Hôm nay,  

Vá Cờ Vàng

10/06/201810:47:00(Xem: 36583)

VÁ CỜ VÀNG.


Tác giả: Chân Quê

blank

Hình cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ vá cờ  trước ngày sinh-nhật thứ 70 –

của cờ vàng ba sọc đỏ Quốc-Gia Việt-Nam-Cộng-Hòa.



Tiếng Anh có từ-ngữ: “Coincidence”; trang nhà “dictionary.cambridge.org” định nghĩa như sau:  “An occasion when two or more things happen at the same time”.  Tạm dịch tóm tắt là: Những sự trùng hợp “NGẪU NHIÊN”.


Thứ Bảy 2 tháng 6, 2018 vừa qua, hội Cựu Chiến Binh toàn tiểu-bang Queensland (là những người lính Úc từng tham chiến Việt-Nam) có trụ sở tại Remembrance House: 61 Progress Road. Burpengary - QLD 4505 đã tổ chức buổi lễ: Vinh Danh Những Anh Hùng của Chúng Ta - “Honouring our Heroes” và Kỷ-Niệm 50 năm trận chiến tại Balmoral và Coral, Biên-Hòa - “Remembering 50th Anniversary of the Battle of Balmoral and Coral, Bien-Hoa” – (*Xem phần tóm tắt về hai trận chiến này ở cuối bài).


Chương-trình nêu trên khởi nguồn từ ý kiến của ca-nhạc-sĩ Bích-Ngọc và Thái-Nguyên - Vì vào tháng 9, năm 2016 khi gia-đình “Chân Quê” quyết định về Úc nghỉ hưu; chúng tôi đã tìm đến văn-phòng của VVAA “Vietnam Veterans Association of Australia” để xin tổ chức một buổi tiệc, dự định mời khoảng 300 cựu chiến binh không ngoài mục-đích tỏ lòng tri-ân những người Úc đã hy-sinh thời tuổi trẻ, tham-gia chiến trường bảo vệ cho sự tự-do của miền Nam, Việt-Nam; tương-tự như những chương-trình Vinh Danh Cựu Chiến Binh Hoa-Kỳ & VNCH mà gia-đình “Chân Quê” đã thực-hiện hơn 13 năm qua tại miền Nam California và Duluth, Minnesota.  (**Xem những “Link” bài viết và Youtube một vài chương-trình nêu trên ở cuối bài).


Hơn nữa, vì quê nhà của nhạc-sĩ Thái-Nguyên là ở Bà Rịa, Phước-Tuy; nơi mà các lính Úc tham chiến Việt-Nam thời ấy ngoài giờ đánh giặc họ còn lo giúp cho đời sống dân sinh có nước sạch để dùng, cung cấp y-tế, nha khoa và nhất là dạy học tiếng Anh, dạy hát trong trường Châu-Văn- Tiếp, Minh-Phụng.  Tổ chức cắm trại cùng các môn thể thao lành mạnh như đá banh, chạy bộ, bóng chuyền…Vì vậy, chúng tôi nhận thấy mình phải có bổn phận “đền ơn đáp nghĩa” các cựu chiến binh Úc bằng những bữa tiệc tri-ân.


Biết được nguyện vọng của gia-đình “Chân Quê”, ông chủ-tịch Peter Hindle và ông tổng-thư-ký VVAA, Mr. Darryl Shipp quyết-định đứng ra tổ chức ngày: “Vinh Danh Những Anh Hùng của Chúng Ta và Kỷ-Niệm 50 năm trận chiến tại Balmoral và Coral, Biên-Hòa” ngay tại trụ sở Hội (Remembrance House of Queensland).  Việc chọn ngày thứ Bảy 2 tháng 6, 2018 là một sự “NGẪU NHIÊN” vì rất tình cờ khi trùng hợp đúng ngày kỷ-niệm sinh-nhật năm thứ 70 của lá cờ vàng Quốc-Gia Việt-Nam Cộng-Hòa. Mời xem lại bài sưu-tầm của “Chân Quê” 10 năm trước về nguồn gốc cờ vàng: https://vietbao.com/a143282/viet-cho-ngay-le-nhat-ky-flag-s-day-2008


