Hôm nay,  

Cái Cell Phone

17/10/201717:30:00(Xem: 8627)

Hạnh và Đào là hai chị em con của ba Tâm và mẹ Vân.  Gia đình sống ở Yelm, một vùng ngoại thành của Olympia, tạm đủ ăn với khu vườn rộng trồng hoa kiểng.  Khi hai chị em ở tuổi hai mươi, Hạnh, ngươì chị cả,  rời gia đình đi lập nghiệp ở New York trong  môi trường đầu tư và thương mại.  Còn cô em là Đào ở lại nhà với cha và mẹ trông coi vườn cây cảnh. Gia đình còn có sự phụ lực của Nhân, trước kia là một sinh viên y khoa, độc thân và chân thật  mà ông bà coi như con trong gia đình ở gần nhà.

   Trong thời kỳ kinh tế đi xuống, các công ty kinh doanh và đầu tư bị ảnh hưởng nặng nề.  Một hôm ông giám đốc ở công ty New York Life Insurance mà Hạnh đang làm cho cô  biết là công ty phải thu nhỏ lại và thải bớt nhân viên và chẳng may là trong đó có Hạnh. Nghe tin Hạnh choáng váng và vô cùng lo buồn chưa biết phải xoay sở ra sao…

            Trở về thành phố Yelm.

 Một ngày nọ, ba Tâm bất ngờ bị đột qụy và tắt thở tức thì trước cữa nhà. Đào báo cho Hạnh biết để về nhưng lúc nào cũng gặp lúc phone của Hạnh đang bận  Trong lúc đó Hạnh đang chạy đôn chạy đáo để xin việc nơi khác.  Nhà không đợi được làm đám tang và chôn cất ba Tâm. Ngay sau buổi sáng làm đám chôn cất xong thì buổi tối đó Hạnh về tới.

 Lúc đó trời đã xẩm tôi.  Hạnh xuống xe taxi chạy đến qùy khóc nức nở trước nâm mộ còn chưa ráo của ba mình.  Nàng thấy hối hận và tự trách mình là đã không về đúng ngày chôn của cha.  Bao nhiêu uất nghẹn tuôn tràn đầy tràn đôi mắt của nàng.  Đúng lúc đó Đào lái xe ớivà hai chị em ôm nhau khóc trước mộ cha.

… Bà Vân ngồi sửng sờ trước chồng giấy tờ của nhân viên nhà băng báo cho bà biết là ông đã  đã cầm cố căn nhà khi  còn sống.  Ông nhân viên nhà băng còn cho biết là nếu không trả nợ đúng hạn thì nhà băng sẽ tịch thu căn nhà!  BÀ Vân nghe như bị sét đánh ngang mày.  Bà không thể naò tưởng tượng lại phải có ngày bị mình mắt đi căn nhà thân yêu này.  Bà rên rỉ:

    Tại sao ổng lại làm như vậy mà không cho tôi biết hả Trời!?

Người đàn ông trả lời với giọng đầy an uỉ:

- Chính vì ông không muốn bà lo lắng trong cuộc sinh kế hằng ngày…

Hạnh và Đào ngồi kế bên nhìn nhau lo lắng không nói được nên lời gì.

Khi nhân viên nhà băng đã đi, bà Vân chạy nhanh vào phòng đóng sầm cữa lại.

Đào hỏi chị mình:

- Làm sao bây gời đây chị?  Chúng ta đào đâu ra tiền để trả nợ đây?  Em thật không còn biết nghỉ cách nào nữa.

Hạnh cố trấn tỉnh và nói :

- Hãy bình tỉnh em à.  Còn nước còn tát.  Chị sẽ ở lại để ta cùng nhau tìm lối thoát…Xem này…Chị thấy đất nhà ta trồngg đầy bông hoa  đẹp…Hay là chị sẽ lập một cái website để trưng hình chụp các loài hoa trong vườn ta lên máy quảng cáo để mời gọi khách hàng?... Chị rành về việc này và chị sẽ chỉ cho em và mẹ cách dùng máy để liên lạc với khách hàng.

-  Chỉ cho  mẹ cách dùng máy!?... Chị có nói đùa không đó!  Mẹ chưa bao giờ đụng tới máy điện máy tính gì cả…Còn em thì bận việc ở hợp tác xả nông nghiệp cả ngày…

- Không sao đâu em…chị sẽ chỉ cho mẹ cách dùng giản dị nhứt…

- Chị là sao thì làm.  Mẹ đang buồn lắm đó và không muốn làm gì cả…

- À, nhà có đang xài maý computer không em?

