Hôm nay,  

Cái Cell Phone

17/10/201717:30:00(Xem: 8604)

Hạnh và Đào là hai chị em con của ba Tâm và mẹ Vân.  Gia đình sống ở Yelm, một vùng ngoại thành của Olympia, tạm đủ ăn với khu vườn rộng trồng hoa kiểng.  Khi hai chị em ở tuổi hai mươi, Hạnh, ngươì chị cả,  rời gia đình đi lập nghiệp ở New York trong  môi trường đầu tư và thương mại.  Còn cô em là Đào ở lại nhà với cha và mẹ trông coi vườn cây cảnh. Gia đình còn có sự phụ lực của Nhân, trước kia là một sinh viên y khoa, độc thân và chân thật  mà ông bà coi như con trong gia đình ở gần nhà.

   Trong thời kỳ kinh tế đi xuống, các công ty kinh doanh và đầu tư bị ảnh hưởng nặng nề.  Một hôm ông giám đốc ở công ty New York Life Insurance mà Hạnh đang làm cho cô  biết là công ty phải thu nhỏ lại và thải bớt nhân viên và chẳng may là trong đó có Hạnh. Nghe tin Hạnh choáng váng và vô cùng lo buồn chưa biết phải xoay sở ra sao…

            Trở về thành phố Yelm.

 Một ngày nọ, ba Tâm bất ngờ bị đột qụy và tắt thở tức thì trước cữa nhà. Đào báo cho Hạnh biết để về nhưng lúc nào cũng gặp lúc phone của Hạnh đang bận  Trong lúc đó Hạnh đang chạy đôn chạy đáo để xin việc nơi khác.  Nhà không đợi được làm đám tang và chôn cất ba Tâm. Ngay sau buổi sáng làm đám chôn cất xong thì buổi tối đó Hạnh về tới.

 Lúc đó trời đã xẩm tôi.  Hạnh xuống xe taxi chạy đến qùy khóc nức nở trước nâm mộ còn chưa ráo của ba mình.  Nàng thấy hối hận và tự trách mình là đã không về đúng ngày chôn của cha.  Bao nhiêu uất nghẹn tuôn tràn đầy tràn đôi mắt của nàng.  Đúng lúc đó Đào lái xe ớivà hai chị em ôm nhau khóc trước mộ cha.

… Bà Vân ngồi sửng sờ trước chồng giấy tờ của nhân viên nhà băng báo cho bà biết là ông đã  đã cầm cố căn nhà khi  còn sống.  Ông nhân viên nhà băng còn cho biết là nếu không trả nợ đúng hạn thì nhà băng sẽ tịch thu căn nhà!  BÀ Vân nghe như bị sét đánh ngang mày.  Bà không thể naò tưởng tượng lại phải có ngày bị mình mắt đi căn nhà thân yêu này.  Bà rên rỉ:

    Tại sao ổng lại làm như vậy mà không cho tôi biết hả Trời!?

Người đàn ông trả lời với giọng đầy an uỉ:

- Chính vì ông không muốn bà lo lắng trong cuộc sinh kế hằng ngày…

Hạnh và Đào ngồi kế bên nhìn nhau lo lắng không nói được nên lời gì.

Khi nhân viên nhà băng đã đi, bà Vân chạy nhanh vào phòng đóng sầm cữa lại.

Đào hỏi chị mình:

- Làm sao bây gời đây chị?  Chúng ta đào đâu ra tiền để trả nợ đây?  Em thật không còn biết nghỉ cách nào nữa.

Hạnh cố trấn tỉnh và nói :

- Hãy bình tỉnh em à.  Còn nước còn tát.  Chị sẽ ở lại để ta cùng nhau tìm lối thoát…Xem này…Chị thấy đất nhà ta trồngg đầy bông hoa  đẹp…Hay là chị sẽ lập một cái website để trưng hình chụp các loài hoa trong vườn ta lên máy quảng cáo để mời gọi khách hàng?... Chị rành về việc này và chị sẽ chỉ cho em và mẹ cách dùng máy để liên lạc với khách hàng.

