Hôm nay,  

Sự Thật Phũ Phàng

19/11/201700:02:00(Xem: 11094)
SỰ THẬT PHŨ PHÀNG
 
Chu Tất Tiến

 

Tại Hạ Viện Hoa Kỳ, Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Stephanie Murphy (tên Việt Nam là Đặng Thị Ngọc Dung) (Dân Chủ-Florida) đã đọc một bài diễn văn khen ngợi việc Tổng Thống Donald Trump loại ông Steve Bannon, chiến lược gia của Tổng Thống Donald Trump, ra khỏi Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, theo yêu cầu của Bà. Trước đây, Dân Biểu  Stephanie đã đưa ra một dự luật không cho phép bất cứ nhân vật chính trị nào được làm thành viên, hoặc thường xuyên tham dự các buổi họp của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Trong dự luật này, Dân Biểu Stephanie Murphy cũng nhấn mạnh Giám đốc Tình Báo Quốc Gia hoặc tổng tham mưu trưởng Liên Quân Hoa Kỳ phải là thành viên chính thức trong các buổi họp của hội đồng An Ninh Quốc Gia.

Dân Biểu Murphy đã phản đối việc Tổng Thống Donald Trump có hành động hoàn toàn đi ngược lại truyền thống của một cơ quan liên hệ trực tiếp đến sinh mạng dân chúng Hoa Kỳ. Khi Tổng Thống Donald Trump bổ nhiệm ông Steve Bannon, một nhân vật chính trị, vào Hội Đồng An Ninh Quốc Gia đã làm giảm vai trò của giám đốc Tình Báo Quốc Gia và Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân Hoa Kỳ trong hội đồng này. Theo quyết định của Tổng Thống, ông Bannon, người đứng đầu hội đồng cố vấn của Tổng Thống, nguyên chủ tịch ủy ban vận động của ông Donald Trump trong cuộc bầu cử tổng thống, là thành viên của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia và Hội Đồng Tối Cao. Ngược lại, Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân và Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia chỉ là những người tham dự tùy theo nhu cầu. Điều quan trọng là ông Steve Bannon trước đây chỉ là tổng giám đốc Breibart News, một báo mạng được coi là cực kỳ bảo thủ và không chấp nhận một xã hội đa chủng tộc, chưa hề có kinh nghiệm về an ninh quốc gia bao giờ.  Sau khi dự luật của Dân Biểu Stephanie được sự bảo trợ của hơn 200 vị dân cử, Tổng Thống Donald Trump đã phải đáp ứng ngay và đưa Steve Bannon ra khỏi Ủy Ban An Ninh Quốc Gia, trả lại vị trí cho Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân cũng như Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia tại ủy ban này.

Thắng lợi của Dân Biểu Liên Bang Stephanie đã chứng tỏ sức mạnh của tiếng nói của người đại diện dân chúng, nếu những người đại diện thực tâm muốn xoay chuyển một vấn đề chính trị quan trọng liên quan đến sinh mạng của người dân. Thắng lợi này cũng cho thấy rằng, một khi vấn đề Nhân Quyền của Việt Nam được nêu ra một cách khoa học, chứng minh rằng vấn đề này không những chỉ là việc nội bộ của một quốc gia từng là bạn đồng minh của Hoa Kỳ, mà là một mắt xích quan trọng trong chuỗi bang giao quốc tế, có ảnh hưởng trực tiếp đến dân Mỹ, thì nhất định Hành Pháp Hoa Kỳ phải chuyển động.

Trong nhiều năm qua, dự luật Nhân Quyền Việt Nam do Dân Biểu Loretta Sanchez, (Dân Chủ-California), bảo trợ, đã từng được đưa ra thông qua tại Hạ Viện với số phiếu áp đảo, nhưng khi đến Thượng Viện thì một nhân vật phản chiến đã không muốn vấn đề Việt Nam được coi trọng, nên đã dùng phương pháp “bịt tai, nhắm mắt” để cho dự luật này chết yểu hai lần. Từ đó, những vấn đề liên quan đến Nhân Quyền Việt Nam đã trở thành “taboo”, điều mà người ta ngại nhắc đến.

