Hôm nay,  

Bó Lồ Ồ Máu

07/11/201700:00:00(Xem: 8802)
Thành T.

 
Hồi tôi bị đi cải tạo trong rừng ở Long Khánh, mỗi ngày chỉ tiêu của mỗi “trại viên” là hai mười sáu cây lồ ồ dài năm thước rưỡi.

Lồ ồ là một loại tre nhưng lóng của nó dài hơn loại tre thường và mọc rất nhiều ở vùng rừng Long Khánh này.  Rừng lồ ồ phủ đây một lớp lá chết đã lâu năm, ướt sủng, khi đạp lên lún tới cổ chân và là ổ của đám vắt.  Lồ ồ đốn về để là mái, vách, cho trại hay được chẻ nhỏ ra làm dây lạt.  Lồ ồ đốn về được chặt ra thành khúc dài và đập cho dập thẳng ra rồi dùng dây lạt đã chẻ kết lại thành từng miếng làm ‘ngói’ để lợp mái trại.  Mỗi người khi vaò rừng được phát một cây rựa ( một loại  dao) nặng, đầu bằng dùng để chặt lồ ồ.  Mỗi sáng đám tù lội vào rừng để tìm lồ ồ chặt; chặt xong, bó lại rồi vác vai, lội ra khỏi rừng về trại,  vác lại điểm  nộp ở trại để  đội trưởng “nghiệm thu” xem có đúng tiêu chuẩn hay không.    Bó lồ ồ của tôi lúc nào cũng bị loại không tiếc tay vì không đủ chỉ tiêu.

... Khi ăn qua loa xong, tôi vác rựa lủi vào trong rừng.  Thời gian đầu thì lồ ồ còn thấy ở bìa rừng nên dễ tìm để chặt nên vác về cũng sớm.  Càng ngày lồ ồ mé ngoài bị chặt gần hết nên người đi chặt phải lội sâu vào xa nữa để tìm.  Đã bị mất thời gian đi tìm rồi lại phải khổ nhọc vác bó lồ ồ nặng trên vai trên đoạn đường về càng ngày càng xa ra, bó lồ ồ càng lúc càng trở nên nặng hơn gấp đôi gấp ba lần!  Tôi là một anh chàng chỉ cầm viết khi đi học rồi cầm phấn khi đi lính nên đây quả đây  là cả một cực hình khổ dịch.  Đó là chưa nói tới lủ vắt khát máu không khác gì bọn cán bộ cai tù , sẵn sàng hút và vắt máu đám tù ốm đói.


Vừa bước vào trong khu rừng thì từ lớp lá chết dưới đất hằng trăm “tên” loe ngoe đứng dậy là dàn chào! Không thể nào luì lại được nữa , tôi vẫn phải tiến vào để chặt.  Mãi miết chặt để cho đủ chỉ tiêụ  (hay để chỉ có tiêu!?)  mà không biết là ‘bọn nó’ đã bò lên đầy người hồi nào!  Khi chặt xong lúc ngồi nghỉ mới thấy mình mẩy đầy máu.  Tôi lật áo, kéo ống quần lên nắm bức từng tên ra quăng đi.  Mỗi lần nắm bức một tên ra thì máu từ lỗ bị cắn lại tươm ra làm người đẩm đầy máu.  Nhưng xin thưa với các bạn như vậy chưa hết khổ đâu!

... Tôi loạng choạng,  qua trợt lại, té lên té xuống, trên đường mòn vác mấy bó lồ ồ chặt xong  ra tới bìa rừng.  Sau khi ngồi nghỉ một chút lại phải vác về điểm để tên đội trưởng ‘nghiệm thu ’. Tôi vì yếu sức nên cứ thấy buị lồ ồ nào là cứ chặt cho đủ số, bất kể gìa hay non, chớ không còn sức để đi lòng vòng lựa chọn.   Mỗi lần nộp thì số lồ ồ tôi chặt bị “phế ” ra không phải là ít.  Làm sao bây giờ?  Ngoài số lồ ồ mấy anh bạn chặt dư cho, tôi lại phải chạy vào rừng lại để lượm nhặt mấy khúc lồ ồ của ai đó là rớt dọc đường đủ nộp cho đủ số!  Hôm nào bị xui xẻo không ai cho thì Chúa Nhật, khi mọi người được nghỉ ngơi,  thì tôi và một số anh bị “thiếu nợ” lại phải vào rừng chặt cho đủ số.

Nhớ lại những giai đoạn bị đày đoạ khi xưa, tôi không thể nào có được cái tư tưởng cao đẹp là “forgive and forget”.  Đối với tôi chỉ có “can not forgive, and can not forget” mà thôi!

