Hôm nay,  

KIỆT TẬN THÍ

22/09/201813:14:00(Xem: 5523)

KIỆT TẬN THÍ

 

Phan Minh Hành

 

blank

 

         Vào thời Đức Phật tại thế tại thành Vương Xá, đời sống dân chúng trong một ngôi làng nhỏ bé rất bình dị và an lành. Gần sát bên con suối nhỏ có một cô gái khoảng 16 hay 17 tuổi, mồ côi cha mẹ, sống nghèo khổ và đơn độc trong một túp lều chỉ vừa đủ cho một người chui ra chui vào. Hằng ngày cô gái phải lội bộ vài dậm đường vào trong rừng hái rau cỏ cùng cây trái, rồi đem ra chợ bán đặng kiếm vài xu độ nhật qua ngày. Tuy cuộc sống lam lũ và cực nhọc, nhưng cô gái không hề than van, trái lại tâm hồn cô gái rất tự tại, hồn nhiên và luôn sống nhân ái đúng với chánh pháp, biết kính trọng mọi người cùng sẵn lòng giúp đỡ người chung quanh. Một ngày trong chợ xôn xao về tin nhân ngày rằm tháng bảy sẽ có khoảng hai trăm tỳ kheo vào lễ chùa trong làng. Được tin nầy cô gái quá đỗi mừng vui và tự nhủ muốn cúng dường hết cho tất cả hai trăm vị tỳ kheo. Hoàn cảnh nghèo khó nơi cô gái phải vật lộn kiếm từng xu mưu sinh hằng ngày, khả năng cúng dường cho một vị tỳ kheo còn không thể được, huống hồ lấy gì cúng dường cho hai trăm vị tỳ kheo! Mắt cô gái sáng ngời khi tìm ra phương cách cúng dường đến hai trăm vị tỳ kheo. Gần đến giờ dùng ngọ trong chùa, cô gái lôi gia tài của mình ra chỉ vỏn vẹn có hai xu, mua một ký muối, rồi năn nỉ bà đầu bếp nấu canh cho hai trăm vị tỳ kheo với một ký muối vừa mua. Nhờ cái nhân rộng rãi và tốt đẹp của cô gái mà sau nầy cô gái nhận được cái quả vô cùng lớn lao. Chỉ vài năm sau cô gái mồ côi và nghèo khó đó lọt vào mắt xanh của vị thái tử và về sau trở thành hoàng hậu.

         Cũng vào thời Đức Phật dưới triều vua Ba Tư Nặc, có một cặp vợ chồng già nghèo tới độ, nói như nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, "nghèo đến không có cục đất chọi chim", phải đi ăn xin hằng ngày. Hai vợ chồng chỉ có một tấm vải duy nhất để mặc che thân. Ngày nào người chồng ra ngoài xin ăn thì lấy tấm vải quấn ngang người, còn người vợ phải nằm ẩn thân dưới đống rơm trong ngôi nhà tồi tàn. Ngược lại tới phiên người vợ ra ngoài thì lấy tấm vải khoát vào thân, ông chồng phải ngồi bó thân trong rạ rơm. Cứ thế hai vợ chồng thay phiên nhau xử dụng chỉ một tấm vải che đậy thân thể, đi ăn xin sống qua ngày đoạn tháng. Rồi một ngày người vợ vừa sắp sửa khoát tấm vải đi ra ngoài ăn xin, bỗng nhìn thấy một vị tỳ kheo đang đứng trước nhà xin khất thực. Tuy sống trong cảnh bần hàn, khốn khổ, nhưng tâm tính người vợ vẫn ghi nhớ lời dạy vàng ngọc của Đức Thế Tôn rằng phải tránh làm việc ác, hãy làm điều lành, cùng cố gắng hành việc bố thí, cúng dường. Nhưng người vợ tự nhủ gia tài chỉ có một tấm vải cũ rích, cúng dường tấm vải nầy, lấy gì khoát lên che cái thân tứ đại nầy đi xin ăn! Tuy nghĩ như thế, nhưng với lòng chí thành với đạo pháp, đứng trong nhà người vợ hoan hỉ lấy tấm vải truyền ra cửa cho vị tỳ kheo. Sau đó vị tỳ kheo về kể lại cho Đức Thế Tôn cùng các vua quan nghe việc cặp vợ chồng nghèo khó, đến không có cục đất chọi chim, chỉ có một tấm vải che thân, mà cũng đem cúng dường tấm vải đó. Quá cảm xúc trước hành động cúng dường vô lượng của cặp vợ chồng già nầy, vua Ba Tư Nặc đã ban tặng một ngôi nhà lầu; một thùng tiền vàng bạc; một rương đầy ngọc ngà, châu báu; một ngàn tấm vải lụa thượng hạng..v..v cho cặp vợ chồng, đến ba đời sau tiêu xài cũng chẳng hết.  