-  Chỉ cho  mẹ cách dùng máy!?... Chị có nói đùa không đó!  Mẹ chưa bao giờ đụng tới máy điện máy tính gì cả…Còn em thì bận việc ở hợp tác xả nông nghiệp cả ngày…

- Không sao đâu em…chị sẽ chỉ cho mẹ cách dùng giản dị nhứt…

- Chị là sao thì làm.  Mẹ đang buồn lắm đó và không muốn làm gì cả…

- À, nhà có đang xài maý computer không em?

- Em chỉ có xài cái máy bảng cầm tay này thôi.

Hạnh cầm cái máy tablet trong tay bấm lên :

-  Cái máy này chỉ để chơi games thôi em, nó không đủ mạnh…

- Vậy thì làm sao giờ?...

Hạnh chỉ lắc đầu cũng không biết trả lời ra sao.  Bổng Đào nhớ tời mấy cái máy computers ở hợp tác xả nơi mình làm việc.

- Mình sẽ mượn một máy đem về dùng.  Đào nghỉ trong đầu.

…Hạnh đang lui cui ráp máy thì có tiếng nói sau lưng làm nàng giựt mình

- Chào Hạnh, về đây bận rộn quá đó nhe!  Thì ra đó là Nhân.

Hạnh cười trả lời:

- Đang ráp máy để dùng trong việc lên hình quảng cáo bán bông hoa ở nhà đó anh.  Anh mới tới đó hả?

  Nhân ở trạc tuổi trên ba mươi, khoẻ mạnh, hiền hậu, đã giúp việc cho nhà bà Vân từ lâu.  Cả hai ông bà xem Nhân như con trong nhà vì lúc nào cần việc gì đều có Nhân.  Trước kia là một sinh viên y khoa, bây giờ Nhân về vùng này làm trong trạm xá và ngoài giờ thì chạy lại phụ việc chăm bón vườn tược cho gia đình. Từ khi ông Tâm qua đời, Nhân đến đây thường hơn để phụ với bà Vân vì Đào bận việc ở hợp tác xả suốt ngày. Đang noí chuyện thì Hạnh xin lỗi anh và bốc cái cell phone lên.  Có cú gọi từ New York.  Hạnh đang nộp đơn xin vào một công ty mới và thường liên lạc theo dỏi tình hình việc làm bên đó.

 Hôm nay Hạnh và bà Vân ra ngoài vườn chụp hình các loại bông hoa để chọn kiểi đẹp để show lên mạng.  Hạnh đã thiết đạt được một wwebsite và lấy tên là “Kỳ Hoa Viên.”  Nàng cũng chỉ được cho mẹ các email và để gởii hình đi các nơi, các hội đoàn, cơ sở thương mại để quảng cáo.  Ban đầu bà Vân còn bở ngở nhưng sau bà thấy thích thú trong việc sử dụng phương tiện kỷ thuật tân tiến này và nhờ Hạnh chỉ dẫn mỗi khi bà gặp trở ngại.

   Một bửa nọ, đang ngồi trước máy, bà Vân rối rít gọi Hạnh:

      - Hạnh ơi, con lại xem đây!

Hạnh bỏ chậu bông đang vô đất xuống chạy lại nình vào máy và đọc:

-  “Hội chợ thành phố kỳ này xin mời sự tham dự của trại “Kỳ Hoa Viên” vào đầu tháng.  Rất  mong được sự dồng ý và xin quý vị nhanh chóng trả lời.  Hội Đồng Thành Phố Yelm.”  Hạnh quay lại ôm chầm lấy mẹ trước tin mừng này.

 Bà Vân ôm lấy ngực cố dằn xúc động:

- Thật là tin mừng.  Nhờ có hai đứa con  đó, nhứt là nhờ Hạnh đó nhe!  

Mọi người đều mừng rở, lên tinh thần , Nhân đứng gần đó cũng thấy vui lây.