- Em chỉ có xài cái máy bảng cầm tay này thôi.

Hạnh cầm cái máy tablet trong tay bấm lên :

-  Cái máy này chỉ để chơi games thôi em, nó không đủ mạnh…

- Vậy thì làm sao giờ?...

Hạnh chỉ lắc đầu cũng không biết trả lời ra sao.  Bổng Đào nhớ tời mấy cái máy computers ở hợp tác xả nơi mình làm việc.

- Mình sẽ mượn một máy đem về dùng.  Đào nghỉ trong đầu.

…Hạnh đang lui cui ráp máy thì có tiếng nói sau lưng làm nàng giựt mình

- Chào Hạnh, về đây bận rộn quá đó nhe!  Thì ra đó là Nhân.

Hạnh cười trả lời:

- Đang ráp máy để dùng trong việc lên hình quảng cáo bán bông hoa ở nhà đó anh.  Anh mới tới đó hả?

  Nhân ở trạc tuổi trên ba mươi, khoẻ mạnh, hiền hậu, đã giúp việc cho nhà bà Vân từ lâu.  Cả hai ông bà xem Nhân như con trong nhà vì lúc nào cần việc gì đều có Nhân.  Trước kia là một sinh viên y khoa, bây giờ Nhân về vùng này làm trong trạm xá và ngoài giờ thì chạy lại phụ việc chăm bón vườn tược cho gia đình. Từ khi ông Tâm qua đời, Nhân đến đây thường hơn để phụ với bà Vân vì Đào bận việc ở hợp tác xả suốt ngày. Đang noí chuyện thì Hạnh xin lỗi anh và bốc cái cell phone lên.  Có cú gọi từ New York.  Hạnh đang nộp đơn xin vào một công ty mới và thường liên lạc theo dỏi tình hình việc làm bên đó.

 Hôm nay Hạnh và bà Vân ra ngoài vườn chụp hình các loại bông hoa để chọn kiểi đẹp để show lên mạng.  Hạnh đã thiết đạt được một wwebsite và lấy tên là “Kỳ Hoa Viên.”  Nàng cũng chỉ được cho mẹ các email và để gởii hình đi các nơi, các hội đoàn, cơ sở thương mại để quảng cáo.  Ban đầu bà Vân còn bở ngở nhưng sau bà thấy thích thú trong việc sử dụng phương tiện kỷ thuật tân tiến này và nhờ Hạnh chỉ dẫn mỗi khi bà gặp trở ngại.

   Một bửa nọ, đang ngồi trước máy, bà Vân rối rít gọi Hạnh:

      - Hạnh ơi, con lại xem đây!

Hạnh bỏ chậu bông đang vô đất xuống chạy lại nình vào máy và đọc:

-  “Hội chợ thành phố kỳ này xin mời sự tham dự của trại “Kỳ Hoa Viên” vào đầu tháng.  Rất  mong được sự dồng ý và xin quý vị nhanh chóng trả lời.  Hội Đồng Thành Phố Yelm.”  Hạnh quay lại ôm chầm lấy mẹ trước tin mừng này.

 Bà Vân ôm lấy ngực cố dằn xúc động:

- Thật là tin mừng.  Nhờ có hai đứa con  đó, nhứt là nhờ Hạnh đó nhe!  

Mọi người đều mừng rở, lên tinh thần , Nhân đứng gần đó cũng thấy vui lây.

Mọi người vội vả trong niềm vui cỉnh trang lại khu vườn để ươm nhiều thêm hoa kiểng và chăm tỉa lại cây lá trong vừờn.

             Một hôm Hạnh đang trèo trên giàn vói tay tiả xén mấy  nhánh cây thì cây thang ngã, Hạnh mất thăng bằng té theo.   Chân mặt bị kẹt vào cái thang , nàng không thể nào rút chân ra được.  Nàng la lên kêu cứu thì may sao Nhân đang xúc đất gần đó chạy lại giúp và dìu nàng vào nhà.

