Hôm nay,  

Năm Mới Bình An

10/01/201800:00:00(Xem: 4965)
Mục sư Cao Mỹ Phượng

 
Thế giới ngày hôm nay thay đổi nhanh chóng không ngừng, mỗi ngày người ta lại còn cứ khám phá ra nhiều điều mới lạ để đáp ứng cho nhu cầu đang tiến lên của xã-hội. Nhiều khi chúng ta cũng bị cuống vào trong cái vòng bận rộn, lo lắng của cuộc sống.

Sự cạnh tranh của nền kinh-tế hiện-đại và sự phát triển không ngừng của khoa học kỷ thuật khiến cho công việc làm của mọi người càng cần phải làm việc khó khăn hơn. Chiến tranh cũng còn đang xảy ra trong một số quốc gia. Thiên tai, động đất, hạn hán, lụt lội, đói kém cũng đang xảy ra khắp nhiều nơi.

Năm mới mọi người đều ao ước sẽ có được sự bình an, vui vẻ thỏa lòng cho mình và cho gia đình. Trong Ngày Đầu năm tôi xin giới thiệu cho quý vị về một sự bình an thật mà không ai có thể cho quý vị được. Đó là sự bình an từ nơi Chúa Giê Xu.

Chúa Giê Xu là Con của Đức Chúa Trời, Ngài là Đấng tạo dựng nên muôn loài vạn vật trong đó có quý vị và tôi. Ngài đã xuống thế gian hầu có thể cảm thông được những khổ đau, khó khăn mà loài người phải chịu. Vì yêu thương nhân gian Ngài đã hi-sinh hầu cho cứu vớt được mọi người. Khi quý vị biết mình là người có tội và cần có sự cứu rỗi thì Ngài sẳn sàng sẽ ban cho quý vị. Chúa sẽ trở nên người Cha, người Mẹ chăm sóc cho quý vị. Ngài cũng sẽ trở nên người bạn của quý vị nếu quý vị muốn Ngài làm bạn với quý vị. Có những điều quý vị không thể nói cho ai nhưng quý vị có thể nói với Ngài.

Chúa đã trở về trời và Ngài để lại lời hứa cho những ai tin theo Ngài. Một ngày gần đây Ngài sẽ trở lại đem họ đi sống đời đời với Ngài trên thiên-đàng. Nơi không có khóc lóc, đắng cay, nơi không có đau buồn hay bịnh tật. Chúa sẽ lau ráu hết nước mắt của những ai tin. Quý vị có muốn ở nơi đó với Ngài không? Rất đơn gian, quý vị chỉ cần cầu xin, Lạy Chúa xin tha tội cho con, xin tiếp nhận con là con của Ngài, con xin nguyện sẽ đi theo Ngài trọn cuộc đời con.

Chúa để lại và ban sự bình an cho chúng ta, Chúa cho chúng ta sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng ta chớ hề bối rối và đừng sợ hãy.


Trong năm mới đây tôi cầu xin Chúa của sự bình an sẽ ban cho quý vị sự bình an. Quý vị có muốn được sự bình an không? Hãy kêu xin lên Ngài, thì Chúa ắt sẽ nghe tiếng quý vị. Quý vị không nói, không xin thì Chúa không làm. Quý vị hãy thử kêu Chúa đi thì Ngài sẽ làm cho quý vị.

Thế giới cho dù có rộng lớn bao la đến đâu những Chúa Ngài rất quan tâm đến từng con người nhỏ bé tầm thường như chúng ta. Đó là tại sao Chúa đã đến trong thế gian trong một nơi nhỏ bé tầm thường nhất. Vì ấy là Ngài đã đến tìm và muốn cứu quý vị.

Khi có Chúa trong lòng, quý vị sẽ không còn lo sợ, bối rối gì nữa bởi vì những sợi tóc trên đầu quý vị Chúa cũng đã biết rồi. Điều đó có nghĩa là những chi tiếc trong cuộc đời của quý vị Ngài đều biết tất cả. Những bông hoa đẹp đẽ mọc ngoài đồng không có ai chăm sóc cho nó mà nó còn đẹp lắm thay huống chi quý vị khi đã trở nên là con cái của Ngài.

Khi có Chúa sống trong đời sống quý vị, mọi lo lắng sẽ không còn nữa mà sẽ được thay thế bằng sự vui mừng, bình an, hạnh phúc mà Chúa đã hứa ban cho những ai muốn đi theo Ngài.

Việc làm, gia đình, con cái tương lai của quý vị sẽ được che chở dưới sự bảo vệ của Vua trên muôn vua, Chúa trên các chúa. Thật còn gì bằng phải không quý vị. Chúng tôi mong mỏi và cầu chúc những lời chúc tốt lành, bình an cho tất cả quý vị khi đọc bài viết hôm nay.

Nhân Ngày Đầu Năm chúng tôi tại  ĐIỂM HẸN KC  xin Kính Chúc quý vị Một Năm Mới vui vẻ, bình an và hạnh phúc.

