Hôm nay,  

Luận Cổ Suy Kim

27/03/201809:44:00(Xem: 6301)
Luận Cổ Suy Kim
 
Nguyễn Lộc Yên

Hiện nay, tại hải ngoại ước khoảng trên 4 triệu người, đa số là người Việt Quốc gia (NVQG), đây là lực lượng đối lập quyết liệt với trên 4 triệu đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). NVQG ở hải ngoại đã/đang chuyển tin tức cập nhật đến các cơ quan truyền thông, nhân quyền quốc tế, dân biểu, nghị sĩ ở các nước tự do mà họ đang sinh sống, khi biết các nhà đấu tranh dân chủ, các blogger, dân oan, tôn giáo... tại quốc nội bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp dã man. NVQG ở hải ngoại đã/đang Email, phổ biến các tin tức chính xác về quốc nội để phá vỡ kế hoạch tuyên truyền dối trá và bưng bít thông tin khoảng 800 phương tiện truyền thông của CSVN. Ngoài ra “máu chảy ruột mềm”, hàng năm người Việt hải ngoại gởi về Việt Nam để giúp thân nhân khoảng 10 tỷ USD mà số tiền này là nguồn lợi rất lớn cho CSVN. Thế nên, trước đây nhà cầm quyền CSVN gọi người Việt hải ngoại là “Bọn ôm chân đế quốc” lại muối mặt đổi thành “Khúc ruột nghìn dặm”. Đất nước Việt Nam đang nguy ngập bởi thù trong, giặc ngoài, chúng tôi mong ước NVQG cũng cần nghiền ngẫm gương đấu tranh của Tiền nhân đã dựng nước và giữ nước. 
 