         Còn thời nay vào tháng 10 năm 2017 sau giờ làm việc một cô gái trẻ lái xe về nhà, bỗng xe hết xăng, phải ngừng lại ở nơi hoang vắng và chiếc cell phone cũng hết battery, nên không thể kêu gọi người thân đến giúp đỡ. Lúc ấy trời lất phất mưa, quang cảnh trở nên u tối và vắng vẻ hơn, càng khiến cô gái trẻ lo âu, sợ sệt chuyện không may xảy ra. Bỗng đâu có một người đàn ông trạc khoảng 60 tuổi, khuôn mặt râu ria dài quá cằm, khoát chiếc áo lạnh có mủ đội kín trên đầu, xuất hiện trước đầu xe, càng khiến cô gái trẻ run rẩy và lo sợ hơn nữa. Sau khi cô gái trẻ nói xe không thể chạy được, bởi vì xe cạn xăng mà chẳng biết, người đàn ông bảo cô gái :

         "Hãy ngồi lặng yên trong xe, khóa cửa và bật đèn xe lên. Tôi sẽ đi mua xăng dùm cô".

         "Xin cám ơn ông".

     Người đàn ông rà soát túi quần cùng túi áo, chỉ thấy còn một tờ giấy bạc 20 đô la. Lội bộ trong cơn mưa khoảng một dặm đường mới đến cây xăng, người đàn ông mua được 1 thùng xăng 20 đô la, rồi mang về đổ vào xe cho cô gái. Cô gái thật sự cảm động trước nghĩa cử tốt đẹp của người người đàn ông đáng tuổi cha mình. Cô gái nhìn người đàn ông với ánh mắt vô vàn biết ơn và hỏi có thể biết tên và địa chỉ nhà ông được không? Người đàn ông mỉm cười hiền hòa, trả lời:

         "Cô gái ơi, tôi là một người vô gia cư! Không nhà, không cửa và cũng không còn thân nhân".

     Nói xong ông ta ra dấu cho cô gái hãy lái xe về nhà ngay đi. Vài ngày sau đó cô gái trẻ quay trở lại địa điểm được ông vô gia cư giúp đỡ, để tìm gặp ông ta cùng hoàn trả tiền mua xăng và biếu tặng ông một số vật dụng. Cảm thấy sự đền đáp của mình quá ít ỏi so với công lao của ông vô gia cư giúp đỡ mình một cách vô vị lợi, cô gái mới lên trên internet gây quỹ giúp người vô gia cư đó, bằng cách kể lại câu chuyện xe mình hết xăng dọc đường và được một người vô gia cư, dùng số tiền còn lại trong túi chỉ có 20 đô la, đi mua xăng về đổ vào trong xe để cô trở về nhà một cách an toàn. Cô gái chỉ cầu mong gây quỹ cho ông vô gia cư đến $20,000 mà thôi, để với số tiền nầy sẽ giúp đỡ ông vô gia cư lập lại cuộc sống mới. Nhưng kết quả ngoài sự tưởng tượng và mong đợi, số tiền gây quỹ cho ông vô gia cư lên đến hơn $400,000, tức gấp hơn 20 vạn lần mà cô gái cầu mong.

         Qua sự cúng dường bố thí của cô gái mồ côi, của cặp vợ chồng già và của ông vô gia cư, có thể được xem là kiệt tận thí. Trong kinh Hoa Nghiêm Đại Phương Quảng, Bồ Tát Công Đức Lâm đã thực hiện 10 loại bố thí, và kiệt tận thí là một trong 10 loại bố thí:

         1-  Phân giảm thí.