“Australian Army Bugler” là đội quân nhạc chuyên phục vụ những buổi lễ rước kỳ, thượng kỳ, phút tưởng niệm những anh hùng tử sĩ hoặc trong các tang lễ của quân-nhân Úc.  Họ đã nhận lời phụ trách phần rước, chào và hạ cờ rũ cho phút mặc niệm trong buổi lễ nêu trên; nhưng vào giờ cuối đội quân nhạc này bị chuyển đi công-tác xa, không thể tham dự được.  May sao, hội Bảo Tồn và Phát Triển Văn Hóa “Culture Preservation & Development Club”; viết tắt là “CP & DC” của ca nhạc sĩ Bích-Ngọc và Thái-Nguyên đã mời được 3 quý cựu-quân-nhân; đó là cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ, cựu sĩ-quan Biệt-Động-Quân Trần-Lý-Phương và Vũ-Văn-Tiễn đứng ra lo phần nghi lễ chào cờ Úc, Tân-Tây-Lan và Việt-Nam-Cộng-Hòa.  Phần nhạc quốc ca do gia-đình “Chân Quê” đảm trách.


Hai ngày trước buổi lễ chính thức, chúng tôi lái xe hơn 1 tiếng đồng hồ đến trụ sở hội Cựu-Chiến-Binh Úc để các anh Đệ, anh Phương và anh Tiễn tập dợt cho đúng nghi thức chào cờ.  Cựu-quân-nhân Tiễn là người khám phá ra lá cờ vàng ba sọc đỏ bị rách ở hai bên góc chỗ buộc dây kéo cờ. Dường như lúc ấy ai cũng ngậm ngùi nhìn lá cờ vàng Quốc Gia Việt-Nam vừa rách vừa nhuốm vết dơ.  Riêng bản thân tôi bỗng thấy cay cay khóe mắt khi thấy hai lá cờ kia (Úc & Tân-Tây-Lan) còn mới, không tì vết. Vì ngày lễ chính thức quá cận kề, chúng tôi không thể tìm mua cờ mới để thay thế. Giữa tình cảnh gấp rút như vậy, cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ đã sốt sắng tình nguyện mang lá cờ vàng về nhà để anh cùng phu-nhân: Kim-Huệ may vá, sửa lại, giặt ủi cho nguyên vẹn.


Sau buổi đại lễ, tôi đã nhiều lần ngồi vào bàn làm việc định viết bài “VÁ CỜ VÀNG” nhưng không thể thực hiện được ngay vì cứ nhìn vào tấm hình của cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ chăm chú vá cờ là nước mắt tôi lại nhạt nhòa; bởi nó gợi lại trong tôi hình ảnh những anh hùng QL/VNCH vì lá cờ chính nghĩa Quốc-Gia và các chiến sĩ đồng minh đã hy-sinh đổ máu xương hay để lại một phần thân thể trên chiến trường.  Hình ảnh những chiếc quan tài tử-sĩ phủ cờ vàng ba sọc đỏ cùng biết bao quả phụ trẻ măng hay những người mẹ khóc than vật vã thương tiếc bên mộ phần của chồng, con mình đã hy-sinh trong những năm trường chiến tranh Việt-Nam… Những ám ảnh đó không bao giờ có thể xóa nhòa trong tiềm thức của tôi được.


Ngày xưa trong một chương-trình phát thanh tại Little Saigon, miền Nam California tôi đã chia xẻ tâm sự của chính mình là:  “Chúng tôi chỉ có một cây kim và những sợi chỉ tình thương đi khâu vá lại những mảnh đời rách nát, hoang tàn sau chiến cuộc.  Chia xẻ, xoa dịu niềm đau của các thương-phế-binh QL/VNCH cùng mơ ước nối kết lại niềm tin trong những người Việt lưu vong xa xứ.”  Tương tự như “Bài Ca Cho Người Bạn Trẻ” của nhạc-sĩ Nguyệt-Ánh mà tôi đã từng cất cao tiếng hát cùng Việt-Dzũng và các anh chị em trong phong trào Hưng Ca hay trong các sinh-hoạt thiện-nguyện tại Hoa-Kỳ và Úc: “Hỡi những người bạn trẻ tôi ơi! Cùng tạo lại  niềm tin trong trăm ngàn gian dối, không đắn đo hãy cất cao tiếng cười, mang cung sầu đổi sang khúc ca vui. Vui lên đường hành trang có yêu thương, ta lên đường chẳng ngại ngùng vấn vương…”


blank

Hình gia-đình “Chân Quê” chụp cùng ca-nhạc-sĩ Việt-Dũng

và quý anh thuộc phong trào Hưng-Ca trong một lần họp mặt tại Little Saigon, miền Nam California.


