Hôm nay,  

Đời Là Upsidedown

24/10/201800:00:00(Xem: 4572)
Phú Bùi

 
Trong cuộc sống hàng ngày, lúc nào cũng có 2 sự kiện rõ rệt mâu thuẫn tương phản lẫn nhau: có phải có trái, có giầu có nghèo, có vui có buồn, có tốt có xấu, có sướng có khổ, có ngày có đêm, có sáng có tối, có mưa có nắng ,có sống có chết, có bề mặt thì cũng có bề trái, v.v... Tóm lại mọi việc xẩy ra trên cõi đời này chỉ là tương đối thôi không có cái gì là tuyệt đối cả đến nỗi một họa sĩ tài danh nước Việt sau thời gian dài gian khổ đi tìm chân lý, đã dầy công nghiên cứu để khám phá ra sự thật và đã sáng tạo ra một trường phái hội họa được mệnh danh là: “Trường phái đảo ngược”. “Trường phái Upsidedownism.”

Được biết chàng là một họa sĩ miền Bắc chính cống N.Đ.G đã từng tốt nghiệp Cao đảng Mỹ Thuật Hà nội và Cử nhân Mỹ Thuật Liên Xô, nhưng vì không chiu nổi dưới ách thống trị tàn bạo của CS, lại là một trí thức hiểu biết sớm thức tỉnh nên đã tìm mọi cách phải thoát khỏi chế dộ tàn bạo này hầu có thề tìm được một hướng điø tương lai tốt đẹp cho bản thân mình.cũng như có cơ hội phát triển thành công ngành hội họa như ước nguyện.

Đễ đạt được nguyện vọng của mình nên anh đã có ý định táo bạo cùng một số thân hữu gia đình dùng xe hơi bất thần lao vào tòa Đại sứ Trung Cộng ở Hà nội để xin tỵ nạn chính trị, nhưng bất hạnh thay bọn Công an CS đã tìm mọi cách đột nhập vô tòa đại sứ TC để bắt sống anh và đem anh ra tòa án xét xử đổng thờiø tuyên án bỏ tù anh và những người liên hệ.

Sau khi ra tù, anh lại mạo hiểm tìm cách vượt biên như bao nhiêu người khác và may mắên thay Anh đã đến được bến bờ tự do, vào tạm trú tại trại tỵ nạn Hồng Kông. Tại đây, anh được Ban Thanh lọc ưu tiên chấp thuận cho anh được định cư tại Mỹ vì sau khi họ phát hiện ra anh là người trước đây đã bị CS cầm tù vì anh đã can đảm dùng xe hơi tông vô tòa đại sứ Trung cộng xin tỵ nạn chính trị qua các báo chí ngoại quốc và hình ảnh đã đươc đăng tải.và phổ biến rộng rãi trước đây.

Ttong thời gian định cư ởû Mỹ, anh lại tiếp tục theo học ngành hội họa là niềm đam mê cố hữu của mình và anh lại vinh hạnh tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật ở Đại học TB/Washington Seattle. Nhân một đêm tối trời trăng sao về khuya, sẵn mang tâm sự không vui nên anh đã tản bộä lang thang trên đường phố Down town Seattle để giải khuây nỗi u buồn, bất chợt khi anh đi ngang qua 1 cái Bar rượu  dưới ánh đèn màu, tranh tối tranh sáng, anh thấy có một đôi thanh niên nam nữ say rượu từ Bar rựợu ,dìu nhau đi ngả nghiêng không vững vàng bước ra khỏi quán lại còn la lối um sùm, anh cảm nhận được hoàn cảnh cuộc sống về đêm thật là mâu thuẫn, trái ngược hẳn với cuộc sống ban ngày..Với tư tưởng mang tính phương Đông là gốc rễ hợp với tư tưởng phương Tây nên đã giúp tâm trí anh nhen nhúm sáng tạo ra một thế giới trừu tượng cho bản thân và nhân sinh quan anh đã nẩy sinh ra tư tưởng về 1 trường phái hội họa đựợc mệnh danh là:’Trường phái đảo ngược “Trường phái Upsidedownism.”

