Hôm nay,  

Đời Là Upsidedown

24/10/201800:00:00(Xem: 7466)
Phú Bùi

 
Trong cuộc sống hàng ngày, lúc nào cũng có 2 sự kiện rõ rệt mâu thuẫn tương phản lẫn nhau: có phải có trái, có giầu có nghèo, có vui có buồn, có tốt có xấu, có sướng có khổ, có ngày có đêm, có sáng có tối, có mưa có nắng ,có sống có chết, có bề mặt thì cũng có bề trái, v.v... Tóm lại mọi việc xẩy ra trên cõi đời này chỉ là tương đối thôi không có cái gì là tuyệt đối cả đến nỗi một họa sĩ tài danh nước Việt sau thời gian dài gian khổ đi tìm chân lý, đã dầy công nghiên cứu để khám phá ra sự thật và đã sáng tạo ra một trường phái hội họa được mệnh danh là: “Trường phái đảo ngược”. “Trường phái Upsidedownism.”

Được biết chàng là một họa sĩ miền Bắc chính cống N.Đ.G đã từng tốt nghiệp Cao đảng Mỹ Thuật Hà nội và Cử nhân Mỹ Thuật Liên Xô, nhưng vì không chiu nổi dưới ách thống trị tàn bạo của CS, lại là một trí thức hiểu biết sớm thức tỉnh nên đã tìm mọi cách phải thoát khỏi chế dộ tàn bạo này hầu có thề tìm được một hướng điø tương lai tốt đẹp cho bản thân mình.cũng như có cơ hội phát triển thành công ngành hội họa như ước nguyện.

Đễ đạt được nguyện vọng của mình nên anh đã có ý định táo bạo cùng một số thân hữu gia đình dùng xe hơi bất thần lao vào tòa Đại sứ Trung Cộng ở Hà nội để xin tỵ nạn chính trị, nhưng bất hạnh thay bọn Công an CS đã tìm mọi cách đột nhập vô tòa đại sứ TC để bắt sống anh và đem anh ra tòa án xét xử đổng thờiø tuyên án bỏ tù anh và những người liên hệ.

Sau khi ra tù, anh lại mạo hiểm tìm cách vượt biên như bao nhiêu người khác và may mắên thay Anh đã đến được bến bờ tự do, vào tạm trú tại trại tỵ nạn Hồng Kông. Tại đây, anh được Ban Thanh lọc ưu tiên chấp thuận cho anh được định cư tại Mỹ vì sau khi họ phát hiện ra anh là người trước đây đã bị CS cầm tù vì anh đã can đảm dùng xe hơi tông vô tòa đại sứ Trung cộng xin tỵ nạn chính trị qua các báo chí ngoại quốc và hình ảnh đã đươc đăng tải.và phổ biến rộng rãi trước đây.

Ttong thời gian định cư ởû Mỹ, anh lại tiếp tục theo học ngành hội họa là niềm đam mê cố hữu của mình và anh lại vinh hạnh tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật ở Đại học TB/Washington Seattle. Nhân một đêm tối trời trăng sao về khuya, sẵn mang tâm sự không vui nên anh đã tản bộä lang thang trên đường phố Down town Seattle để giải khuây nỗi u buồn, bất chợt khi anh đi ngang qua 1 cái Bar rượu  dưới ánh đèn màu, tranh tối tranh sáng, anh thấy có một đôi thanh niên nam nữ say rượu từ Bar rựợu ,dìu nhau đi ngả nghiêng không vững vàng bước ra khỏi quán lại còn la lối um sùm, anh cảm nhận được hoàn cảnh cuộc sống về đêm thật là mâu thuẫn, trái ngược hẳn với cuộc sống ban ngày..Với tư tưởng mang tính phương Đông là gốc rễ hợp với tư tưởng phương Tây nên đã giúp tâm trí anh nhen nhúm sáng tạo ra một thế giới trừu tượng cho bản thân và nhân sinh quan anh đã nẩy sinh ra tư tưởng về 1 trường phái hội họa đựợc mệnh danh là:’Trường phái đảo ngược “Trường phái Upsidedownism.”

Những bức tranh kỳ quái, ngược ngạo không theo một nguyên tắc nào, đột phá mọi nguyên tắc hội họa đã tạo cho Hoa sĩ N.Đ.G ngày càng nổi tiếng có tầm vóc lớn lao trong ngành Hội Họa Quốc Tế làm vẻ vang và vinh dự cho Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngoại. .

Trường phái Upsidedownism của họa si N.Đ.G được áp dụng trong mọi trường hợp. Điển hình trường hợp nhũng người tù cảt tạo CSø, sau khi được CS tha vềø, một số anh em bạn tù ai nấy đều có những hoàn cảnh bi dát, không những nhiều gia đình lâm vào hoàn cảnh tan nát,mất mát, chia ly và lại phải cam chịu sống nhẫn nhục trong một xã hội CS phân biệt đối xử như công dân hạng 2 của chế độ,nên đã gây ra biết bao uất hận oán thù không những cho những người phục vụ chế độ cũ mà ngay cả nhân dân miền Nam nữa.