Chúng tôi Kính Mời quý vị đển điểm nhóm của chúng tôi tại Kevin’s Auto Body (vâng anh Kevin đã mở cửa cơ-sở thương mại ra mời Chúa vào và Ngài đã chúc phước rất nhiều cho anh), 9265 Bishop Place. Westminster. CA 92683

Tối Thứ Ba lúc 6:29pm và Tối Thứ Sáu 6:29pm

Chúng tôi có Buổi Trà Đàm. Cầu Nguyện. Học Lời Chúa

Xin quý vị gọi cho chúng tôi hoặc xin gặp quý vị tại địa chỉ trên.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481

và nhà tôi là Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726.

 

Hẹn gặp lại quý vị.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giới yêu hội họa, hẳn nhiên, đều biết tác phẩm Em Thúy của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Bức danh họa này hoàn tất vào năm 1943, và “đã được công nhận là Bảo vật quốc gia.” Tuy thế, không mấy ai để ý là có đến hai phụ nữ tên Nguyễn Thị Minh Thúy (và hai đều được dư luận nhắc đến như là nguyên mẫu của tác phẩm nổi tiếng trên) nhưng cuộc đời của họ lại hoàn toàn khác hẳn nhau.
Việt Nam muốn nâng cấp ngoại giao với Mỹ làm gì là câu hỏi được đặt ra, sau khi Tổng thống Joe Biden tiết lộ vào ngày 28/7/2023 rằng: "Tôi nhận được cuộc gọi từ người đứng đầu Việt Nam, rất muốn gặp tôi khi tôi tới G20. Ông ấy muốn nâng tầm để Mỹ thành đối tác lớn, cùng với Nga và Trung Quốc"...
Tôi nghe T.S Mạc Văn Trang than phiền mà không khỏi sinh lòng ái ngại: “Bớt ‘nổ’ đi, bớt ‘diễn’ đi, Trung ương ‘diễn’ một thì cơ sở ‘diễn’ mười, cái gì cũng ‘diễn’ thành lố bịch, ấu trĩ, dối trá, đạo đức giả. Những cái đó ảnh hưởng xấu đến văn hoá, đạo đức toàn xã hội.” Nói thế e có (hơi) quá lời chăng? Khối vở “diễn” vui lắm chớ, tuy tình tiết thì “lố bịch” thật nhưng cũng chả gây “ảnh hưởng xấu xa” gì (mấy) nên vẫn được tái diễn hăng năm.
Chuyện thanh niên trong nước chán Mác và hết muốn nghe theo Bác, phai nhạt lý tưởng, thờ ơ với Đảng là mối lo hàng đầu hiện nay của đảng CSVN. Vấn đề này không mới, nhưng lại được các cơ quan báo chí, truyền thông của đảng nhắc đi lặp lại mãi chứng tỏ tình hình mỗi ngày một nghiêm trọng, nhất là khi các chứng bệnh tham nhũng, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” lan rộng trong đảng viên, từ cơ sở lên trung ương...
Thử nghĩ xem: mỗi đồng chí lãnh đạo chỉ cần (độ) vài triệu dollar, cùng với năm ba cái biệt phủ hay biệt thự là… đã đủ rồi, đủ cho một cuộc sống ung dung (có thể kéo dài đến vài thế hệ) nếu đừng phung phá quá...
Ngày 18 tháng Bảy 2023, gia đình của bị cáo Phạm Trung Kiên, trong vụ án « chuyến bay giải cứu », đã tức tốc nộp thêm 8 tỷ đồng cho cơ quan chức năng sau khi bị đề nghị án tử hình. Trước đó, gia đình ông Kiên đã nộp hai lần để « khắc phục hậu quả » : lần đầu 12 tỷ đồng, lần sau 15 tỷ đồng. Báo chí chính quyền còn cho biết ông Phạm Trung Kiên đã hứa sẵn sàng nộp thêm tiền để hy vọng giảm án...
Hôm 25 tháng 5 năm 2016, Pearl Pinson (một nữ sinh 15 tuổi) bị bắt cóc khi đang trên đường đến trường và biệt tích luôn kể từ ngày đó. Tuy hơn 7 năm đã qua nhưng thân nhân của em vẫn cứ nuôi hy vọng là sẽ có ngày đoàn tụ, nhân viên điều tra vẫn không ngưng việc kiếm tìm, và báo giới (hàng năm) vẫn không ngừng nhắc nhớ đến câu chuyện buồn lòng này.*
Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này...
Thất bại trong phòng, chống tham nhũng của CSVN xem như đã vĩnh viễn, không còn cứu được nữa. Bằng chứng này dựa vào những tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và các viên chức có trách nhiệm trong “quốc nạn” này...
Tôi “nhặt” được câu danh ngôn (thượng dẫn) trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II, của Bùi Ngọc Tấn. Chỉ có điều đáng tiếc là tác giả quên ghi rõ là đồng chí TBT nào đã phát biểu một câu nói “đắt giá” tới cỡ đó. Mãi đến khi cùng cụng ly với tác giả ở California (ông chơi một ly sinh tố to đùng, ngó mà ớn chè đậu) tôi mới có dịp nêu thắc mắc, và nhận được câu trả lời hóm hỉnh : “Thì ông TBT nào mà chả nói thế.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.