Sau khi chân hêt bó bột, Hạnh tiếp tục việc chuản bị cho ngày triển lãm.  Đang uốn mấy nhánh hồng thì cái cell phone reo:

_ Alô, Hạnh đây!  Sao?!Tôi được nhận rồi hả?  Thật không?  Cảm ơn. Cảm ơn ông  lắm nhe! Tôi sẽ mua vé máy bay ngay. Cảm ơn!   … Nàng quăng cái kềm tỉa, chạy vào nhà, giọng đầy mừng rở:

_ Mẹ ơi.  Mẹ ơi! Con được nhận vào làm rồi mẹ ơi!

  Hai ngày sau, Hạnh từ giả mọi người để bay qua New York nhận việc.

...  Hạnh đang ở trong phòng của apartment thì cái cell phone reo:

_  Chào cô Hạnh.  Tôi  gọi cô  để báo cho cô một tin không vui.  Hảng chúng tôi vừa bị thua vụ kiện nên không thể nào tiến triển công việc như dự tính...Chắc cô cũng biết tôi muốn báo cô điều gì...Rất tiếc, mong cô thông cảm...

             Hạnh cúp ngay cái phoe.  Nàng không muốn nghe gì nữa.  Nàng ngồi bệt xuống giường, đầu óc như bị ngưng hoạt động.  Một lúc sau nàng đứng bật dậy, xếp nhanh quần áo vào vali.  Chạy nhan xuống văn phòng apartment trả chìa khóa

...

   Nhân cảm thấy rất buồn và không còn hăng hái trong công việc hằng ngày từ khi Hạnh đi mặc dù ngày đi dự triển lãm gần kề.  Bà Vân và Đào củng nhận thấy như vậy và thấy ái ngại cho Nhân.  Sáng nay Nhân dậy trể, chàng ra sau kho xúc phân đổ vào mấy cái chậu để cấy bông hoa ra.  Mãi  lui cui nên chàng không thấy Hạnh đang xách vali đi vào.  

   Hạnh bước nhẹ đến sau lưng Nhân:

_ Anh Nhân!

 Nhân quay phắt người lại:

_ Hạnh!  ...  Hạnh về hồi nào vậy?  Công việc ra sao mà...?

  Hạnh không trả lời chạy nhan lại ôm lấy Nhân nước mắt tuôn trào:

_ Em về đây sống với mẹ , với Đào và với anh...

                Hạnh luồn tay nhẹ vào túi lấy cái cell phone trong túi ra và ném nó vào đống lá vì từ đây nàng không để nó làm mất đi hạnh phúc được sống những ngày yên vui với người thân của mình nữa.//


        

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
Danh hiệu “Nhân Vật Của Năm” do TIME bắt đầu từ năm 1927 – theo truyền thống được trao cho những người có ảnh hưởng đáng kể trong các sự kiện toàn cầu, từ chính trị đến văn hóa, môi trường, nghệ thuật. Những người được chọn đóng vai trò như một “thước đo phong vũ” về sức lan tỏa trong xã hội đương đại. Ảnh hưởng đó, theo tiêu chuẩn do chính TIME đề ra, có thể là “for better or for worse – làm cho thế giới tốt đẹp hơn hoặc tệ hại hơn.”
Tiễn 2024, thế giới sẽ chào đón một năm mới 2025 mang theo cả bóng tối lẫn ánh sáng. Các cuộc xung đột, sự phân cực chính trị và những rủi ro khôn lường là lời nhắc nhở về sự bất ổn của thời đại. Nhưng đồng thời, khả năng phục hồi kinh tế, sự phát triển công nghệ, tinh thần hợp tác quốc tế, hơi thở và sự sống còn bất khuất của từng người mẹ, từng đứa trẻ vực dậy và vươn lên từ những đống gạch vụn đổ nát ở Ukraine, ở Gaza, ở Syria… cũng là cảm hứng và hy vọng cho tương lai nhân loại. Nhà văn Albert Camus đã viết: “Giữa mùa đông lạnh giá nhất, tôi tìm thấy, trong mình, một mùa hè bất khả chiến bại.”* Thế giới năm 2025, với tất cả những hỗn loạn, vẫn mang đến cơ hội để con người vượt qua và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, tử tế hơn. Đó cũng là lời chúc chân thành cuối năm của toàn ban biên tập Việt Báo gửi đến quý độc giả: một năm 2025 tràn trề cơ hội và hy vọng.
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.