 Thật là bất ngờ hi hữu, độc nhất vô nhị không thể tưởng tượng được đối với những người tù cải tạo đương nhiên được chấp thuận cho định cư tại Mỹ theo chương trình HO (Humanitatian Operation). Được biết sau thời gian dài đàm phán gay go và gian khổ cho những tù nhân cải tao chịu án tù 3 năm giữa chính phủ Mỹ và CS đã đạt dược thỏa thuận cho phép tù cải tạo đuọc định cư tại Mỹ như đã nói trên, nhất là trong lúc anh em tù cải tạo lại đang lâm hoàn cảnh vô cùng khó khăn khốn khổ đương nhiên trở nên những người may mắn và diễm phúc nhất ngoài sức tưởng tượng của mọi người mà không ai có thể ngờ được. Đúng là trong cái sui có cái hên, trong cái tuyệt vọng thì có cái hy vọng. Lại một cuộc đổi đời nữa cho người tù cải tao bất hạnh không hơn không kém. Đúng là Upsidedown quá đi chứù phải không quý vị?

Một trường hợp hi hữu khác còn Upsidedown hơn nữa. Nếu không đề cập đến ứng cử viên TT Donald Trump là một điều thiếu sót.. Được biết ứùng cử viên Tỷ phú Donald Trump khi ra tranh cử chức Tổng Thống Mỹ năm 2016.Ai cũng phê bình châm biếm ông ta làø một tay mơ chỉ là một người thành công về ngành thương mại địa ốc, chưa có am tường kinh nghiệm về chính trị thì làm sao mà đấu nổi với những ứng cử viên, những thống đốc kỳ cựu, có tầm vóc chính trị và danh tiếng của đảng Cộng Hòa như: Chris Christie, Marco Rubio, Ben Carsen, Scott Walker, Jeb Bush, Mike Huckabee, Tet Cruz, Rand Paul và John Karich.. vậy mà sau những cuộc tranh luận gay go và sôi nổiø, công kích lẫn nhau giữa các ứng cử viên, ông đã được đảng Cộng Hòachính thức đề cử là ứng cử viên duy nhất ra tranh cử TT với 1 ứng viên nữ duy nhất của đảng Dân Chủ đề cử là Bà Bill Clinton, một nữ ứng viên sáng giá, đầy đủ khả năng và dầy kinh nghiệm vễ chính trị trong chính quyền tiền nhiệm trước đây là TT Bill Clinton và TT. Obama.

Nhưng với phương pháp tranh luận khác thường, nói thẳng, nói thật, châm biếm và công kích lung tung làm mếch lòng mọi người, đặc biệt là truyền thông dòng chính cánh tả như:  New York Time, CNN, NBC…, khiến ông bị họ bề hội đồng phê phán ông đủ điều với mọi ngôn từ tốt xấùu, nặng nhẹ, có người cho ông là người mất bình thường, có người còn gán cho ông là người mắc bệnh tâm thần, nhất là khi tranh luận, mọi người đều suy đoán ông khó thắng nổi nữ đối thủ Bà Clinton của đảng Dân Chủ ïnhưng cuối cùng thì việc gì đến đã đến, và ông đã chính thức làm nên lịch sử, ông dã chiến thắng một cách vẻ vang và oanh liệt và được toàn thể nhân dân Mỹ tin tưởng ủng hộ bầu ông là Tống Thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đánh bại ứng cử viên sáng giá của Dảng Dân chủ một cách thảm bại vô cùng đau đớn và nhục nhã trong dòng chính trị Hoa Kỳ.Đây cũng là diễn biến bất ngờ không tránh khỏi trường hợp thứ 2 của Upsidedown.

Xin dẫn chưng thêm một trường hợïp thứ ba của Upsidedown nữa. Quý vị nào ham mê đánh cá ngựa thi chắc phải thấu hiểũ rõ việc này. Bất cứ ai đi đánh cá ngựa để mong dành thắng,lợi, trước nhất là phải tìm hiểu con ngựa đua thể lực như thế nào,xuất xứ từ đâu, tướng đi đứng ra sao? đã thắng bao nhiêu trận? sau đó là anh nài ngựa cũng là người không kém trong phần quyết định cuộc đua, ngoài ra còn tìm hiểu thêm những người có kinh nghiệm về cá ngựa,con ngựa nào được người ta mua vé nhiều nhất để có hy vọng dành chiến thắng. Vậy mà khi kết thúc cuộc đua, mọi người đều ôm nỗi thất vọng ê chề, nửa khóc nửa cười vì “Ngựa về ngược”,không giống ai, lại là những con ngựa ít ai quan tâm để tới nó, bất ngờ đã dành được chiến thắng oanh liệt trong cuộc đua mà không ai có thể ngờ được. Phải chăng cuộc chơi đỏ đen cũïng không sao thoát khỏi nằm trong quy luật biến thiên của trường phái Upsidedownism của Hoa si N.Đ.G:” Đời là Upsidedown”.