Những bức tranh kỳ quái, ngược ngạo không theo một nguyên tắc nào, đột phá mọi nguyên tắc hội họa đã tạo cho Hoa sĩ N.Đ.G ngày càng nổi tiếng có tầm vóc lớn lao trong ngành Hội Họa Quốc Tế làm vẻ vang và vinh dự cho Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngoại. .

Trường phái Upsidedownism của họa si N.Đ.G được áp dụng trong mọi trường hợp. Điển hình trường hợp nhũng người tù cảt tạo CSø, sau khi được CS tha vềø, một số anh em bạn tù ai nấy đều có những hoàn cảnh bi dát, không những nhiều gia đình lâm vào hoàn cảnh tan nát,mất mát, chia ly và lại phải cam chịu sống nhẫn nhục trong một xã hội CS phân biệt đối xử như công dân hạng 2 của chế độ,nên đã gây ra biết bao uất hận oán thù không những cho những người phục vụ chế độ cũ mà ngay cả nhân dân miền Nam nữa.

 Thật là bất ngờ hi hữu, độc nhất vô nhị không thể tưởng tượng được đối với những người tù cải tạo đương nhiên được chấp thuận cho định cư tại Mỹ theo chương trình HO (Humanitatian Operation). Được biết sau thời gian dài đàm phán gay go và gian khổ cho những tù nhân cải tao chịu án tù 3 năm giữa chính phủ Mỹ và CS đã đạt dược thỏa thuận cho phép tù cải tạo đuọc định cư tại Mỹ như đã nói trên, nhất là trong lúc anh em tù cải tạo lại đang lâm hoàn cảnh vô cùng khó khăn khốn khổ đương nhiên trở nên những người may mắn và diễm phúc nhất ngoài sức tưởng tượng của mọi người mà không ai có thể ngờ được. Đúng là trong cái sui có cái hên, trong cái tuyệt vọng thì có cái hy vọng. Lại một cuộc đổi đời nữa cho người tù cải tao bất hạnh không hơn không kém. Đúng là Upsidedown quá đi chứù phải không quý vị?

Một trường hợp hi hữu khác còn Upsidedown hơn nữa. Nếu không đề cập đến ứng cử viên TT Donald Trump là một điều thiếu sót.. Được biết ứùng cử viên Tỷ phú Donald Trump khi ra tranh cử chức Tổng Thống Mỹ năm 2016.Ai cũng phê bình châm biếm ông ta làø một tay mơ chỉ là một người thành công về ngành thương mại địa ốc, chưa có am tường kinh nghiệm về chính trị thì làm sao mà đấu nổi với những ứng cử viên, những thống đốc kỳ cựu, có tầm vóc chính trị và danh tiếng của đảng Cộng Hòa như: Chris Christie, Marco Rubio, Ben Carsen, Scott Walker, Jeb Bush, Mike Huckabee, Tet Cruz, Rand Paul và John Karich.. vậy mà sau những cuộc tranh luận gay go và sôi nổiø, công kích lẫn nhau giữa các ứng cử viên, ông đã được đảng Cộng Hòachính thức đề cử là ứng cử viên duy nhất ra tranh cử TT với 1 ứng viên nữ duy nhất của đảng Dân Chủ đề cử là Bà Bill Clinton, một nữ ứng viên sáng giá, đầy đủ khả năng và dầy kinh nghiệm vễ chính trị trong chính quyền tiền nhiệm trước đây là TT Bill Clinton và TT. Obama.

Nhưng với phương pháp tranh luận khác thường, nói thẳng, nói thật, châm biếm và công kích lung tung làm mếch lòng mọi người, đặc biệt là truyền thông dòng chính cánh tả như:  New York Time, CNN, NBC…, khiến ông bị họ bề hội đồng phê phán ông đủ điều với mọi ngôn từ tốt xấùu, nặng nhẹ, có người cho ông là người mất bình thường, có người còn gán cho ông là người mắc bệnh tâm thần, nhất là khi tranh luận, mọi người đều suy đoán ông khó thắng nổi nữ đối thủ Bà Clinton của đảng Dân Chủ ïnhưng cuối cùng thì việc gì đến đã đến, và ông đã chính thức làm nên lịch sử, ông dã chiến thắng một cách vẻ vang và oanh liệt và được toàn thể nhân dân Mỹ tin tưởng ủng hộ bầu ông là Tống Thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đánh bại ứng cử viên sáng giá của Dảng Dân chủ một cách thảm bại vô cùng đau đớn và nhục nhã trong dòng chính trị Hoa Kỳ.Đây cũng là diễn biến bất ngờ không tránh khỏi trường hợp thứ 2 của Upsidedown.

