Hôm nay,  

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal tổ chức buổi họp giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

24/01/201912:26:00(Xem: 4463)

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
 

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal
tổ chức buổi họp giữa

Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink
và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

 
blank

HOA THỊNH ĐỐN (Ngày 24 tháng Giêng, 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu tường trình về một buổi họp gần đây tại Hoa Thịnh Đốn giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam và Ủy Ban Quốc Hội về Người Mỹ Gốc Á Châu Thái Bình Dương:

 

Tôi được vinh dự tổ chức một buổi họp tại Quốc Hội với Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink để trao đổi về tình hình hiện nay tại Việt Nam và nêu lên cùng ông Đại Sứ một số vấn đề quan trọng đối với các cư dân người Mỹ gốc Việt trong địa hạt CA-47 của chúng tôi.

 

Tôi xin cảm ơn các vị đồng viện như Dân Biểu Liên Bang Gil Cisneros (CA-39), Dân Biểu Liên Bang Lou Correa (CA-46), Dân Biểu Liên Bang Al Green (TX-09), và Dân Biểu Liên Bang Katie Porter (CA-45) đã tham gia buổi họp vừa qua để đóng góp ý kiến và những quan tâm trong buổi thảo luận với ông Đại Sứ.

 

Chúng tôi đã lên tiếng kêu gọi Đại Sứ Kritenbrink tìm hiểu về sự việc cưỡng chế đất và phá dỡ nhà tại vườn rau Lộc Hưng, Sài Gòn.  Tuy rằng chính quyền Việt Nam sở hữu tất cả đất đai trong nước, việc cưỡng chế đất đã trở thành điểm tranh chấp với nhiều người dân cho rằng chính quyền Việt Nam đã đẩy những người chủ đất nhỏ sang một bên để làm lợi cho các công trình đầu tư bất động sản lớn, đồng thời mức tiền bồi thường cho người dân thật là thấp.  Đại Sứ Kritenbrink đã bày tỏ với các vị Dân Biểu Liên Bang rằng ông sẽ tìm hiểu thêm về tình hình sự việc này.

 

Các vị đồng viện cùng tôi cũng đã trao đổi với Đại Sứ Kritenbrink về nhu cầu đưa Việt Nam trở vào lại danh sách Các Quốc Gia Cần Đặc Biệt Quan Tâm, gọi tắc là CPC hay là Countries of Particular Concern, là danh sách của các nước trên thế giới vi phạm nghiêm trọng tự do tôn giáo.  Việt Nam đã được đưa ra khỏi danh sách CPC của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào năm 2006 sau khi đã có một số cải thiện tương đối trong lãnh vực tự do tôn giáo.  Tuy nhiên, những sự kiện đàn áp xảy ra từ đó đến hôm nay cho thấy chính quyền Việt Nam đã đi ngược lại những cải thiện đó và Việt Nam nên được đưa trở vào lại trong danh sách CPC.   Đại Sứ Kritenbrink đã hứa với các vị Dân Biểu rằng vấn đề này vẫn còn là ưu tiên hàng đầu của ông.

 

Đại Sứ Kritenbrink cũng đã cập nhật đến các vị Dân Biểu Liên Bang về trường hợp của ông Michael Nguyễn, một công dân Hoa Kỳ và là cư dân trong địa hạt của Dân Biểu Liên Bang Katie Porter tại Quận Cam đang còn bị giam giữ tại Việt Nam.  Ông Đại Sứ đã cho biết rằng ông và các nhân viên của ông vẫn tiếp tục kêu gọi việc trả tự do cho ông Michael Nguyễn với các viên chức cấp cao của chính quyền Việt Nam, bao gồm cả Thủ Tướng CSVN.  Chúng tôi cũng đã trao đổi cùng ông Đại Sứ những việc mà các Dân Biểu Hoa Kỳ có thể làm để giúp vận động trả tự do cho ông Michael Nguyễn.

 

Sau cùng, chúng tôi đã nêu vấn đề sửa đổi Bản Ghi Nhớ 2008 (MOU) mà chính quyền Hoa Kỳ hiện nay đang muốn đàm phán lại với chính quyền Việt Nam.  Nỗ lực tái đàm phán bản ghi nhớ MOU này có thể sẽ dẫn đến việc trục xuất một số người Việt Nam đã đến tỵ nạn tại Hoa Kỳ trước năm 1995 nhưng chưa có quốc tịch Mỹ.  Các chính quyền Hoa Kỳ trước đây đã không đặt ưu tiên việc trục xuất số người tỵ nạn này khởi đi từ cuộc chiến Việt Nam và đa số những người này lo sợ sẽ gặp phải đàn áp dưới chế độ Cộng sản.  Đại Sứ Kritenbrink hiểu rõ những quan tâm của các vị Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ và ông cam kết sẽ tiếp tục trao đổi với các vị Dân Biểu trong lúc những cuộc đàm thoại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam còn tiếp tục.   

 

Tôi rất cảm kích thiện chí của Đại Sứ Kritenbrink sẵn sàng làm việc với văn phòng chúng tôi cũng như với các vị Dân Biểu là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam (Congressional Caucus on Vietnam) đối với các vấn đề nêu trên và tôi mong tiếp tục làm việc với Đại Sứ Kritenbrink nhằm thúc đẩy các chính sách Hoa Kỳ cũng như vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.

 

Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal đại diện cho các thành phố và khu vực bao gồm có Little Saigon, Westminster, Garden Grove, Midway City, Stanton, Buena Park, Anaheim, Long Beach, Lakewood, Signal Hill, Avalon, Los Alamitos, Rossmoor, và Cypress thuộc Địa hạt 47 California trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

 

###

Liên lạc:

 

Lý Vĩnh Phong

Chánh Văn Phòng Quận Cam

Dân Biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal, CA-47

12865 Main Street, Suite 200, Garden Grove, CA 92840

Office: (714) 243-4088| Fax: (562) 437-6434

 

Keith Higginbotham

Communications Director/Senior Policy Advisor | Congressman Alan Lowenthal, CA-47

108 Cannon House Office Building, Washington, DC 20515

Office: (202) 225-7924 | Cell: (202) 740-2517



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.