Thành T.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lo “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, và “phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” chưa xong, nay đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) và cả “hệ thống chính trị” lại vắt giò lên cổ đối phó với căn bệnh “chủ nghĩa cá nhân” trong cán bộ, đảng viên, Quân đội và Lực lượng Công an.
Suốt hơn cả tháng nay, Nga hằng ngày liên tục đánh chiếm Ukraine. Với những trận dội bom ác liệt nhằm thành phố, đúng vào khu dân cư, nhưng Moscow vẫn chưa đạt được mục tiêu nào hết, như chiếm được một thành phố, trái lại đang phải đối đầu với sự kháng cự mạnh mẽ của toàn dân Ukraine, bị nhiều tổn thất về nhân sự và vật chất khá quan trọng. Điều mà Putin và bộ tham mưu của ông ta đã không ngờ trước được.
Cách đây chưa lâu lắm, chính xác là hôm 6 tháng 9 năm 2016, BBC ái ngại cho hay: “Sau khi hội nghị G20 kết thúc ở Trung Quốc, Tổng Thống Nga Vladimir Putin tuyên bố ủng hộ lập trường của Trung Quốc không công nhận phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực tại The Hague trong vụ kiện biển đảo của Philippines.”
Chiến tranh bao giờ cũng khủng khiếp và ngay cả những người chỉ biết tự vệ cũng sẽ làm những điều khủng khiếp. Tin đồn hiện đang lan truyền trên các kênh thân Nga về những gì có thể là tội ác chiến tranh của Ukraine. Phần lớn chắc chắn chỉ là tuyên truyền thuần túy nhằm chuyển hướng sự chú ý khỏi các tội ác chiến tranh của Nga, nhưng nếu có bằng chứng, thủ phạm tất nhiên phải bị truy tố. Nhưng ngay cả điều đo cũng không ảnh hưởng đến quyền tự vệ của Ukraine trong lúc này.
Trước mắt đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), những ai không thân Cộng, có lập trường khác với chủ trương và đường lối đảng là kẻ thù của nhân dân, là “phản động”, cần phải kiểm soát, theo dõi và cô lập. Nếu cần thì tiêu diệt.
Theo ý kiến riêng của tôi, nếu cuộc chiến Ukraine kéo dài, lạm phát phi mã, giá cả leo thang, tiền của, vũ khí liên tiếp đổ vào Ukraine, dân chúng Hoa Kỳ sẽ chán nản rồi đổ lỗi cho ông Biden. Lúc đó ông Trump hay ông Mike Pence có rất nhiều cơ hội vào Tòa Bạch Ốc. Nếu khôn ngoan, ông Joe Biden nên vừa hỗ trợ cho Ukraine vừa mưu tìm một giải pháp hòa bình hơn là chiến thắng.
Có lẽ lịch sử sẽ lặp lại với Putin khi Putin lãnh đạo cuộc chiến xâm lăng Ukraine thất bại thì nội chính sẽ hỗn loạn...
Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (TNCSHCM) là một tổ chức chính trị – xã hội của thanh niên Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện từ 91 năm qua (26/3/1931 - 26/3/2021). Nhưng Tổ chức này ăn lương để phục vụ ai, ngoài đảng nên không có ích gì cho nhân quần xã hội.
Nếu là người theo dõi cuộc chiến Nga xâm lăng Ukraine kể từ ngày 24/2/2022, đều nhìn nhận cục diện của cuộc chiến này có những biến động đến độ dị thường, nhất là trong 3 ngày vừa qua mà đỉnh cao là hôm nay 22/3/2022 đang làm thế giới quan ngại về một nguy cơ chiến tranh nguyên tử đang phủ bóng trên vòm trời của Ukraine, một quốc gia không thuộc hàng cường quốc của Đông Âu, một vệ tinh cũ của đế chế Xô Viết trước năm 1991.
Theo các viên chức Bắc Kinh, việc can thiệp mạnh tay hơn sẽ mang tới những rủi ro chính trị và kinh tế mà nhà lãnh đạo Tập Cận Bình không sẵn lòng đón nhận. Thay vào đó, họ đã thận trọng tìm cách đánh 1 vòng ngoài rìa giữa “phản đối chiến tranh” và “ủng hộ đối tác.” Kết quả là, về mặt ngoại giao, Trung Quốc ở bên lề cuộc xung đột, không thể hoặc không sẵn sàng tạo ảnh hưởng tương xứng với sức mạnh kinh tế và quân sự ngày càng tăng của họ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.