Xin dẫn chưng thêm một trường hợïp thứ ba của Upsidedown nữa. Quý vị nào ham mê đánh cá ngựa thi chắc phải thấu hiểũ rõ việc này. Bất cứ ai đi đánh cá ngựa để mong dành thắng,lợi, trước nhất là phải tìm hiểu con ngựa đua thể lực như thế nào,xuất xứ từ đâu, tướng đi đứng ra sao? đã thắng bao nhiêu trận? sau đó là anh nài ngựa cũng là người không kém trong phần quyết định cuộc đua, ngoài ra còn tìm hiểu thêm những người có kinh nghiệm về cá ngựa,con ngựa nào được người ta mua vé nhiều nhất để có hy vọng dành chiến thắng. Vậy mà khi kết thúc cuộc đua, mọi người đều ôm nỗi thất vọng ê chề, nửa khóc nửa cười vì “Ngựa về ngược”,không giống ai, lại là những con ngựa ít ai quan tâm để tới nó, bất ngờ đã dành được chiến thắng oanh liệt trong cuộc đua mà không ai có thể ngờ được. Phải chăng cuộc chơi đỏ đen cũïng không sao thoát khỏi nằm trong quy luật biến thiên của trường phái Upsidedownism của Hoa si N.Đ.G:” Đời là Upsidedown”.