Khi Donald Trump đắc cử năm 2016 với những luận điệu hùng hồn và ngang tàng muốn tuyên chiến về kinh tế với Trung Cộng, thách thức với Nga, coi thường Phi Luật Tân, và đem hết việc làm tại nước ngoài về lại Mỹ, một số người Việt tị nạn tại Mỹ đã hân hoan đón nhận kết quả này, và tung hô Tổng Thống mới như một “Odyssey” thời đại, có thể đem lại một cơ hội mới cho Việt Nam. Nhiều người viết trên mạng và facebook: “Đảng Cộng Hòa lên, Việt Nam Cộng Hòa sống lại rồi!” Tuy nhiên, chỉ sau hơn 10 tháng, sự thật phũ phàng đã hiện ra. Vị Tổng Thống ngang tàng này, sau chuyến công du đầu tiên sang Á Châu, không những không gây chiến với Trung Cộng mà còn ký kết với Bắc Kinh những thỏa thuận thương mại trị giá 250 tỷ đô la và chỉ dành 50 tỷ đô cho các nước khác. Không những không đáp trả lời mạ lị của Tổng Thống Phi Luật Tân, một sát thủ tàn nhẫn, lại còn cụng ly vui vẻ với nhân vật này, môt người vừa xác nhận là “tôi đã giết người từ năm 15,16 tuổi!” Không những không đem được một công việc nào từ nước ngoài về mà còn tiếp tục cho Ái nữ ký thêm giao kèo phát triển hàng hóa của cô tại Bắc Kinh và đem lại cho cô khoảng vài trăm triệu đô la tiền lãi. Không những không thách thức Nga sô, mà còn trao đổi với Putin nhiều điều thuận lợi cho cả hai bên, cũng như lờ đi, không nhắc đến việc các phụ tá và ngay cả con rể của mình đã từng liên lạc với Nga để mở chiến dịch đánh phá đối thủ chính trị của mình, hầu cho mình lên ngôi cửu ngũ. Trên hết là môt gáo nước lạnh cho vấn đề Nhân Quyền Việt Nam: Trong suốt các buổi thảo luận với đối tác Cộng Sản Việt Nam, không hề nhắc đến hai chữ Nhân Quyền, ngược lại, còn khen ngợi đảng Cộng đã điều hành đất nước thật đúng! Thêm một điều bất hạnh cho vấn đề Nhân Quyền Việt Nam: Vào tháng 3, 2017, Đệ Nhất Phu Nhân, Melania Trump thay mặt Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã trao giải "Phụ nữ Quốc tế Can đảm" cho blogger Mẹ Nấm. Sau đó, để trả lời thư con gái của bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mong muốn gửi lá thư này cho Đệ nhất Phu nhân Melania Trump, Tùy viên báo chí Pope Thrower của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam đã trả lời BBC qua email: "Như người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, bà Heather Nauert, đã tuyên bố vào ngày 29 tháng 6, Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả Mẹ Nấm và tất cả các tù nhân lương tâm ngay lập tức và cho phép mọi cá nhân ở Việt Nam bày tỏ quan điểm của mình một cách tự do và ôn hòa mà không sợ bị trả thù.” Việc này đem lại hy vọng cho gia đình Mẹ Nấm cũng như các nhà Dân Chủ khác. Nhưng rồi, sự thật phũ phàng lại hiện ra: Đệ Nhất Phu Nhân bỏ qua chuyến viếng thăm Việt Nam, mà chỉ đến các quốc gia khác. Nhiều nhà lý luận đã cho rằng, việc bà Melania không đến Việt Nam là một hành động chính trị, chứng tỏ cho Việt Nam thấy rằng, họ là những kẻ bất xứng, không đáng đến thăm. Nhưng một số người khác lại cho rằng, nếu hành đông “không đến” của Bà Melania là một thông điệp như trên, thì thông điệp này sẽ không bao giờ được lý giải theo ý bà muốn, vì trình độ nhận thức của Đảng Cộng Sản rất thấp kém, họ không thể hiểu được ý nghĩa của thông điệp này.  Ngược lại, họ sẽ cho rằng Bà Melania mắc cở vì đã trao giải cho Mẹ Nấm, gián tiếp chống lại thái độ Vô Nhân của đảng Cộng Sản Việt Nam, bây giờ lại chính Phu Quân của bà đến thăm với sự niềm nở, vui vẻ, chân tình như thế, làm cho bà thấy hối hận và không dám gặp mặt những người mà mình từng chống đối!

Sự thực phũ phàng trên hết là sự tồn tại của Đảng Cộng Sản Việt Nam, một Đảng đã mất nhân tính, một bè lũ Mafia thời đại, một băng đảng ăn cướp có vũ khí tối tân, sẽ qua sự kiện Tổng Thống Hoa Kỳ đến để ký kết các giao kèo thuần túy thương mại, sẽ làm cho Đảng này tồn tại bền vững hơn. Hoa Kỳ tuyệt đối không có nhắc đến viện trợ quân sự cũng như không có một lời nào hỗ trơ cho việc chống Trung Cộng xâm lăng, ngoài những lời đãi bôi khen ngợi Hai Bà Trưng. (Những lời đãi bôi này có thể làm cho một số người Việt vui mừng: “Thấy chưa! Tổng Thống đã tát vào mặt đảng Cộng sản rồi đấy! Thực tế, những lời nói này cũng như một lời khuyên của một vị đi giảng đạo, đứng trước một đảng chuyên giết người, cướp của: “Các con hãy làm lành, lánh dữ nhé!”. Nói xong, vị giảng đạo bỏ đi, để mặc cho bọn cướp ngồi cười sằng sặc!)

