Hôm nay,  

Thuý Kiều Nôm Nam 1

11/12/201811:08:00(Xem: 5736)

Toàn bản Nôm viết tay này gồm 10 tờ (20 trang), chữ đẹp hào hoa, cũng chút khó đọc nếu ta không quen vì nhiều chỗ viết tắt và bay bướm. Tôi bắt đầu  phiên âm những ngày cuối năm 2018, mò mẫm vì có quá nhiều chữ mới gặp lần đầu. Điều khó khăn là người viết theo âm Nam kỳ cho nên gặp chữ thả lại phải phân vân thả hay thỏa, gặp chữ tuế phải phân vân tuế, tuổi hay tủi, gặp chữ bôn thắc mắc bôn buôn hay buông… Chuyện như vậy rất nhiều không ra hết vì đây chẳng phải chỗ để nói.

Điều đáng nói là bài nầy giọng điệu như Túy Kiều Phú lưu hành xưa nay, nhưng dài hơn và chi tiết hơn. Qua bài nầy ta thưởng thức được giọng Nam của thơ, biết được một số từ xưa nay không dễ gì nghe thấy nữa  … (NVS)

(1a)   Vương Thúy Kiều là con (ông) viên ngoại,

Lúc sanh thành ở tại Bắc Kinh.

Thúy Kiều còn niên thiếu ấu sinh.

Chị em xúm xích chơi ngoài cửa.

Tên đâu lạ bất tường hương sở.

Gọi rằng người tướng sĩ du phương.

Vừa ngẫu nhiên bước tới thấy nàng,

Đứng ngẩn lại xem qua tài tướng.

Như người là:

Dung nghi đáng thiên kim vạn lượng.

Nhắm sau dầm tuyết nguyệt phong hoa.

Tiết thanh minh nhằm lúc tháng ba.

Chị em mới rũ nhau đi tảo mộ,

Nghe tiếng lạc chàng Kim đến đó.

Thấy Thuý Kiều lại với Thúy Vân,

Vương gặp Kim mừng rỡ chào rằng:

‘Người bạn học Khổng môn đồng nhứt mạch.’

Trời hầu xế vó câu nhẹ tếch,

Ba chị em xe ngựa ra về.

Đoái xa xem kìa ngọn tiểu khê,

Bên cầu thấy nấm mồ vô chủ.

Vương Quan dẫn sự kim tích cổ

‘Đạm Tiên xưa là gái nhà trò.

Như nàng đà:

Biết mấy nơi sông hẹn núi hò.

C:\Users\Admin\Desktop\NVS_TTKN 1a.jpg


C:\Users\Admin\Desktop\NVS_TTKN 1b.jpg

(1b) Chiều chín suối, biết ai là chủ.’

Kiều nghe nói mấy lời xưa chuyện cũ.

Nước mắt min lệ ứa chéo khăn.

Thúy Vân buông lời dức chị rằng:

‘Hơi đâu tiếc những người bạc mệnh.’

Kiều thấy vậy dùn dằn ở nán:

‘Thương thân người chẳng khác thân ta.

Đốt chút hương vái đó gọi là.

Linh hồn hưởng lấy đây hành lộ.’

Vừa dứt tiếng bỗng đâu trận gió.

Hồn Đạm Tiên ngọn cỏ dấu giày.

Kiều tả thơ từ tạ một bài,

Rút trâm mới vạch da cây cổ thụ.

Đêm nằm thấy Đạm Tiên rõ huyết,

Trao mười bài thơ nọ dặn rằng:

‘Sông Tiền Đường là chỗ mãn căn.

Trần ai hết mấy năm lưu lạc.’

Tỉnh giấc điệp nghĩ thân mà bát ngát.

Dựa song ngồi than khóc năm canh.

Mẹ lóng nghe bèn hỏi sự tình,

Kiều rằng: ‘Thấy Đạm Tiên mách bảo,

Ngậm ngùi tưởng thâm ân chưa báo.

(2a) Tủi phận mình sau có ra chi!’

Mẹ dứt Kiều con chớ sầu bi.

Giải lòng lấy rằng điềm mộng mị.

                   ***

Nguyễn Văn Sâm, CA, Dec, 09, 2018

 .

LINKS:

 

Thuý Kiều Nôm Nam 1

https://vietbao.com/a288521/thuy-kieu-nom-nam

.