         2-  Kiệt tận thí.

         3-  Nội thí.

         4-  Ngoại thí.

         5-  Nội ngoại thí.

         6-  Nhất thiết thí.

         7-  Quá khứ thí.

         8-  Vị lai thí.

         9-  Hiện tại thí.

         10- Cứu kính thí.

    Kiệt tận thí có thể được xem là trong khi mình đang sống thiếu thốn, khổ sở, phải vật lộn, bươm chảy kiếm ăn từng giờ, từng ngày một cách lương thiện, có khi phải rơi vào hoàn cảnh đi ăn xin, thế mà dám bố thí tất cả đến kiệt tận, trắng tay, chỉ với mục đích đem đến sự an vui, hạnh phúc và no ấm cho người khác. Thật sự chỉ có hàng Đại Bồ Tát mới thực hiện được kiệt tận thí, chứ phàm phu như chúng ta chỉ nghĩ đến cảnh rơi vào khánh kiệt tài sản mà phát sinh lo âu, sợ hãi, nói chi đến cúng dường hết tất cả tài sản cho tha nhân. Vì thế xin hãy noi gương Bồ tát Thường Bất Khinh trong kinh Pháp Hoa rằng không nên khinh khi, xem thường bất cứ một người nghèo khó nào. Bởi vì họ có thể là các vị Bồ Tát hóa thân trong giai cấp khốn khó đó, để mà hóa độ chúng sanh và hoằng dương đạo pháp.

          Nhân nói về người vô gia cư đi mua xăng hết số tiền trong túi $20 giúp cô gái, không thể không nhắc vài hàng ngắn ngủi đến Giới Trẻ Mây Từ tại trung tâm Little SaiGon. Được thành lập vào cuối năm 2012, Giới Trẻ Mây Từ gồm một nhóm Phật tử trẻ ham tu hiếu học và muốn đóng góp công sức, năng lực vào việc yểm trợ chánh pháp, với mục đích tổ chức các khóa học Phật pháp cho giới trẻ tham dự, cùng tổ chức các sinh hoạt từ thiện giúp đỡ người vô gia cư và người cao niên. Về mục đích từ thiện, hằng tháng Giới Trẻ Mây Từ mua thực phẩm, nấu thức ăn thết đãi những người vô gia cư tại thành phố Santa Ana. Từng hàng dài những người vô gia cư đến nhận lãnh thức ăn và được thưởng thức các món ăn thuần túy Việt Nam do những bàn tay từ ái của các bạn trẻ trổ tài nấu nướng. Cũng hằng tháng các nam thanh nữ tú trong nhóm Giới Trẻ Mây Từ đến các Nursing Home đờn ca, múa hát, kể truyện, mong đem niềm vui tiếng cười đến cho những người già yếu, bệnh tật đang sống cô đơn, mòn mỏi trong viện dưỡng lão. Còn về mục đích tu học Phật pháp, Giới Trẻ Mây Từ đã thỉnh được Hòa Thượng Phước Tịnh đến dạy giáo lý và thực hành pháp bồ tát đạo vào mỗi tuần hay hai tuần trong tháng. Rồi hằng năm nhóm Giới Trẻ Mây Từ tổ chức khóa tu học Phật pháp tại vùng đồi núi, do Hòa Thượng Phước Tịnh hướng dẫn, đã hơn trăm vị phật tử từ khắp nơi về tham dự và đem lại nhiều lợi ích cho việc hoằng pháp. Và cũng như mọi năm, năm nay nhóm Giới Trẻ Mây Từ sẽ tổ chức khóa tu học 7 ngày cũng do Hòa Thượng Phước Tịnh hướng dẫn và đặc biệt được sự yểm trợ của Quý Thầy Cô từ Úc Châu và từ tu viện Lộc Uyển. Khóa tu năm nay với chủ đề "Tuần Lễ Tĩnh Tâm" được tổ chức vào ngày 6-10-2018 đến 13-10-2018, ở vùng rừng núi Mountain High, địa chỉ: 23001 Big Pines Hwy Wrightwood, CA 92397