     I- Tận tâm đoàn kết chống giặc: Trần Quốc Tuấn (1228-1300) là con của An Sinh Vương Trần Liễu, Trần Quang Khải là Hoàng tử, con vua Trần Thái Tông. Trần Liễu có mối thâm thù với Trần Thái Tông vì Trần Thủ Độ bắt Thuận Thiên Công chúa (vợ Trần Liễu) đang mang thai ép gả cho Trần Thái Tông. Khi Trần Quốc Tuấn giữ chức Tiết Chế (như Nguyên soái), ông luôn đặt quyền lợi quốc gia trên quyền lợi gia đình, quên thù nhà, sắt son lo quốc gia. Khi biết Trần Quang Khải thường nghi kỵ mình, Trần Quốc Tuấn nghĩ ngành trưởng của mình và ngành thứ (Trần Quang Khải) mà bất hòa thì kẻ có lợi là quân ngoại xâm Tàu, nên ông chủ động giao hảo với Trần Quang Khải, tạo sự thống nhất ý chí vương triều nhà Trần. Một hôm, Quốc công Trần Quốc Tuấn mời Thượng tướng Trần Quang Khải chơi cờ. Trần Quang Khải tính ít hay tắm gội. Quốc công cởi áo và lau rửa giúp Thượng tướng Quang Khải, rồi nói: “Hôm nay tôi được tắm cho Thượng tướng”. Quang Khải cũng mỉm cười: “Hôm nay tôi được Quốc công tắm rửa cho”. Từ đấy, hai người trở nên thân thiết, tương kính nhau và gắn bó trong việc bàn bạc đánh đuổi giặc Nguyên (Tàu) xâm lược. 
     Cuối năm 1284, nhà Trần mở hội nghị Vạn Kiếp, bàn cách chống giặc và kiểm điểm binh sĩ tất cả được 20 vạn, kể cả quân ở các lộ: Bàng Hà, Na Sầm, vẫn không mộ quân ở Thanh-Nghệ, nhà Trần nghĩ quân cốt tinh nhuệ không cần đông. Quân Nguyên xâm lăng Đại Việt lần thứ hai, ngày 21 tháng Chạp, Giáp Thân (1284), nhà Nguyên cử Thái tử Thoát Hoan thống lãnh 50 vạn quân chia làm 2 đạo: Lý Hằng, Ô Mã Nhi đốc suất bộ binh. Toa Đô đem thuỷ quân đi đường biển đánh vào Thanh Hoá. Giặc tấn công ào ạt thành Thăng Long, quân nhà Trần thế yếu. Hưng Đạo Vương đề nghị rút khỏi Thăng Long về Thiên Trường (nay thuộc tỉnh Nam Định). Thượng hoàng Trần Thánh Tông và vua Nhân Tông cử danh tướng Trần Bình Trọng (1) đem quân giữ vùng Thiên Mạc, mục đích chận và cầm chân giặc, bảo toàn lực lượng cho bộ chỉ huy triều Trần rút lui được an toàn, để chỉnh đốn lục lượng phản công. Quân giặc dàn trận đông nghịt, Trần Bình Trọng cùng các tướng sĩ nhà Trần vẫn can trường xung trận, quyết giữ tròn nhiệm vụ vua đã giao phó, đến khi sức cùng lực kiệt, ông bị giặc bắt, nhờ vậy mà 2 vua Trần mới thoát đi được. Thoát Hoan dụ hàng, Trần Bình Trọng bảo: “Ta thà làm quỉ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc, ta đã bị bắt thì chỉ có chết thôi”. Thoát Hoan dụ hàng không được, sai quân đem chém vào ngày 21 tháng Giêng, Ất Dậu (26-2-1285) lúc ấy ông 26 tuổi.
     Để hoà hoãn, chỉnh đốn quân ngũ, bất đắc dĩ Thượng hoàng Trần Thánh Tông phải dùng hạ sách “Mỹ nhân kế” đem người em gái út là Công chúa Trần An Tư trao cho Thoát Hoan. Công chúa vì an nguy của xã tắc vì sự sống còn của quốc dân mà đành hiến tuổi trẻ của đời con gái kể cả tính mạng, đơn độc vào nơi hang hùm, còn có thể làm nội gián cho ta. Tháng 3 năm 1285, đưa Công chúa An Tư đến bờ bắc sông Hồng để trao cho Thoát Hoan. Công chúa nghẹn ngào: 
Giặc ấy, ta cam chiều chuộng giặc?!
Thân này, ai thấu ngậm ngùi thân!
Nghẹn ngào, gạt lệ nhìn cương thổ
Nhẫn nhục, chia tay nghĩ quốc dân
     Đến tháng 5 năm 1285, quân dân Đại Việt phản công, bắn chết Toa Đô. Tướng Tàu là Lý Quán giấu Thoát Hoan trong ống đồng kéo chạy về Tàu.
     II- Chia rẽ, đố kỵ nên thất bại: Đến năm 1400, Hồ Quí Ly soán ngôi nhà Trần, tự lên làm vua lấy quốc hiệu là Đại Ngu. Năm 1407, quân Minh bắt được cha con Hồ Quí Ly, rồi nói dối nhà Trần không còn ai, dùng chiêu bài “Phù Trần diệt Hồ” để con cháu nhà Trần ra mặt rồi bắt thủ tiêu. Chúng còn bắt ép quan lại và các bô lão Đại Việt làm tờ khai: “Họ Trần không còn ai nữa và đất An Nam vốn là đất Giao Châu ngày trước, nay xin lập quận huyện như cũ”
     Trần Quỹ (xem ghi chú 2, con thứ vua Trần Nghệ Tông) biết âm mưu quân Minh nên vào Yên Mô (thuộc Ninh Bình) chiêu binh khởi nghĩa chống quân Minh (Tàu), xưng là Giản Định Đế và lập nhà “Hậu Trần”. Quân Hậu Trần mới tuyển mộ chưa thông thạo chiến trận nên không chống nổi quân Minh, vua phải đem quân vào Nghệ An.
      Đặng Tất (1357-1409) làm Tri phủ ở Hóa Châu từ thời nhà Hồ, sau khi quân Minh chiếm nước ta, ông được giữ tại chức. Ông giết quan lại nhà Minh rồi hiệp với An phủ sứ lộ Thăng Hoa (nay thuộc Quảng Nam) là Nguyễn Cảnh Chân (1355-1409) ra giúp Giản Định Đế. Từ đấy, quân Hậu Trần hùng mạnh, vua cử binh đánh thắng quân Minh nhiều nơi. Tướng nhà Minh là Mộc Thạnh thua chạy về thành Cổ Lộng (Ý Yên, Nam Hà). Vua muốn xua quân chiếm lại Đông Đô (Thăng Long), hai tướng Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân can: “Xin bệ hạ chờ các lộ quân khác về hợp sức thì mới đủ mạnh để giành thắng”. Vua không nghe lời trung trực còn nghe lời gièm pha của bọn hoạn quan, đem chém 2 tướng trung dũng. Con của 2 tướng ấy là Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị bất bình nên cùng Nguyễn Súy đem quân vào Thanh Hóa, tôn Trần Quý Khoách lên làm vua đế hiệu Trùng Quang, Thế nên, nhà Hậu Trần không còn thống nhất lực lượng, vua quan Hậu Trần đều bị giặc bắt. 
     III- Ngày nay tại tiểu bang Illinois: Gần đây, một số ít người trẻ tuổi xưng là “Hậu duệ VNCH” đã làm được một số việc như: “Diễn hành ngày Lễ Tưởng Niệm Chiến Sĩ Trận Vong tại thành phố Chicago”(3). “Cộng Đồng Người Việt Illinois” khi nghe âm thanh người tổ chức diễn hành hô to: “American Veterans” hoặc “Vietnamese Veterans”, đoàn diễn hành liền lạc đồng thanh hô đáp lại “Thank you”, “Thank you American” rất rầm rộ. Thế nên, đi qua suốt 15 blocks đường trong thành phố (khoảng 2 miles), đoàn diễn hành Việt Nam đã gây cho hàng ngàn người dân Chicago đứng hai bên lề đường đồng loạt phất cờ cầm tay, hô đáp trả: “Thank you”, “Thank you Vietnamese”… 