BUIPHU/VBMN

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặc dù chỉ mới ba năm trôi qua kể từ khi bà Merkel rời nhiệm sở, nhưng thế giới đã thay đổi quá nhiều đến mức mà chức thủ tướng của bà đã được cảm thấy như nó thuộc về một thời đại khác. Cuốn hồi ký mới của bà cho thấy bà bình tâm với những quyết định đã đưa ra, bao gồm cả những quyết định bị phê phán nghiêm khắc nhất.
“Việc cắt giảm chăm sóc sức khỏe để trả tiền cho các khoản giảm thuế sẽ là sai về mặt đạo đức và tự sát về mặt chính trị.” TNS Josh Hawley (Cộng Hòa, Missouri)
Từ năm 1949, tháng Năm được chọn là Tháng Nhận Thức Về Sức Khỏe Tâm Thần (Mental Health Awareness Month – MHAM) ở Mỹ. Đây là tháng mang ý nghĩa kêu gọi cùng nâng cao nhận thức, giảm bỏ kỳ thị và thúc đẩy bảo vệ sức khỏe tâm thần. Theo phúc trình năm 2024 của tổ chức Mental Health America ở Alexandria, Hoa Kỳ thật sự đang trong cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần. Cứ năm người trưởng thành ở Mỹ thì có trên một người đang sống chung với bệnh tâm thần, và hơn một nửa không được điều trị. Gần 60 triệu người lớn (23.8%) mắc bệnh tâm thần trong năm 2024. Gần 13 triệu người lớn (5.04%) có ý định tự tử.
Chiến dịch cắt giảm chi tiêu của chính quyền Trump, vốn đã ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực từ nghệ thuật đến nghiên cứu ung thư, nay còn bao gồm cả nỗ lực thực hiện mục tiêu lâu dài của Đảng Cộng Hòa: chấm dứt hoàn toàn nguồn tài trợ liên bang cho hai hệ thống truyền thông phục vụ công chúng lớn nhất nước Mỹ: NPR và PBS. Hiện có khoảng 1,500 đài phát thanh và truyền hình độc lập liên kết với NPR và PBS trên khắp Hoa Kỳ, phát sóng các chương trình nổi tiếng như Morning Edition, LAist, Marketplace, PBS NewsHour, Frontline và Nova... Theo dữ liệu từ các hệ thống này, có khoảng 43 triệu người nghe đài công cộng hàng tuần, và mỗi năm có hơn 130 triệu lượt xem đài PBS.
Ngày 30.04.1975 là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Nhưng năm mươi năm sau nhìn lại, dân tộc Việt oai hùng, như vẫn thường tự nhận, đã không có đủ khôn ngoan để ngày chiến tranh chấm dứt thành một cơ hội đích thực để anh em cùng dòng máu Việt tìm hiểu nhau, cùng chung sức xây dựng đất nước.Tiếc thay, và đau thay, cái giá tử vong cao ngất của hơn 2 triệu thường dân đôi bên, của hơn 1triệu lính miền Bắc và xấp xỉ 300.000 lính miền Nam đã chỉ mang lại một sự thống nhất địa lý và hành chính, trong khi thái độ thù hận với chính sách cướp bóc của bên thắng trận đã đào sâu thêm những đổ vỡ tình cảm dân tộc, củng cố một chế độ độc tài và đẩy hơn một triệu người rời quê hương đi tỵ nạn cộng sản, với một ước tính khoảng 10% đã chết trên biển cả.
Bằng cách làm suy yếu các đồng minh của Mỹ, chính quyền Trump đã làm suy yếu việc răn đe mở rộng của Mỹ, khiến nhiều quốc gia cân nhắc liệu họ có nên có vũ khí hạt nhân cho riêng mình không. Nhưng ý tưởng về việc phổ biến vũ khí hạt nhân nhiều hơn có thể ổn định dựa trên nền tảng của các giả định sai lầm.
Tạp chí TIMES kết thúc cuộc phỏng vấn với Tổng thống Trump nhân dịp đánh dấu 100 ngày ông ta quay lại Tòa Bạch Ốc (20/1/2025) bằng câu hỏi, “John Adams, một công thần lập quốc, vị tổng thống thứ hai của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (1797 – 1801) đã nói chúng ta là một quốc gia pháp trị, chứ không phải bất kỳ người nào, Tổng thống đồng ý không?” Donald Trump trả lời: “Chúng ta là một chính phủ do luật pháp cai trị, không phải do con người sao? Ồ, tôi nghĩ vậy, nhưng anh biết đấy, phải óc ai đó quản lý luật pháp. Bởi nên, con người, nam hoặc nữ, chắc chắn đóng một vai trò trong đó. Tôi không đồng ý với điều đó 100%. Chúng ta là một chính phủ mà con người tham gia vào quá trình thực thi luật pháp, và lý tưởng nhất là anh sẽ có những người công chính như tôi.”
Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.