Hôm nay,  

Nhớ Mẹ

15/05/201800:00:00(Xem: 5577)
Duy Xuyên

 
Mẹ ơi!

Thường thường mỗi khi ngày Lễ Vu Lan hay Mother’s Day tràn về, Mùa Nhớ Thương Mẹ, sắp đến, là mỗi lần làm cho con buồn bã, nghĩ vơ nghĩ vẩn, lo sợ viển vông, bởi những ám ảnh ưu phiền, ngày con mất Mẹ trong quá khứ, nó vẫn còn lẩn tha lẩn thẩn đâu đây, để đày đọa tâm tư con lịm chết.

Con đã mất Mẹ trong những ngày gần đến Lễ Vu Lan, của một năm xưa, rất xa mà lúc nào con cũng tưởng như  rất gần. Thật gần! Mới đó mà con đã xa Mẹ lâu lắm rồi!

Nhớ lại những ngày xa xưa, gần ngày Lễ Vu Lan, thành phố Tacoma vẫn có những cơn mưa ngâu bất chợt kéo về, cũng như trong tâm hồn con chợt có những nỗi buồn bất thường. Đêm đêm, xuyên qua kẽ hở của tâm hồn, con tìm đôi mắt Mẹ trong tĩnh lặng, nhắm mắt lại, để con được giữ nguyên vẹn hình ảnh Mẹ khỏi xóa nhòa trong trí nhớ, và đêm nay, trong giấc ngủ chờn vờn, hồn con chết lịm trong cơn mê mất Mẹ!

Con không thể nào ngủ được trong đêm nay, dường như có cái gì đó bất ổn trong lòng con. Con cố mím chặt môi, nghe mằn mặn ở đầu lưỡi, nước mắt con đang lưng tròng, chảy dài trên gò má gầy vì tháng năm ưu phiền, nhớ thương Mẹ già trong vô vọng, thương nhớ Mẹ triền miên.

Khi Mẹ còn, con vẫn thường ngồi trước tách cà phê pha thật đậm, nhâm nhi từng giọt đắng trên đầu luỡi, thả hồn trong điệu kinh nguyện cầu của Mẹ. Tiếng Mẹ trước bàn thờ gia tiên đều đều, dạt dào lời nguyện cầu của Mẹ… “Nam Mô A Di Đà  Phật!” Lời nguyện cầu ngàn đời bất diệt, mà âm thanh như chìm xuống vẫn còn lắng sâu trong âm ỷ, đã lâu lắm rồi mà nay vẫn còn lảng vảng đâu đây.

 Nỗi buồn mỗi khi gần đến Ngày Lễ Hội Của Mẹ là nỗi buồn len lén vào lòng. Càng nhớ về Người Mẹ thân yêu của mình, con càng nhớ thương những lần Lễ Hội  trước.

Vu Lan nào Mẹ cũng cùng đi với con về chùa cúng Phật, nhất là chùa nào mà nơi đó còn có thiện nam tín nữ, gia đình Phật Tử thân thiết với Mẹ. Nhớ những Lễ Vu Lan xa xưa, con quỳ bên Mẹ, châm trà thêm vào tách, khi Mẹ khàn giọng. Con nói nhỏ bên tai Mẹ, từng vị Đại Đức, từng Thượng Tọa đã dạy con giáo lý Phật Pháp. Mẹ tươi cuời.

 Nỗi buồn còn chất ngất khi con nhớ tới các sư sãi còn kẹt lại quê nhà.

Mỗi ngày xa quê hương, mỗi khi Hè về, Vu Lan đến là mỗi phút giây ngơ ngác, muộn phiền tiếp nối với những con mê kéo dài.

Sao ở cái xứ sở quạnh hiu, quanh năm tuyết phủ giá băng này, con không có Cha, có Mẹ, trong lúc Vu Lan về! Lễ Hội  đến! Một thoáng giây tiếc thương ngậm ngùi. Di ảnh của Mẹ, lặng lẽ trên bàn thờ. Hình hài của Cha, không kịp mang theo trong chuyến hành trình đi xa, con đi vội vàng như bỏ quê hương trốn chạy.

Nhìn lại bệ thờ tổ tiên, nụ cười hiền hòa, bao dung của Mẹ, ánh mắt nhân từ, phúc hậu, rực sáng của Mẹ, mong đợi con đem niềm vui trở về.

 Mẹ!  Một vùng kỷ niệm bỗng nhiên lũ lựợt tràn về trong tươi mát nhưng cũng không khỏi vấn vương một chút ngậm ngùi, nghẹn ngào trong tức tưởi vì niềm vui phiêu bạt chưa trọn mà nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm hồn con với những đêm dài thao thức, khó ngủ, gợi cho con nhớ đến Mẹ già, mắt trủng, thân gầy, tóc bạc phơ, đang đứng tựa cửa chờ đàn con dại đi hành hương ở các chùa xa chưa về.

Mẹ ơi! Nếu giờ này con còn Mẹ, con không bao giờ để cho Mẹ, phải nghĩ ngợi, lấy tiền đâu, để trả cho hết nợ căn nhà mà con vừa mua.

Khi Mẹ còn sống, chính  đời sống nghiệt ngã đã làm khổ Mẹ. Mẹ lao đao, lận đận, mải miết suốt ngày, làm việc khổ cực, để kiếm tiền nuôi bày con dại.

Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ! Con cũng biết con sẽ mãi mãi không còn đuợc ở bên cạnh Mẹ nữa. Dường như Mẹ đã không có được một ngày vui nào! Hoặc Mẹ có vui nhưng niềm vui của Mẹ không trọn vẹn. Mẹ làm việc vất vả suốt ngày, Mẹ lau bàn thờ ông bà, rồi Mẹ lại nấu cơm, rửa chén bát, chùi nền nhà cho bóng loáng thêm, Mẹ gom quần áo mà các con của Mẹ, vứt bừa bãi trong các hốc kẹt. Mẹ giặt sạch từng vết dơ dính trên túi áo. Mẹ kết lại từng hột nút áo...

Công việc của Mẹ không phải chỉ chừng ấy thôi. Có lúc Mẹ tưới mấy chậu hoa hồng … nên lúc nào con cũng thấy Mẹ lăng xăng, bận rộn suốt ngày, mà khi Mẹ nằm xuống, yên nghỉ, thì con lại không đuợc tha hồ mà quỳ lạy bên Mẹ.

 Ngàn đời con vẫn còn ân hận.
Mẹ tha lỗi bất hiếu của con, nghen Mẹ!
“Cúi lạy Mẹ rộng đuờng tha thứ
Phận làm con chưa trả nợ biển Đông”

  Bỗng nhiên, tôi chợt nhớ ra, đêm nay, ngày11 tháng 5 năm 2018. Chỉ còn hai ngày nữa là đến Ngày Lễ Mẹ. Ngày của Mẹ lại bắt đầu. Giá như bây giờ con còn Mẹ, để Mẹ con mình lau sạch lại bàn thờ, mua sắm lễ vật về cúng Phật,  rồi con sẽ tặng quà cho Mẹ, vui biết chừng nào hả Mẹ? Con sẽ giới thiệu cho Mẹ những bạn bè cũ của con. À Mẹ oi! Con sẽ dẫn Mẹ đến gặp Ni Cô Lạc, để Mẹ xem, Ni Cô cũng vẫn còn trẻ, khoẻ mạnh như thuở nào đó Mẹ ạ!

Con sẽ dìu Mẹ về Chùa Từ Tâm, để Mẹ viếng thăm Thầy Phước Tấn.

Mẹ! Con tim réo gọi. Lòng con sao rộn ràng quá!

Con muốn viết lên trang giấy này về Ngày Lễ  Mẹ ! Về các Thầy, các Thượng Tọa, nguời quen kẻ lạ cho Mẹ nghe!

 Tìm mãi cho mình nỗi nhớ thương. Muốn ngấu nghiến mà chữ nghĩa lại mù mịt. Lặng thinh. Câm nín. Nạo óc mãi không tìm đuợc hồn văn. Ý tưởng cứ nối vòng chìm nghỉm trong đáy ly cà phê pha vội. Nghe cô đơn len lén trở về, rã rời.  Nỗi nhớ Mẹ buồn đến vỡ con tim!

Chấp cánh cho hồn bay theo từng dòng dĩ vãng. Chập chờn. Quấn quít. Gần gủi và nhớ thương Mẹ vô vàn. Sao hồn con bỗng nhiên buồn tênh như một ngày vừa mới mất Mẹ!

 .

Mẹ
Có những đêm con chập chờn nhớ Mẹ
Dường như Mẹ về, cúi xuống hôn con
Mẹ mỉm cười khi con còn bỡ ngỡ
Có lẽ nào? Hồn Mẹ đó hay sao?

Duy Xuyên

Tacoma

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
Ôn dịch Vũ Hán gây nên một cơn khủng hoảng chưa từng thấy trong khối các nước nghèo khó khiến 100 quốc gia trong số 189 thành viên IMF hiện đang cầu cứu cơ quan quốc tế này viện trợ khẩn cấp. Tưởng cần nên tìm hiểu bối cảnh của những quốc gia đang phát triển song song với các phân tích về tác động của khủng hoảng.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã lộ rõ tâm địa chống dân chủ bằng mọi giá để kéo dài độc tài cai trị, làm giầu bất chính trên lưng người dân nhưng lại ngoan ngoãn cúi đầu trước hành động cướp đất, chiếm Biển Đông của Trung Cộng. Những việc này, tuy không mới, nhưng đã bung ra vào lúc đảng ra sức vận động cán bộ, đảng viên, kể cả cựu lãnh đạo và cựu chiến binh đóng góp ý kiến vào các Dự thảo văn kiện đảng XIII để khoe khoang.
Đại dịch Vũ Hán đang tàn phá Trung Hoa Lục Địa và toàn thể nhân loại. Tuy thế, tai họa này vẫn không giảm thiểu tham vọng bá quyền xâm lược của đảng CSTQ đối với Việt Nam qua các hoạt động tập trận, xâm phạm lãnh hải và vùng kinh tế cũng như hiếp đáp gây thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
Tôi (trộm) nghe nói rằng quân tử ba ngày mà không đọc sách thì diện mạo dơ dáng, và trò chuyện khó nghe. Tôi vốn bẩm sinh mặt mũi không mấy dễ coi, và chuyện trò vô cùng nhạt nhẽo nên (lắm khi) đến vài ba năm cũng chả nhìn đến một cuốn sách nào mà vẫn cứ sống phây phây – chả có (trăng) sao gì ráo trọi.
Sau ngày 30-4-1975 Bắc Việt Nam (NVN) chủ trương tiêu diệt triệt để tiềm lực NVN về nhân lực, về kinh tế và về văn hóa nhằm củng cố việc cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) và chận đứng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) có thể hồi sinh ở NVN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.