Như thế, tương lai Việt Nam ra sao? Vấn đề Nhân Quyền đã bị quốc tế bỏ qua, coi như chuyện nội bộ, ai có thân, người ấy lo! Một đồng minh phản bội! Một đất nước bị bán đứng! Một dân tộc kiêu hùng đã trở thành nô lệ! Lịch sử 4000 năm anh dũng đã bị xóa nhòa! Một cộng đồng người Việt di tản đã bị phân hóa với đa số an phận, và chỉ còn một thiểu số chống Cộng, mà trong nhóm thiểu số này, lại có những đường lối khác nhau, người dựa vào Cộng Hòa, kẻ theo Dân Chủ, hai nhóm này lại chống đối lẫn nhau, mạ lị nhau trên mạng, thiếu điều muốn giết nhau, chỉ vì “theo” hay “không theo” vị Tổng Thống Hoa Kỳ!

Như thế, tương lai của đất nước đã hoàn toàn bi thảm sao? Chưa hẳn đúng! Nếu dựa theo chiến thắng chính trị của Dân Biểu Stephanie cũng như phân tích tình hình chính trị quốc tế qua chuyến công du của Tổng Thống Mỹ, người Việt chân chính, nếu vẫn còn hy vọng đất nước mình được chuyển hóa, thiển nghĩ, nên thay đổi phương cách hoạt động, thay vì đánh phá lẫn nhau chỉ vì Cộng Hòa hay Dân Chủ mà nên bỏ qua mọi dị biệt đảng tính của người Mỹ (không phải của chúng ta!) mà lắng nghe lẫn nhau, cùng tìm phương pháp chống Công theo khoa học, làm sao chứng minh được với thế giới rằng vấn đề Nhân Quyền Việt Nam chính là “lương tâm của nhân loại”, và nếu nhân dân Việt Nam vẫn bị đàn áp, đất nước này tiếp tục bị bán cho Trung Cộng, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn áp dụng quyền hạn vô biên giới của họ để đàn áp dân tộc của mình, thì chính Thế giới Tự Do là những kẻ chiến bại. Mọi khẩu hiệu về Tự do, Bình Đẳng, Nhân Quyền của thế giới chỉ là những miếng giấy lộn, nên hủy đi. Riêng với Hoa Kỳ, đã từng chỉ đạo việc giết vị lãnh đạo một đất nước Việt Nam cách xa Hoa Kỳ hàng ngàn dặm, chỉ để mang quân đến, gây xáo trộn toàn bộ đất nước với một cuộc chiến thất bại, rồi bỏ chạy, thì phải nhận lãnh trách nhiệm của mình, hồi phục lại đất nước này, hồi phục lại nền Dân Chủ của đất nước này như cũ, nếu không thì vĩnh viễn sẽ mang bộ mặt của một kẻ Phản Bội trong lịch sử Thế Giới. Nhân dân Việt Nam không năn nỉ Hoa Kỳ trở lại để giúp đỡ dân Việt, mà đòi hỏi Hoa Kỳ phải trả lại công bằng, công lý cho Việt Nam.

Chu Tất Tiến, 18 tháng 11 năm 2017.

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
✱ Reuters: Nga đang hy vọng rằng đảng Cộng hòa kiểm soát Quốc hội - Chính quyền Biden sẽ gặp khó khăn trong việc thúc đẩy Quốc hội thông qua các chương trình viện trợ cho Kyiv. ✱ Military: Các nhà vận động hành lang làm việc cho các nhà thầu quốc phòng, đã từng làm việc cho chính phủ liên bang trước đây - cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper đã từng làm việc văn phòng quan hệ chính phủ của Raytheon. ✱ Al Jazeera: Nhiều dự luật trong quá khứ, đã được Hạ viện và Thượng viện thông qua trong nhiều thập kỷ mà không bị thất bại. ✱ Bilderbergmeetings Co. UK: Chính quyền Biden đã coi Nga và Trung Quốc là đối tác trong thách thức đối với “trật tự thế giới”- Sự cạnh tranh toàn diện với Trung Quốc đang trở thành một nguyên tắc trong các chính sách kinh tế, đối ngoại và an ninh của Hoa Kỳ...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.