Mọi người vội vả trong niềm vui cỉnh trang lại khu vườn để ươm nhiều thêm hoa kiểng và chăm tỉa lại cây lá trong vừờn.

             Một hôm Hạnh đang trèo trên giàn vói tay tiả xén mấy  nhánh cây thì cây thang ngã, Hạnh mất thăng bằng té theo.   Chân mặt bị kẹt vào cái thang , nàng không thể nào rút chân ra được.  Nàng la lên kêu cứu thì may sao Nhân đang xúc đất gần đó chạy lại giúp và dìu nàng vào nhà.

Sau khi chân hêt bó bột, Hạnh tiếp tục việc chuản bị cho ngày triển lãm.  Đang uốn mấy nhánh hồng thì cái cell phone reo:

_ Alô, Hạnh đây!  Sao?!Tôi được nhận rồi hả?  Thật không?  Cảm ơn. Cảm ơn ông  lắm nhe! Tôi sẽ mua vé máy bay ngay. Cảm ơn!   … Nàng quăng cái kềm tỉa, chạy vào nhà, giọng đầy mừng rở:

_ Mẹ ơi.  Mẹ ơi! Con được nhận vào làm rồi mẹ ơi!

  Hai ngày sau, Hạnh từ giả mọi người để bay qua New York nhận việc.

...  Hạnh đang ở trong phòng của apartment thì cái cell phone reo:

_  Chào cô Hạnh.  Tôi  gọi cô  để báo cho cô một tin không vui.  Hảng chúng tôi vừa bị thua vụ kiện nên không thể nào tiến triển công việc như dự tính...Chắc cô cũng biết tôi muốn báo cô điều gì...Rất tiếc, mong cô thông cảm...

             Hạnh cúp ngay cái phoe.  Nàng không muốn nghe gì nữa.  Nàng ngồi bệt xuống giường, đầu óc như bị ngưng hoạt động.  Một lúc sau nàng đứng bật dậy, xếp nhanh quần áo vào vali.  Chạy nhan xuống văn phòng apartment trả chìa khóa

...

   Nhân cảm thấy rất buồn và không còn hăng hái trong công việc hằng ngày từ khi Hạnh đi mặc dù ngày đi dự triển lãm gần kề.  Bà Vân và Đào củng nhận thấy như vậy và thấy ái ngại cho Nhân.  Sáng nay Nhân dậy trể, chàng ra sau kho xúc phân đổ vào mấy cái chậu để cấy bông hoa ra.  Mãi  lui cui nên chàng không thấy Hạnh đang xách vali đi vào.  

   Hạnh bước nhẹ đến sau lưng Nhân:

_ Anh Nhân!

 Nhân quay phắt người lại:

_ Hạnh!  ...  Hạnh về hồi nào vậy?  Công việc ra sao mà...?

  Hạnh không trả lời chạy nhan lại ôm lấy Nhân nước mắt tuôn trào:

_ Em về đây sống với mẹ , với Đào và với anh...

                Hạnh luồn tay nhẹ vào túi lấy cái cell phone trong túi ra và ném nó vào đống lá vì từ đây nàng không để nó làm mất đi hạnh phúc được sống những ngày yên vui với người thân của mình nữa.//


        