BUIPHU/VBMN

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) có trụ sở đặt tại Geneva, được thành lập vào ngày 7 tháng 4 năm 1948 và hiện nay có 194 quốc gia thành viên. Công việc chính của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) là giúp các nước nghèo chống lại bệnh tật. Và để có khả năng làm được công việc này, WHO cần sự đóng góp của tất cả các quốc gia thành viên.(1)
Đại Dịch Corona Virus (Covid-19)-còn gọi là Virus Vũ Hán được xác định đầu tiên vào ngày 31 tháng 1 năm 2019 ở Vũ Hán (Trung Quốc), nhưng có thể xảy ra vài tuần trước ngày này khiến cho đến ngày hôm nay (16 tháng 4 năm 2020) ở Mỹ đã có 639,664 ca nhiễm bịnh, 30,985 người tử vong và 52,738 đã bình phục (theo Global update). Theo BS Anthony Fauci, Giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh Truyền nhiễm Quốc gia Mỹ trong cuộc họp báo ngày 6 tháng 4 năm 2020 cho biết: “Chánh quyền Trung cộng đã cố tình đánh lừa thế giới từ nhiều tháng trước ngày 31 tháng 1 năm 2019 khi họ nói rằng Virus này chỉ lây truyền từ động vật sang người, nhưng thực sự đây là loại Virus rất nguy hiểm, không những chỉ lây truyền từ người sang người một cách dễ dàng mà còn lây lan trên diện tích rộng.”
Trước hết xin nhắc lại ý chính của bài 19: trong quản lý kinh tế nhà nước Hoa Kỳ nói chung bao gồm Tổng Thống và Quốc Hội (do dân bầu) và Ngân Hàng Trung Ương (NHTƯ tức một cơ quan hành chánh độc lập không do dân bầu). NHTƯ Hoa Kỳ điều chỉnh nền kinh tế phát triển “nóng” hay “nguội” qua lãi xuất và lượng tiền USD lưu hành trên thị trường, trong khi Tổng Thống và Quốc Hội điều hành nền kinh tế bằng thuế má và ngân sách. Bài 19 đã tìm hiểu về NHTƯ, bài 20 này sẽ phân tích chi tiêu của chính quyền (bao gồm Hành Pháp và Lập Pháp) trong khủng hoảng.
Như phần trình bày trên cho thấy nạn dịch Virus Corona đã khiến cho ”gió đã đổi chiều” nên thế giới có cái nhìn hoàn toàn ác cảm đối với Trung Cộng và nhà độc tài Tập Cận Bình, bởi lẽ nay hiểm họa này đã liên quan trực tiếp đến mạng sống quý báu của mỗi cá nhân. Biết đâu vì thế rất có thể sẽ có những biến chuyển bất ngờ quan trọng như sự kiện Bức Tường Berlin sụp đỗ thình lình không hề báo trước vào ngày 9.11/1989 đã mang lại tự do thực sự cho cả toàn vùng Đông Âu.
Trước đây với thuyết âm mưu, Đặng Tiểu Bình tuyên bố “Không cần biết mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt”. Với “thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình trong phiên họp của đại hội Đảng CSTQ lần thứ 11 năm 1985, trong hoàn cảnh đương thời, khi nền kinh tế Trung Quốc đang lâm vào kinh tế lụn bại, khó khăn, khủng hoảng trầm trọng. Muốn xoay xở, thoát khỏi vũng lầy chỉ còn cách “cải tổ kinh tế” rập khuôn như tư bản mà ông tổ của họ Karl Marx (1818–1883) và Friedrich Engels (1820–1895) trong cuốn Tư Bản Luận cho rằng tư bản sẽ giãy chết “Chủ nghĩa tư bản trong cơn giãy chết sẽ tự đào mồ chôn chính nó”.
Ngày 15/04/2020 , chỉ hai tuần sau khi cột mốc một triệu ca nhiễm trùng được ghi nhận, số lượng các trường hợp COVID-19 được báo cáo trên toàn thế giới đã vượt quá hai triệu, theo dữ liệu được tổng hợp bởi các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Johns Hopkins tại Baltimore, Maryland/USA.
45 năm, từ làn sóng người Việt tị nạn đến Mỹ đầu tiên vào năm 1975, đến nay cộng đồng gốc Việt tại Mỹ được xem đã khá ổn định với nhiều thành công cá nhân và trong mỗi gia đình. Trải qua nhiều đời tổng thống, bất luận đảng phái nào, người gốc Việt đã từng bước hội nhập rồi thăng tiến trên đất nước thứ hai của mình. Đọc lại câu chuyện lịch sử để thấy không phải một sớm một chiều hay chỉ riêng với một đời tổng thống nào mới giúp họ tạo dựng nên cuộc sống hiện nay mà đó là cả quá trình trong suốt gần nửa thế kỷ qua.
Sau khi tổng thống Donald Trump hăm doạ sẽ cắt bỏ phần đóng góp của Mỹ cho Tổ chức Y tế Thé giới (OMS/WHO) vì cách tổ chức này giải quyết đại dịch Vũ Hán không minh bạch và có ẩn ý, đã gây ra thảm hại khủng khiếp cho cả thế giới như hiện nay, ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, Tổng Giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới (OMS), liền phản ứng mạnh bằng cách khuyến cáo lãnh đạo các quốc gia là “đừng chính trị hoá đại dịch Covid-19 nếu không muốn có nhiều túi đựng xác chết hơn nữa “.
Tôi sống hơi dai, trải dài từ thế kỷ này qua thế kỷ khác nên đã có dịp đưa tiễn khá nhiều vật dụng tân kỳ (máy đánh chữ, máy fax, máy ảnh chụp phim, radio, akai cassette, DVD …) về nơi an nghỉ cuối cùng. Cứ tưởng như thế là tất cả đều đã mồ yên mả đẹp, và sẽ tiêu diêu nơi miền cực lạc nhưng thực tế lại không hẳn thế.
Báo chí đảng Cộng sản Việt Nam đang “có nguy cơ bị truyền thông xã hội chi phối, lấn át, gây ra nhiều tác hại….”. Đó là thú nhận của Ban Bí thư Trung ương đảng ghi trong Chỉ thị số 43-CT/TW về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của Hội Nhà báo Việt Nam trong tình hình mới, ban hành ngày 14/04/2020.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.