Gia-đình bố mẹ tôi không có thân nhân tử sĩ, nhưng tôi luôn canh cánh trong lòng niềm biết ơn sâu xa đến những người đã chết cho tôi được sống.  Chợt nhớ năm xưa, trong nhiều chuyến về Việt-Nam làm từ-thiện cùng các dì phước dòng Nữ Tử Bác Ái (Daughters of Charity) thăm các trại cùi, làng cô nhi tàn tật, nhà nuôi người già neo đơn, trại tế bần, nơi chăm sóc thanh-niên, thiếu nữ nhiễm HIV… Trong tâm nguyện theo gót chân Mẹ Teresa - Calcutta, bước chân tôi đã đi qua từng phần đất quê-hương: từ vùng địa đầu tổ-quốc nước Việt-Nam qua miền Trung rồi đến tận mũi Cà-Mau.  Ngoài nhiệm vụ chia xẻ tình thương đến những mảnh đời bất hạnh; tôi cũng không quên nhiều lần tìm đến Nghĩa-Trang Quân-Đội Biên-Hòa để đọc kinh cầu cho linh-hồn các tử-sĩ; đi giữa những hàng mộ hoang-tàn không nhan, không khói của các chiến-sĩ vô-danh mà đau buốt tim gan. Hôm nay nhìn hình ảnh “Vá Cờ Vàng”, tôi chợt nhớ đến bài thơ “Chiều Mệnh Danh Tổ-Quốc” của cố thi-sĩ Nguyễn-Tất-Nhiên viết năm 1971 mà không ngừng rơi lệ:

“Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Rạt rào hơi gió nóng
Cho đau tà áo tang

Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Ngập ngừng hơi xác ướp
Bay pha mùi áo nhang
Người yêu tôi khóc ngất
Trước quan tài sĩ quan
Trước hai chàng lính đứng
Thao diễn nghỉ lạnh lùng
Người yêu tôi khóc ngất
Trung úy thản nhiên cười
Lồng trong khung ảnh đẹp
Dựng sau bình bông tươi

Sự vinh thăng bất ngờ
Là đem theo nước mắt

Là danh dự xót xa
Là một lần đắp mặt
MỘT LÁ CỜ QUỐC-GIA


Chiều quân đội nghĩa trang
Chiều mệnh danh Tổ Quốc
Có muôn ngàn câu kinh
Có muôn ngàn tiếng khóc
Có chuyến xe nhà binh
Đưa ‘Thiên Thần’ xuống đất
Còn ai, còn ai chăng ?
Mua CỜ bằng tính mệnh
Cho tôi đừng biết tên
Cho tôi đừng nhận diện
Cho tôi đừng chứng kiến
Xác ‘Thiên Thần’ rã manh

Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Vài dặm bụi lang thang ...”


blank  blank  


blank  blank

Hình Cổng Tam Quan, Đài Dũng Sĩ và ca nhạc sĩ Bích-Ngọc trong những lần về “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa” thắp nhang & cầu nguyện cho các Anh-Linh Tử Sĩ.


Chúng tôi vừa chia xẻ tâm tư về việc “VÁ CỜ VÀNG”. Sau đây là vài ghi nhận về sự linh thiêng giữa giây phút “Chiêu Hồn Tử Sĩ” đã xảy ra tại Remembrance House VVAA, tiểu bang Queensland trong chương-trình “Honouring our Heroes” và “Remembering 50th Anniversary of the Battle of Balmoral and Coral, Bien-Hoa”:


Đúng 1 giờ trưa hôm thứ Bảy 2 tháng 6, 2018 buổi đại lễ được mở đầu bằng nghi thức Thượng Kỳ “Flag Raising” & Hát Quốc Ca Úc, Tân-Tây-Lan, Việt-Nam-Cộng-Hòa.  Đến 2giờ chiều cùng ngày là phút tưởng niệm (Honouring the Fallen) cũng do quý anh: cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ, cựu sĩ-quan Biệt-Động-Quân Trần-Lý-Phương và Vũ-Văn-Tiễn thực hiện kéo cờ.  


