Hôm nay,  

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal tổ chức buổi họp giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

24/01/201912:26:00(Xem: 4879)

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
 

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal
tổ chức buổi họp giữa

Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink
và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

 
blank

HOA THỊNH ĐỐN (Ngày 24 tháng Giêng, 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu tường trình về một buổi họp gần đây tại Hoa Thịnh Đốn giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam và Ủy Ban Quốc Hội về Người Mỹ Gốc Á Châu Thái Bình Dương:

 

Tôi được vinh dự tổ chức một buổi họp tại Quốc Hội với Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink để trao đổi về tình hình hiện nay tại Việt Nam và nêu lên cùng ông Đại Sứ một số vấn đề quan trọng đối với các cư dân người Mỹ gốc Việt trong địa hạt CA-47 của chúng tôi.

 

Tôi xin cảm ơn các vị đồng viện như Dân Biểu Liên Bang Gil Cisneros (CA-39), Dân Biểu Liên Bang Lou Correa (CA-46), Dân Biểu Liên Bang Al Green (TX-09), và Dân Biểu Liên Bang Katie Porter (CA-45) đã tham gia buổi họp vừa qua để đóng góp ý kiến và những quan tâm trong buổi thảo luận với ông Đại Sứ.

 

Chúng tôi đã lên tiếng kêu gọi Đại Sứ Kritenbrink tìm hiểu về sự việc cưỡng chế đất và phá dỡ nhà tại vườn rau Lộc Hưng, Sài Gòn.  Tuy rằng chính quyền Việt Nam sở hữu tất cả đất đai trong nước, việc cưỡng chế đất đã trở thành điểm tranh chấp với nhiều người dân cho rằng chính quyền Việt Nam đã đẩy những người chủ đất nhỏ sang một bên để làm lợi cho các công trình đầu tư bất động sản lớn, đồng thời mức tiền bồi thường cho người dân thật là thấp.  Đại Sứ Kritenbrink đã bày tỏ với các vị Dân Biểu Liên Bang rằng ông sẽ tìm hiểu thêm về tình hình sự việc này.

 

Các vị đồng viện cùng tôi cũng đã trao đổi với Đại Sứ Kritenbrink về nhu cầu đưa Việt Nam trở vào lại danh sách Các Quốc Gia Cần Đặc Biệt Quan Tâm, gọi tắc là CPC hay là Countries of Particular Concern, là danh sách của các nước trên thế giới vi phạm nghiêm trọng tự do tôn giáo.  Việt Nam đã được đưa ra khỏi danh sách CPC của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào năm 2006 sau khi đã có một số cải thiện tương đối trong lãnh vực tự do tôn giáo.  Tuy nhiên, những sự kiện đàn áp xảy ra từ đó đến hôm nay cho thấy chính quyền Việt Nam đã đi ngược lại những cải thiện đó và Việt Nam nên được đưa trở vào lại trong danh sách CPC.   Đại Sứ Kritenbrink đã hứa với các vị Dân Biểu rằng vấn đề này vẫn còn là ưu tiên hàng đầu của ông.

 

Đại Sứ Kritenbrink cũng đã cập nhật đến các vị Dân Biểu Liên Bang về trường hợp của ông Michael Nguyễn, một công dân Hoa Kỳ và là cư dân trong địa hạt của Dân Biểu Liên Bang Katie Porter tại Quận Cam đang còn bị giam giữ tại Việt Nam.  Ông Đại Sứ đã cho biết rằng ông và các nhân viên của ông vẫn tiếp tục kêu gọi việc trả tự do cho ông Michael Nguyễn với các viên chức cấp cao của chính quyền Việt Nam, bao gồm cả Thủ Tướng CSVN.  Chúng tôi cũng đã trao đổi cùng ông Đại Sứ những việc mà các Dân Biểu Hoa Kỳ có thể làm để giúp vận động trả tự do cho ông Michael Nguyễn.

