưởng Nghĩa Sinh - Trên đường phục vụ 2019, Huynh Trưởng Nghĩa Sinh đã giúp thường huấn cho các tu sĩ và chủng sinh tại nhiều cơ sở giáo dục Công giáo như Trung tâm Mục vụ Saigon, Học viện Liên dòng Vinh, Đại Chủng viện Hanoi
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vun vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển –Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.