Giữa không gian hoàn-toàn tĩnh lặng của tất-cả quan khách tham dự, chỉ có tiếng chim hót cùng cây lá xào xạc, xôn xao rung trong gió chiều; ba lá cờ từ từ được các anh kéo xuống ở phân nửa cột - Thành cờ rũ (cờ tang), do đứng chờ khá lâu vì không nghe và nhận được tín hiệu từ người điều khiển chương trình (Master Ceremony) ở sân khấu phía sau (sân khấu này bị ngăn cách bởi ngôi nhà trụ sở hội, xa cột cờ ở sân trước khoảng hơn 100 mét) nên cựu Biệt-Động-Quân Vũ-Văn-Tiễn hô “Chào” và các anh đồng dơ tay “Salute”, sau đó anh Tiễn định hô “Phất” để tất cả buông tay chào chấm dứt phần hạ cờ rũ thì đúng ngay lúc ấy tiếng kèn Chiêu Hồn Tử Sĩ Trumpet từ sân khấu phía sau nhà “Remembrance House” bỗng nổi lên ai oán khiến các anh bắt buộc phải đứng ở tư thế tiếp tục nghiêm chỉnh “Chào”.  Trong buổi họp mặt hôm sau: Chủ Nhật 3 tháng 6, 2018, cựu Biệt-Động-Quân Vũ-Văn-Tiễn (là người phụ trách kéo lá cờ vàng) mới cho biết rằng anh đã cảm thấy người lạnh toát và toàn thân run rẩy khi cảm nhận được sự linh thiêng màu nhiệm trong lúc tiếng kèn Chiêu Hồn Tử Sĩ bất ngờ nổi lên.


Để đúc kết bài viết này, xin chia xẻ chiêm-nghiệm của gia-đình “Chân Quê” như sau:  Chúng tôi tin rằng hồn Tử-Sĩ của các Anh Linh chết trên chiến trường Việt-Nam đã bay về chứng kiến quý cựu-quân-nhân QL/VNCH cùng tất cả các ca-nghệ-sĩ thiện nguyện viên; những người có tâm lòng biết tri-ân, không quản ngại đường xa, công sức, tốn phí đã cùng nhau tụ hợp về trụ sở VVAA nhằm  “Kỷ-Niệm 50 năm trận chiến Balmoral & Coral, Biên-Hòa”, “Vinh Danh Những Anh Hùng của Chúng Ta” và nhất là đồng hãnh diện cất cao tiếng hát bài Quốc Ca Việt-Nam-Cộng-Hòa mừng sinh-nhật thứ 70 Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Lá cờ đã được cựu Hải-Quân Lê-Tấn-Đệ và phu-nhân Kim-Huệ vá lại vẹn toàn để vẫn dương cao ngạo nghễ dưới bầu Trời Brisbane, Queensland xanh ngát yêu thương bên cạnh cờ Tân-Tây-Lan và cờ Úc của người bản xứ.  Mời xem Phóng Sự bằng hình chương-trình “Honouring our Heroes” và “Remembering 50th Anniversary of the Battle of Balmoral and Coral, Bien-Hoa” thứ Bảy 2 Tháng 6, 2018:


blank     blank

Quý Cựu-Quân-Nhân: Trần-Lý-Phương (Biệt-Động-Quân), Lê-Tấn-Đệ (Hải-Quân), Vũ-Văn-Tiễn (Biệt Động Quân): Thượng Kỳ.  12 phụ-nữ Việt-Nam trong sắc phục 3 miền Bắc, Trung, Nam và Dân-Tộc Thiểu Số: đồng hát Quốc Ca cùng toàn thể quan khách.  Thứ Bảy: 2 Tháng 6, 2018 vừa qua cũng là ngày kỷ-niệm sinh-nhật thứ 70 của lá cờ vàng ba sọc đỏ trân quý, thân thương.  Gia-đình “Chân Quê” cùng tất-cả các anh chị em ca-nghệ-sĩ thiện-nguyện rất tự hào khi cất cao lời hát bài Quốc Ca Việt-Nam-Cộng-Hòa:  https://m.youtube.com/watch?v=SFlQEgLL8sE&feature=youtu.be