 

Sau cùng, chúng tôi đã nêu vấn đề sửa đổi Bản Ghi Nhớ 2008 (MOU) mà chính quyền Hoa Kỳ hiện nay đang muốn đàm phán lại với chính quyền Việt Nam.  Nỗ lực tái đàm phán bản ghi nhớ MOU này có thể sẽ dẫn đến việc trục xuất một số người Việt Nam đã đến tỵ nạn tại Hoa Kỳ trước năm 1995 nhưng chưa có quốc tịch Mỹ.  Các chính quyền Hoa Kỳ trước đây đã không đặt ưu tiên việc trục xuất số người tỵ nạn này khởi đi từ cuộc chiến Việt Nam và đa số những người này lo sợ sẽ gặp phải đàn áp dưới chế độ Cộng sản.  Đại Sứ Kritenbrink hiểu rõ những quan tâm của các vị Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ và ông cam kết sẽ tiếp tục trao đổi với các vị Dân Biểu trong lúc những cuộc đàm thoại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam còn tiếp tục.   

 

Tôi rất cảm kích thiện chí của Đại Sứ Kritenbrink sẵn sàng làm việc với văn phòng chúng tôi cũng như với các vị Dân Biểu là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam (Congressional Caucus on Vietnam) đối với các vấn đề nêu trên và tôi mong tiếp tục làm việc với Đại Sứ Kritenbrink nhằm thúc đẩy các chính sách Hoa Kỳ cũng như vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.

 

Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal đại diện cho các thành phố và khu vực bao gồm có Little Saigon, Westminster, Garden Grove, Midway City, Stanton, Buena Park, Anaheim, Long Beach, Lakewood, Signal Hill, Avalon, Los Alamitos, Rossmoor, và Cypress thuộc Địa hạt 47 California trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

 

###

Liên lạc:

 

Lý Vĩnh Phong

Chánh Văn Phòng Quận Cam

Dân Biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal, CA-47

12865 Main Street, Suite 200, Garden Grove, CA 92840

Office: (714) 243-4088| Fax: (562) 437-6434

 

Keith Higginbotham

Communications Director/Senior Policy Advisor | Congressman Alan Lowenthal, CA-47

108 Cannon House Office Building, Washington, DC 20515

Office: (202) 225-7924 | Cell: (202) 740-2517



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cái thời mà nửa nước Việt “thương râu nhớ dép” (theo như cách nói của nhà văn Võ Phiến) tuy có kéo dài lâu nhưng không vĩnh viễn. Sau khi Nam Bắc hòa lời ca, nước nhà thống nhất, dân chúng của cả hai miền có cơ hội so sánh nên nhận thức của họ bắt đầu chuyển biến: Đả đảo Thiệu Kỳ mua cái gì cũng có. Hoan hô Hồ Chí Minh mua cây đinh cũng phải xếp hàng. Rồi ra, ngay cả đám nhi đồng cũng đánh mất sự ngây thơ (và cũng bắt đầu cảm thấy bất an) nên không giữ được tính vô tư nữa: Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Chân Bác đạp xích lô. Em thấy Bác em kêu xe khác…
Người hạnh phúc và vui vẻ thì sống lâu, sức khỏe dồi dào, không đau bệnh. Người lạc quan, cười nhiều sống lâu hơn người hay than thở, chán nản. Ai cũng thích sống với người lạc quan hơn người bi quan. Hàng ngày, chúng tôi gặp nhiều người tươi cười như ngày hội Tết, lúc nào cũng cười, khuôn mặt tươi như hoa, tiếng nói như chim hót mùa Xuân. Những người này làm việc gì cũng thành công. Người thành công là người hạnh phúc, vì hạnh phúc nên thành công. Người lạc quan thì trẻ mãi không già. Sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc, ai cũng mong có đời sống như thế. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta được đời sống hanh thông như thế?
Trong khi còn đang đối diện sự phẫn nộ của công luận trong vụ cúp điện nước với hàng loạt quan chức điện lực từ nhiệm hay bị sa thải, thống đốc bang Texas là Greg Abbott tuần này đã ra thông báo mở cửa hoàn toàn cả tiểu bang và không bắt buộc phải mang khẩu trang.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau. Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người. Cái hôn có đắt lắm không?
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.