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tồn tại qua hơn hai thế kỷ, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ chưa bao giờ là một cánh cửa vô tri. Mỗi nhiệm kỳ Tòa để lại một dấu ấn ảnh hưởng đến đời sống người dân. Có nhiệm kỳ, Roe v. Wade1 mất hiệu lực, tòa cắt quyền phá thai khỏi tay người phụ nữ, coi như món nợ trả về từng tiểu bang, tự lo tự liệu. Có nhiệm kỳ, cánh cửa Affirmative Action2 sập lại, đám trẻ da màu nghèo khỏi cơ hội cầu tiến. Có nhiệm kỳ, Tòa thả lỏng súng đạn, cãi vã sân trường cũng đủ gây đổ máu3. Nhưng cũng đã có những nhiệm kỳ Tòa đứng thẳng lưng, bảo vệ người dân buộc Bạch Ốc Nixon phơi ra hồ sơ mật với Pentagon Papers
Nelson Mandela (1918-2013), quán quân Giải Nobel Hòa Bình năm 1993, nhà hoạt động chống chế độ phân biệt chủng tộc bị tù 27 năm, và là vị tổng thống người da đen đầu tiên được bầu trong cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên của nước Nam Phi vào năm 1994, đã từng nói rằng, “Giáo dục là vũ khí có sức mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới.” Hơn ai hết, Nelson Mandela là người không những hiểu rõ giá trị thực sự của nền giáo dục mà còn áp dụng kiến thức đó trong việc làm thay đổi đất nước và dân tộc Nam Phi của ông. Ông đã dẫn dắt Nam Phi từ một quốc gia ngập chìm trong bóng tối của thù hận, phân hóa và lạc hậu để vươn mình lên trong ánh sáng của đoàn kết, hòa bình và phát triển.
Hoa Kỳ đã tấn công Iran. Chỉ vài ngày sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump gợi ý rằng có thể trì hoãn bất kỳ hành động quân sự nào của Mỹ trong nhiều tuần, ông tuyên bố vào ngày 21/6 rằng máy bay Mỹ đã tấn công ba địa điểm hạt nhân của Iran, bao gồm cả cơ sở bị chôn sâu ở Fordow. Các quan chức Iran xác nhận rằng các cuộc không kích đã diễn ra. Mặc dù ông Trump khẳng định rằng các địa điểm này đã bị "xóa sổ", nhưng vẫn chưa rõ các cuộc tấn công đã gây ra thiệt hại gì.
Jena, Louisiana – một thị trấn 4.000 dân lọt thỏm giữa rừng thông – nơi bảng hiệu đầu làng ca ngợi đội bóng nữ vô địch của bang, nhưng cách đó chỉ ba dặm, sau hàng rào kẽm gai và lời Kinh Thánh treo lủng lẳng, là Trại Giam ICE đồ sộ - do GEO Group điều hành. Nơi đây hiện giam giữ hơn 1000 người – phần lớn chưa từng bị kết tội hình sự, nhiều người chỉ là dân đang xin tị nạn hợp pháp, số còn lại chưa kịp hiểu vì sao mình bị bắt...
Tại sao Trump lại vội vàng ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và chính sách mới như vậy?AI: Có hai lý do.Đầu tiên, tổng thống vội vàng vì nếu có bất kỳ điều gì sai trái xảy ra vào đầu nhiệm kỳ, ông có thể đổ lỗi cho chính quyền trước và nhà nước (những người làm việc cho ông). Nếu để lâu, những điều sai trái sẽ là trách nhiệm của ông, và Trump không thích chịu trách nhiệm.Thứ hai, ông biết trong hai năm nữa, đảng Cộng hòa sẽ mất quyền kiểm soát Hạ viện trong cuộc bầu cử quốc hội và ông sẽ trở thành què quặt. Ông cần phải hoàn thành mọi việc ngay bây giờ. Ông muốn tập trung vào các doanh nghiệp của mình trong hai năm cuối nhiệm kỳ tổng thống,