blank

Trái qua phải: cựu sĩ-quan Biệt-Động-Quân Trần-Lý-Phương. Bà Belinda & Thầy Rex Ward (First Australian Civil Affair Unit).  Ca nhạc sĩ Bích-Ngọc & Thái-Nguyên. Cựu Biệt-Động-Quân Vũ-Văn-Tiễn. Mr. Peter Hindle (Chủ-Tịch Hội Cựu Chiến Binh Úc. Queensland).  Cựu Hải-Quân anh hùng Lê-Tấn-Đệ. Thông Dịch Viên Cấp 3 kiêm Kỹ-Sư: Andrew Nhân-Nguyễn và thân-phụ: ông Tỷ-Nguyễn (cựu Trung Tá QL/VNCH). Ông Darryl Shipp (Tổng Thư Ký Hội Cựu Chiến Binh Úc – Queensland).

blank

2 tháng 6, 2018 cũng là ngày hội ngộ Thầy Rex Ward và học trò Thái-Nguyên sau 50 năm (nửa thế kỷ) mới gặp lại, cũng nhằm vinh danh Thầy Rex Ward (cựu chiến binh Úc tham chiến Việt-Nam: ngoài giờ đánh giặc còn lo dạy học, dạy hát tiếng Anh cho học-sinh quê nghèo Bà-Rịa, Phước-Tuy năm 1968).  Gia-Đình Bích-Ngọc & Thái-Nguyên đã nhờ Thầy Rex trao tặng tấm check $5,000 Úc Kim cho ông Peter Hindle (Chủ-Tịch Hội Cựu Chiến Binh Úc, Queensland) xung vào quỹ xây nhà tình thương giúp các cựu chiến binh vô gia cư (Homeless Veterans) - Đồng thời gia-đình Bác-Sĩ/Ca-Sĩ Kế-Hòa cùng phu-nhân Ngọc-Huệ cũng trao tặng Hội Cựu Chiến Binh Úc tấm check $2,000 Úc-Kim không ngoài mục đích giúp “Homeless Veterans” vùng Queensland.


blank

Thầy Rex Ward & Phu-nhân Belinda và học trò Thái-Nguyên, học trò Quốc-Thái & Hương cùng hát lại bài 500 Miles, bài nhạc mà thầy Rex đã dùng để dạy tiếng Anh cho các học-sinh trung-học Bà-Rịa, Phước-Tuy năm 1968.  Ca nhạc sĩ Bích-Ngọc (guitar thùng), Tom Sĩ-Lê (Harmonica) & Đinh-Thành (Bass).


blank

Màn trình diễn sắc phục 3 miền Việt-Nam và dân tộc thiểu số của 12 mỹ nhân rất được khán giả khen tặng.  Hình từ trái qua phải: Kim-Oanh, Nhật-Thanh, Nhật-Minh (Bắc). Anne Gracia, Hoa-Hậu Tuyết-Vân, Lisa Scott (Trung).  Ngọc-Huệ, Kim Dung, Trúc-Lệ (Nam). Mỹ-Hạnh, Á-Hậu Thiên-Khương, Ngân-Đại (Dân Tộc Thiểu Số).


blank  blank

Ca-Nhạc-Sĩ Bích-Ngọc (Trống), Bác-Sĩ/Ca-sĩ Kế-Hòa hát tuyệt hay và rất điêu luyện những bài nhạc Oldies 60s-70s.  Đinh-Thành (Saxsophone), Tom Sĩ-Lê (Bass) & Thái-Nguyên (Keyboard & Guitarist).


blank

Vũ-Đoàn “Nét Đẹp Quý Bà” – Hình nhìn từ trái qua phải: Kim-Oanh, Á-Hậu: Thiên-Khương,

Hoa-Hậu: Tuyết-Vân, Anne Gracia & Mỹ-Hạnh dịu dàng tha thướt trong màn múa Nón Lá “Tình Bắc Duyên Nam” rất được khán giả khen tặng.  https://m.youtube.com/watch?v=B_Fw6ULw2kY&feature=youtu.be