         Trong khóa tu năm nay Hòa Thượng Thích Phước Tịnh sẽ làm lễ xuất gia đoản kỳ cho các phật tử nào muốn gieo duyên với đạo pháp. Muốn biết đầy đủ chi tiết về khóa tu, xin liên lạc về:

Email: [email protected]
Facebook: Gioi Tre May Tu (Compassionate Clouds Association) 
Phone: 
- Chương: (714) 277-6417 
- Diệu Ngọc: (714) 858-8704

         Nhóm Giới Trẻ Mây Từ có thể chưa hành kiệt tận thí, nhưng chắc hẳn cũng chưa kiệt lực thí chứ?

 

                                                             Ngày 22-9-2018

                                                Phan Minh Hành

 

blank

Giới Trẻ Mây Từ giúp thức ăn cho người vô gia cư
blank
Giới Trẻ Mây Từ giúp vui cho người cao niên

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một nền dân chủ lâu đời, bén rễ hơn ba trăm năm qua của một cường quốc hàng đầu thế giới bỗng dưng trở thành nền “cộng hòa chuối” (banana republic)[1] qua cuộc bầu cử tổng thống 2020, với tố cáo gian lận, kiện tụng rồi trở thành bạo loạn sau đó, tưởng như chỉ có thể xảy ra ở một nước độc tài kém phát triển nào đó ở Nam Mỹ hay mãi tận châu Phi xa xôi. Tại sao lại có thể xảy ra những chuyện kỳ lạ như thế với một nền dân chủ được xem như mẫu mực để thế giới noi theo?
Khi Facebook và Twitter quyết định đóng cửa vĩnh viễn tài khoản của Tổng thống Trump, sau nhiều lần cảnh cáo, dư luận bùng lên tranh luận về quyền tự do phát biểu và Tu chính án Số 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Từ ngày lên làm lãnh đạo, ông Trump đã dùng tài khoản twitter để nói chuyện thẳng với những ai có kết nối với tài khoản của ông. Twitter của tổng thống có 80 triệu người theo dõi và ông đã dùng nó như là phương tiện phát ngôn chính, vào bất cứ khi nào ông thấy cần, kể cả lúc đêm khuya hay khi trời còn tờ mờ sáng. Ông viết vài hàng về những gì ông suy nghĩ mà chẳng cần tham khảo ý kiến với cố vấn hay những người làm chính sách trong nội các. Ông bốp chát, khinh miệt những người không đồng ý hay chê bai ông. Nhiều lần Twitter và Facebook đã dán lời cảnh báo trước những phát tán của ông, khi cho rằng tổng thống không nói đúng sự thật. Cho tới khi biến cố 6/1 xảy ra, là sự việc nhiều người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc Hội làm loạn,
Chiến tranh ở Việt Nam sôi động nhất là vào thập niên 70. Nam ký giả nhà binh thì nhiều, nhưng nữ ký giả chỉ có Phan Trần Mai, thuộc binh chủng Nhảy Dù, sau khi giải ngũ về làm cho nhật báo Trắng Đen. Chúng tôi gặp nhau vào mùa hè đỏ lửa, lúc ở địa đầu giới tuyến, tỉnh Quảng Trị.
Hôm nay công sở và trường học cùng một số hãng xưởng đã được nghỉ lễ ngày Martin Luther King Jr. Day để đón mừng sinh nhật và tưởng niệm ông. MLK sinh ngày 15 tháng Một năm 1929 nhưng ngày MLK Day được chọn là ngày thứ Hai thứ ba trong tháng Một hàng năm, tức hôm nay. Ngoại trừ sinh nhật tổng thống George Washington và Abraham Lincoln được kết hợp và đón chào như một ngày lễ liên bang qua Ngày Tổng Thống - President Day, ông là công dân Hoa Kỳ duy nhất có ngày sinh đã được Quốc Hội chuẩn thuận và tổng thống Ronald Reagan thông qua vào năm 1983, trở thành ngày lễ liên bang chính thức, nhằm tưởng niệm và vinh danh một nhân vật lịch sử vĩ đại của nước Mỹ. Người mà cái tên hầu như hiện diện khắp nước Mỹ qua những bảng tên đường, các trung tâm, tổ chức, phong trào xã hội dân sự.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù, mà còn chia chung rất nhiều … cố tật! Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