Bao dung – một từ nghe thật thanh thoát. Âm tiết của nó cũng thật bình dị, thốt ra từ thanh quản nhẹ nhàng không cần uốn nắn, như cỏ mọc từ đất, như mưa từ trời. Vậy mà ngày nay, trong một xã hội đứng đầu thế giới về tự do, về quyền con người, hai từ “bao dung” bỗng dưng khó tìm. Chính trong tháng Sáu này, tháng gọi là Pride Month, những câu chuyện thương tâm về cộng đồng LGBTQ+ bị chìm trong bóng tối. Có lẽ trong sáu tháng qua, nước Mỹ có quá nhiều những phát ngôn, biến cố, thay đổi mà đối với truyền thông, đó là điều cần phải nói, và nói mỗi ngày. Hoặc cũng có lẽ, trong một chính quyền đang nỗ lực bác bỏ DEI, đóng chặt cửa với di dân, thì truyền thông cũng không dám đào sâu về những gì thuộc về cộng đồng yếu thế. Cho dù, đó là một án mạng lấy đi cuộc sống một con người, hoặc chấm dứt những nguyên tắc vốn đã được nhìn nhận hàng thập kỷ.
“Nơi nào người ta bắt đầu đốt sách, nơi đó người ta rồi cũng sẽ thiêu người.”— Heinrich Heine. Câu nói nổi tiếng từ thế kỷ XIX của thi sĩ Heinrich Heine, tưởng chỉ là tiếng vọng u ám của bóng ma lịch sử nhưng hôm nay, giữa thế kỷ XXI, lời cảnh báo ấy lại trở nên rúng động – ngay trên đất nước từng được xem là ngọn hải đăng của tự do học thuật. Oái oăm thay, những dấu hiệu đầu tiên của bóng tối không phát xuất từ một chế độ độc tài phương Đông, mà từ chính nước Mỹ – xứ sở từng được xem là ngọn hải đăng của giáo dục tự do.
Donald Trump không đội vương miện, nhưng ông đã luyện được cách bắt cả một đảng chính trị quỳ gối. Và cũng như các ông vua cổ đại, ông không cần luật – ông chính là luật. Nếu Toà Tối cao chống đối, ông sẽ gọi đó là “phản quốc.” Nếu truyền thông phản biện, ông gọi đó là “tin giả.” Nếu có cuộc bầu cử mà ông thua, ông sẽ bảo đó là “gian lận.” Và nếu có ai dám nói điều gì khác, ông sẽ gửi quân đội tới – như ông đã làm ở Los Angeles, để dạy cho đám biểu tình “hỗn xược” ấy một bài học về dân chủ... bằng đạn cao su và lựu đạn cay.
Ryanne Mena là một nhà báo đưa tin về tội phạm và an toàn công cộng cho Southern California News Group. Thứ Sáu, 6/6, ngày đầu tiên diễn ra cuộc biểu tình phản đối chính sách nhập cư của chính quyền Trump, chống lại các cuộc bố ráp của Cảnh Sát Di Trú (ICE), Mena đã có mặt ngay trên đường phố Los Angeles, bên ngoài Trung tâm giam giữ Metropolitan,L.A. Tại đây, cô bị trúng đạn hơi cay ở đùi bên trái Ngày kế tiếp, nữ phóng viên này bị trúng đạn cao su của các đặc vụ liên bang bắn vào đầu, bên phải, cách tai của cô chỉ khoảng 1 inch. Những tấm ảnh Mena và các đồng nghiệp khác bị thương lan tỏa khắp Instagram, Twitter.
Giữa lúc Tòa Bạch Ốc đang tìm mọi cách cứu vớt mối quan hệ Trump-Musk thì các cựu quan chức an ninh y tế cho biết chính quyền Trump hủy bỏ $766 triệu trong các hợp đồng nghiên cứu phát triển vaccine mRNA để chống lại các loại đại dịch cúm. Với họ, đây là đòn giáng mới nhất vào quốc phòng quốc gia. Họ cảnh báo rằng Hoa Kỳ có thể phải nhờ đến lòng trắc ẩn của các quốc gia khác trong đại dịch tiếp theo. ABC News dẫn lời Beth Cameron, cố vấn cao cấp của Trung tâm Đại dịch thuộc Brown University Pandemic Center, và là cựu giám đốc Hội đồng an ninh quốc gia Tòa Bạch Ốc, cho biết: “Các hành động của chính quyền đang làm suy yếu khả năng phòng ngừa của chúng ta đối với các mối đe dọa sinh học. Việc hủy bỏ khoản đầu tư này là một tín hiệu cho thấy chúng ta đang thay đổi lập trường về công tác chuẩn bị ứng phó với đại dịch. Và điều đó không tốt cho người dân Mỹ.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.