blank
     
     
     Sau đấy, nhóm trẻ này còn thuyết phục được ông Hiệu trưởng trường Trung học Bolingbrook đồng ý “Hạ Cờ Đỏ Việt cộng” thay thế bằng Cờ Vàng (4). Đây là một việc làm khó khăn mà nhòm này vẫn đem về kết quả tốt đẹp và biểu lộ tinh thần chống cộng quyết liệt.
 Tuy nhiên,nhóm “Hậu duệ VNCH” ở đây chỉ có 5-3 người quá ít oi, viết lách tiếng Việt (Thư mời) đôi khi chưa được khúc chiết, mạch lạc. Do đấy, những người lớn tuổi, có người cảm thông, hướng dẫn, có người lại bắt bẻ, hạch sách. Bàn dân thiên hạ còn cho biết có kẻ không chấp nhận, đã cay cú nhóm này, vì nhóm này cũng như một số ít cá nhân và hội đoàn từng có quan hệ với Cù Huy Hà Vũ được gọi là “Tù nhân lương tâm”, ông Cù lại ca tụng TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng và viết bài: “Tự do sẽ chấm dứt hận thù dân tộc” (5), hòng bỏ “Ngày Quốc hận” 30 tháng 4. Thế nên, chúng tôi đã viết bài: “Nỗi niềm ‘Ngày Quốc hận’, ngăn chận âm mưu đen tối” (6) để phản bác lập luận sai trái của ông Cù. Nhóm trẻ này và một số ít cá nhân, hội đoàn đã quan hệ với ông Cù, vì hiểu lầm ông Cù là “Tù nhân lương tâm” là nhân vật chống cộng. Thế nên có người nhân dịp ấy, cay cú nhóm “Hậu duệ VNCH” đến nỗi không muốn nhìn thấy hoặc trưng bày hình ảnh lá “Cờ Vàng” do nhóm này dùng trong ngày “Lễ Tưởng Niệm Chiến Sĩ Trận Vong” (Memorial Day). Có kẻ còn hằn học đầy ác ý: “Những người ấu trĩ thấy ‘Cờ Vàng’ ở đâu thì chạy theo, đấy là chống cộng cuội và bưng bô VC”. Than ôi: “Yêu ai, yêu cả đường đi. Ghét ai, ghét cả tông ti họ hàng”. “Cờ Vàng” là biểu tượng của Quốc gia, chúng tôi không tin NVQG lại có vài kẻ hẹp hòi, nhẫn tâm như thế?! Dù vậy, chúng tôi mong rằng những lời đầy ác ý và hẹp hòi của vài kẻ vừa nêu chỉ là nói đùa của thiên hạ mà thôi.
     Cuối cùng, chúng tôi mong mỏi NVQG hải ngoại luôn là lực lượng cần thiết yểm trợ mạnh mẽ cho Đồng bào quốc nội đang chống cả thù trong lẫn giặc ngoài và thiết tha đề nghị các Hội đoàn luôn gắn bó hỗ tương, riêng nhóm “Hậu duệ VNCH” ít ỏi, cần mở rộng để càng ngày càng đông đảo hơn, làm sao được sự yêu mến của các Hội đoàn và Cộng đồng, để được  ủng hộ nhiệt tình.
Ngày 27 - 3 - 2018 
Nguyễn Lộc Yên
 ___________