Sau ngày đại lễ 2 tháng 6, lúc 5 giờ chiều Chủ-Nhật 3 Tháng 6, 2018 – Ca nhạc sĩ Bích-Ngọc & Thái-Nguyên đã tổ chức một bữa tiệc thịnh-soạn tại nhà hàng Kim-Khánh (thị trấn Darra) nhằm tỏ lòng tri-ân đến Thầy Rex Ward và các cựu chiến binh Úc vùng Sunshine Coast về tham dự - Đồng thời cũng để khoản đãi những cựu quân nhân QL/VNCH cùng toàn thể ca-nghệ-sĩ; những người đã luôn sát cánh với Hội Duy-Trì và Phát-Triển Văn-Hóa – Culture Preservation & Development Club “CP&DC” trong nhiều chương-trình văn-nghệ thiện-nguyện tại Brisbane, Queensland.  Xem hình:


blank  blank


Ghi chú: Tác-giả “Chân Quê” sẽ có bài viết đặc biệt về cuộc Hội Ngộ giữa Thầy Rex Ward (cựu quân nhân tham chiến Việt-Nam thuộc  First Australian Civil Affair Unit) và học-trò Bà Rịa Phước-Tuy: Thái-Nguyên sau nửa thế-kỷ cách xa.


(*) - Tóm tắt về trận chiến tại căn cứ Hỏa Lực Balmoral và Coral: dựa theo tài-liệu Bộ-Quốc-Phòng Úc: “Trong đợt 2 cuộc tổng công kích của Việt-Cộng năm Mậu Thân 1968 diễn ra vào tháng 5, tiểu đoàn 1 và tiểu đoàn 3 Úc được lệnh truy lùng địch  quanh hai căn cứ hỏa lực Coral và Balmoral thuộc tỉnh Biên Hòa. Hai tiểu đoàn này được sự yểm trợ của các đơn vị thuộc trung đoàn 12 Bộ Binh và 1 chi đoàn thuộc trung đoàn 3 Thiết Kỵ; lực lượng Úc đã phản ứng kịp nhanh chóng, loại ngoài vòng chiến 58 Cộng quân, bắt sống 3 tù binh.  Ngày 16 tháng 5, Việt-Cộng tấn công lần hai vào căn cứ Coral nhưng chúng bị để lại trận địa 34 xác chết cùng 1 tù binh. Từ ngày 17 đến 22 tháng 5, hai tiểu đoàn 1 và 3 của Úc bắn hạ thêm 18 Cộng quân trong các trận đụng độ nhỏ.


Ngày 28 tháng 5, căn cứ Balmoral lại bị tấn công; được sự yểm trợ hỏa lực của Pháo Binh và trực thăng võ trang Gunship, quân trú phòng đã đẩy lùi được địch quân, hạ tại trận 46 tên Việt-Cộng, bắt sống 7 tù binh và ngày 30 tháng 5, một đại đội của tiểu đoàn 1 tuần tiễu ngoài căn cứ bị Việt-Cộng tấn công, quân đội Úc đã hạ tại trận 29 Cộng quân.  Đến ngày 5 và 6 tháng 6, năm 1968 các đơn vị thuộc Lực Lượng Đặc Nhiệm Úc trở lại căn cứ chính ở Núi Đất. Trong suốt cuộc hành quân này, lực lượng Úc có 26 quân nhân tử trận và 110 người bị thương.


(**) Link:  https://vietbao.com/a277989/tiec-tri-n-cuu-chien-binh-hoa-ky-va-viet-nam-cong-hoa-nh-n-dip-tet-mau-tuat-2018-tai-little-saigon

 

 https://www.youtube.com/watch?v=DjKwcWyM2DA

 

https://m.youtube.com/watch?feature=youtu.be&v=vDnL1DlrxYk

 

https://www.youtube.com/watch?v=S3plWDUMRpE&app=desktop

 

https://vietbao.com/a228570/goooood-morning-vietnam-va-gia-dinh-chan-que-hoi-ngo


https://vietbao.com/a97354/nhom-thien-nguyen-chan-que-to-chuc-tiec-vinh-danh-bo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.