Đọc các bản tin về ngày lễ nhậm chức của Tổng Thống tân cử Joe Biden cùng Phó TT Kamala Harris với chủ đề Nước Mỹ Đoàn Kết (America United), bên cạnh những thông tin áp đảo về vấn đề an ninh, có thể nhiều người còn thấy con số 191,500 lá cờ đủ kích cỡ tượng trưng cho người dân không thể đến tham dự cùng 56 bệ đèn được cắm và dựng quanh khu vực tổ chức.
Kết quả bầu cử tại Georgia cho thấy quyền lực chính trị ở Mỹ thay đổi chỉ vỏn vẹn 10 ngàn lá phiếu nhất là đến từ dân thiểu số. Cho nên đảng Dân Chủ dưới thời Biden sẽ gấp rút đẩy mạnh các chính sách nhập cư và an sinh xã hội nhằm biến đỏ thành xanh ở các tiểu bang như Arizona, Georgia hay ngay cả Florida và Texas vốn là những thành trì của đảng Cộng Hòa cho đến nay.
Bao lâu nữa thì hệ thống môi sinh nơi quê hương tôi sẽ bị hủy hoại, đến độ không sinh vật nào có thể sống được ở nơi này? Khi cái vòng sống liên tục vô thủy vô chung đó có một mắt xích bị hỏng, khi môi trường sinh thái ở một nơi nào đó bị mất quân bằng, có bao nhiêu sinh vật sẽ bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng tận cùng rốt ráo ra sao?
Tôi đã phỏng vấn các nhà tư tưởng hàng đầu về 101 đề tài riêng biệt – từ tiền bạc tới nợ nần, các hệ thống cung cấp tới mậu dịch, việc làm tới máy robots, báo chí tới chính trị, nước tới thực phẩm, biến đổi khí hậu tới nhân quyền, thương mại điện tử tới an ninh mạng, tuyệt vọng tới tinh thần lành mạnh, giới tính tới kỳ thị chủng tộc, nghệ thuật tới văn học, và ngay cả hy vọng và hạnh phúc.Những người tôi phỏng vấn gồm chủ tịch của Viện Khoa Học Quốc Gia Hoa Kỳ, cựu giám đốc CIA, cựu tư lệnh đồng minh tối cao NATO, cựu thủ tướng Ý và nhà thiên văn học hoàng gia Anh. Tôi đã “Zoom” – chữ này đã trở nên một động từ chỉ sau một đêm – với Kishore Mahbubani tại Singapore, Yolanda Kakabadse tại Quito, Judith Butler tại Berkeley, California, Alice Ruhweza tại Nairobi và Jeremy Corbyn tại London. Đối với tập mới nhất của chúng tôi, cựu Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon từ Hán Thành. Đối với tôi, đó thật sự là lý do của điều tôi học được. Trong số những thứ khác, nó giúp tôi hiểu tại sao
Nước Mỹ đang phải đối diện với những thử thách nghiêm trọng, kể từ khi người biểu tình ủng hộ Tổng thống Donald Trump tràn vào chiếm toà nhà quốc hội ở Thủ đô Washington chiều ngày 6/1 vừa qua. Trong bốn tiếng đồng hồ bị chiếm đóng, các dân cử có lúc đã phải nằm xuống ghế, chui xuống bàn để tránh bị thương do bạo loạn, trước khi được sơ tán đến một nơi an toàn. Vụ bạo loạn hôm 6/1 làm cho 5 người chết trong đó có một cảnh sát, mấy chục người bị thương gồm hơn chục nhân viên an ninh tại quốc hội. Lịch sử đã lập lại, sau hơn hai trăm năm. Năm 1814 quân lính Anh tấn công và đốt phá nhiều nơi kể cả toà nhà quốc hội đang được xây dựng. Đó là lúc có cuộc chiến tranh mang tên “1812 War”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.