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Release all Annamese political prisoners. - Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, những người thực hiện quyền tự do biểu đạt đã bị Toà án Việt Nam tuỳ tiện quy kết là “gây rối trật tự”, “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”…;-
ông Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Công Nghiệp Đóng Tàu Trung Quốc có thông tin gì (mật) đâu để chuyển, và chuyển cho ai mới được chớ? Việt Nam chớ còn ai vô đây nữa? Ông Tôn Ba, (chắc) đã “rò rỉ” kỹ thuật mua tầu cũ cho ông Phạm Thanh Bình – Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Kinh Tế Vinashin
Gần một tiếng đồng hồ ngồi bên nhau, những tách trà vẫn còn đầy, nhưng tôi thấy trên mắt họ đọng đầy nước. Tôi không biết nói gì với họ, chỉ im lặng để cho lòng mình cảm thông với nỗi đau của họ đang chiụ, giống như nỗi đau của mình 43 năm trước.
theo chỉ số về tự do báo chí năm 2018 của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF, và dựa trên danh sách vi phạm nhân quyền và bắt giữ nhà báo trên thế giới thì cộng sản Việt đứng hàng thứ 175 trên 180, và là nhà nước đứng đầu trong việc bắt giữ nhà báo với 26 người hiện trong trại giam.
phải có niềm tin để tin vào tiền đồ của đất nước, bởi vì nếu thế nước ở vào vận cùng thì theo Dịch lý “cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu”, và phải có niềm hãnh diện vì “ai làm cho người hòa thuận sẽ được gọi là con Thiên Chúa”.
Việc thành lập Hiệp hội Liên bang năm 2011 là một sự khởi đầu, trong đó Đại sứ quán Việt Nam đã "giúp đỡ sản khoa (Geburtshilfe)" quan trọng. Nó phải là một tổ chức đầu não cho các hội đoàn Việt Nam, một điểm liên lạc của đại sứ quán cho cộng đồng người Việt ở Đức
Chùa Phật Giáo Sun và Moon là ngôi chùa tháp cao nhứt Thế Giới. Hai chùa được dựng đứng giữa hồ nước Shanhu của Thành Phố Quế Lâm. Hai ngôi chùa này còn được gọi là chùa Vàng và Chùa Bạc vì màu sắc của hai ngôi chùa vào ban đêm.
Rung Sheng là một thị trấn nhỏ Tỉnh Quảng Tây Trung Quốc. Đồi núi quanh co từng lớp rất xinh đẹp. Những căn nhà màu đen chen lấn giữa cánh rừng tre hấp dẫn nhiếp ảnh gia thế giới. Sau sáu tiếng đồng hồ tôi lặn lội từ ngọn đồi này qua cầu treo, tôi lê gót vào chợ tìm chai nước. bất ngờ đi ngang qua tiệm thuốc Tàu, thấy một thanh niên đang ngồi giữa tiệm, trên lưng của anh ta có mấy chục cái ống tre dính trên lưng trông thật là hy hữu.
Cơn mưa đầu mùa đã nhỏ giọt. Trời chiều Thu lành lạnh, báo hiệu cho một mùa Đông giá rét kéo về, dài lê thê với gió bấc từng cơn thổi lạnh buốt thấu xương, mây đen vần vũ, sương mù giăng tỏa, mà niềm thương nỗi nhớ trỗi dậy, ngập tràn thân thể với ray rứt, nhớ nhung len lén vào xương tủy, bâng khuâng và khắc khoải hoài mang đến cho ta nỗi cô đơn tràn ngập tâm hồn.
Đảng c.s.V.N. thoát thân từ những bà Mẹ quê lam lũ, những anh chị nông dân ít học, các dân tộc thiểu số. Nhưng, khi mục tiêu “thống nhất” đạt được rồi thì chính thành phần nông dân lam lũ, các bà Mẹ quê và các bộ lạc dân tộc thiểu số bị “đá đít” trước nhất.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.