Thúy Kiều Nôm Nam - Đoạn 2: Đính Ước

https://vietbao.com/a288890/gioi-thieu-mot-ban-tom-luoc-kieu-thuy-kieu-nom-nam-doan-2-dinh-uoc

.

Thúy Kiều Nôm Nam - Đoạn 3

https://vietbao.com/a288929/thuy-kieu-nom-nam-doan-3-kieu-sang-phong-tro-tinh-nhan-trong-ve-ho-tang

.

Túy Kiều Nôm Nam, đoạn 4
https://vietbao.com/a289353/tuy-kieu-nom-nam-doan-4 

.

Túy Kiều Nôm Nam, đoạn 5: Chạy họa Hoạn Thư
https://vietbao.com/a289453/tuy-kieu-nom-nam-doan-5-chay-hoa-hoan-thu-bo-vo-duong-doi 

 .
Túy Kiều Nôm Nam, đoạn 6: Bị bán lại thanh lâu, gặp Từ Hải

 https://vietbao.com/a289594/tuy-kieu-nom-nam-doan-6-bi-ban-lai-thanh-lau-gap-tu-hai 

 .
Túy Kiều Nôm Nam, đoạn 7: Từ Hải tử nạn, Kiều than khóc
https://vietbao.com/a290022/tuy-kieu-nom-nam-doan-7 

 


  

.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không biết đã bao lần tôi suýt đầu hàng sức quyến rũ muốn trở thành người “da trắng” để hòa nhập vào xã hội chung quanh tôi. .. Mùa Tết, tôi không chịu mặc chiếc áo dài ưng ý nhất đi học vì sợ bị chê cười.
Năm đó, khi chỉ còn hai tuần là bắt đầu vào năm học cuối của chương-trình tiểu học của tôi thì cha mẹ tôi chuyển nhà. Nhà cha mẹ tôi ở thuộc vùng Nam thành-phố Paris, nay cha mẹ tôi phải dọn nhà về vùng Bắc Paris.
Căn nhà tịch mịch vô cùng, tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên tường nghe như tiếng nhắc nhở vô hình vọng laị.
Thu là mùa riêng của thi nhơn hay còn của Cách mạng? Mùa Thu 1989, nhơn dân Cộng Hòa Dân chủ Đức đứng lên viết lịch sử dân tộc.
Đọc Trí Quang Tự Truyện, chúng ta thấy tình Mẹ như là một hạnh nguyện Bồ Tát để Ôn thành bậc Cao Tăng. Mẹ là chất liệu yêu thương xây thành đài hoa rực rỡ để Ôn ngự tọa suốt một đời làm Thầy tu.
Thắm thoát đã trải qua năm mươi năm xa quê hương, xa thầy, xa bạn, xa chùa. Nhưng sáng sớm hôm qua, sau khi thức dậy, mở radio nghe tin buồn về Đại Lảo Hòa Thượng Trí Quang đã thu thần thị tịch một cách tự tại và Ngài đã để lại di chúc, tang lễ thật đơn giản, không nhận tràng hoa và phúng điếu.
Nếu “quyền lực chánh trị” đã vượt khỏi phạm vi hoạt động, nếu “nền dân chủ” đã bị tướt đoạt bởi một nhóm người chánh trị toàn quyền, một hệ thống quan liêu, cửa quyền toàn trị hay những nhóm thế lực độc tài
Đối với một người đã giác ngộ, sẽ không còn thấy nữ tính và nam tính nữa. Với một số vị thường quán bạch cốt, sẽ thấy thân mình và người chỉ là một nhóm xương khô đang đi đứng nằm ngồi.
Hôm 29.10.2019 Lào bắt đầu cho vận hành đập thủy điện Xayaburi và tiếp theo sẽ là con đập Don Sahong. Đây là hai đập thủy điện nằm trên dòng chính sông Mekong, đã và đang gây rất nhiều tranh cãi giữa Lào, Thái Lan, Cambodia cũng như Việt Nam ở hạ nguồn Mekong.
Chính sách Quốc phòng “3 không” nguy hiểm của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã lây qua đời sống người dân, cán bộ và đảng viên, báo hiệu thời kỳ liệt não vô cảm trước kẻ thù Trung Cộng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.