Hôm nay,  

Dừa Thốt Nốt

23/01/201800:00:00(Xem: 11103)
DUA THOT NOT
Hình ảnh dừa Thốt Nốt.


Đường Bình


Tôi có nghe qua cái tên dừa Thốt Nốt, nhưng chưa bao giờ trông thấy tặn mắt trái dừa Thố Nốt nó ra làm sao, trong chuyến đi về Miền Nam trên đường đi Châu Đốc, cô Dương Thị Nhã Uyên, Hướng Dẩn Viên đưa chúng tôi đến vùng đất trồng dừa và sản xuất đường thốt nốt. Từ xa tôi thấy hằng hà sa số cấy dừa thốt nốt cao lớn trên một cánh đồng lơn bao la,.cây lá xanh tươi.

 Xe ghé vào một quán dừa bên đường, trước là để uống nước dừa thố nốt để giải khác đồng thời cũng để xem hoa bắt bướm để rồi còn phải đi thêm một đoạn đường dài .

Mấy buồng dừa còn trên cây trông rất ngộ nghỉnh và từ nhỏ đến bây giờ mới thấy tận mắt trái dừa thốt nốt lần đầu tiên trong đời.

Dừa Thốt Nốt có thể uống nước tươi, lấy cơm dừa làm mứt, và nước dừa có thể nấu thành đường. Đường Thốt Nốt đựng trong keo, khi nào ăn dích một muồng, ngọt không kém đường mía.

Nước dừa Thố Nốt khi mở ra phải uống trong vòng 48 giờ(?) để lâu hơn nước dừa sẽ hư uống vào không tốt. Nước dừa Thốt Nốt nghe nói có thể trị được một vài chứng bịnh...tôi không nhớ là chứng binh gì. Người trong hình là Bác Lê Tân và cô Bích Diểm, từ Paris Pháp Quốc đang uống nước dừa.

 Đây thật là một nơi lý tưởng để nghĩ chân, du khách có thể uống nước dừa -Thốt Nốt-giải khác, còn thì giờ đi lục lọi chụp thêm vài bô hình, hoặc nằm dài trên vỏng nghỉ lưng mà không phải trả thêm một đồng tiền nào hết.

 Chị Phương một du khách đồng hành đang thưởng thức món nước dừa -Thốt Nốt- tươi, biết đâu nó có thể làm giảm cái stress và làm cho chị Phương phấn khởi yêu đời hơn.

Anh Tùng, từ đường Nguyển Kim TPSG đến, sau khi uống ly nước dừa, mát quá anh thả hồn trên chiếc vỏng mà nhìn con nhện giăng tơ.

Con nhện mà anh Tùng đang nhìn có một đứa con nhỏ chạy theo, nó hỏi mẹ nó: Mẹ có thấy cậu Tùng nằm đó?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào khoảng thế kỷ 17, một tộc người Anh, bị Hoàng đế nước Anh, bắt họ phải cải đạo để theo tôn giáo của nhà vua. Họ không đồng ý, nên bị bắt giam. Sau khi giam một thời gian, nhà vua hỏi lần nữa, họ vẫn cương quyết không cải đạo. Nhà vua bảo: “Nếu họ không cải đạo, thì phải rời khỏi nước Anh”.
Hôm nay đọc bài “Thầy Tôi” trên Báo, làm cho tôi chạnh nhớ lại mình cũng có một vị Thầy không phải dạy ở nhà trường, vì tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường tại VN hồi tuổi ấu thơ.
Bạn mà không phải bạn. Không phải bạn mà bạn. Có khi còn bạn hơn bạn, theo kiểu thường thấy. Đó là họa sĩ Lê Tài Điển và chúng tôi.
Chúng ta đang sống trong một thế giới đảo điên....
Từ Tháng 11 dương lịch (Lễ Tạ Ơn) cho đến Tháng Giêng âm lịch (Tết Việt Nam), người Việt ở Mỹ thường nghĩ đến các dịp gặp gỡ, tề tựu, với các món ăn đặc biệt hoặc thức uống ưa thích, cùng với việc thi đua nói năng ở bàn ăn.
Về sự nghiệp cách mạng rất huê dạng của bác Tôn Đức Thắng, giáo sư Nguyễn Văn Lục đã có đôi lời bàn (ra) nghe hơi cay đắng:
Chiến tranh tại Việt Nam, từ 1955 đến 1975, được gọi là “Vietnam War” qua cách nhìn của những nhà làm chính sách Hoa Kỳ vì nó diễn ra trên mảnh đất mang tên Việt Nam. Trong nhãn quan của lãnh đạo Hà Nội, đó là “American War” vì do người Mỹ gây nên.
Việt Nam sẽ phải đối phó chật vật với thế hệ lãnh đạo mới của Trung Cộng do ông Tập Cận Bình lãnh đạo có chủ trương quân sự mạnh để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và biển đảo.
Tại một khu rừng nọ, có một cây đại thụ và một cây sậy mọc gần nhau đã từ nhiều chục năm. Đôi bên vẫn thường tâm sự qua lại mặc dù một bên thì lừng lững cao ngất trời xanh, một bên thì mảnh mai không quá đầu người.
Trong đời tôi chưa bao giờ làm nhiệm vụ công dân cầm lá phiếu đi bầu. Từ thời Việt Nam Cộng Hòa không đi bầu, thời Việt Nam Cộng Sản ở vài năm không có hộ khẩu rồi vượt biển, thời Canada mặc dù là công dân nhưng lại không thấy hào hứng vì vẫn nghĩ mình là kẻ ở tạm, rồi qua Mỹ ở hăm mấy năm vừa mới được quyền đi bầu thì loay hoay làm sao trễ thời hạn ghi danh bầu cử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.