Hôm nay,  

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal tổ chức buổi họp giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

24/01/201912:26:00(Xem: 4458)

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
 

Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal
tổ chức buổi họp giữa

Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink
và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

 
blank

HOA THỊNH ĐỐN (Ngày 24 tháng Giêng, 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu tường trình về một buổi họp gần đây tại Hoa Thịnh Đốn giữa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink và các Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam và Ủy Ban Quốc Hội về Người Mỹ Gốc Á Châu Thái Bình Dương:

 

Tôi được vinh dự tổ chức một buổi họp tại Quốc Hội với Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink để trao đổi về tình hình hiện nay tại Việt Nam và nêu lên cùng ông Đại Sứ một số vấn đề quan trọng đối với các cư dân người Mỹ gốc Việt trong địa hạt CA-47 của chúng tôi.

 

Tôi xin cảm ơn các vị đồng viện như Dân Biểu Liên Bang Gil Cisneros (CA-39), Dân Biểu Liên Bang Lou Correa (CA-46), Dân Biểu Liên Bang Al Green (TX-09), và Dân Biểu Liên Bang Katie Porter (CA-45) đã tham gia buổi họp vừa qua để đóng góp ý kiến và những quan tâm trong buổi thảo luận với ông Đại Sứ.

 

Chúng tôi đã lên tiếng kêu gọi Đại Sứ Kritenbrink tìm hiểu về sự việc cưỡng chế đất và phá dỡ nhà tại vườn rau Lộc Hưng, Sài Gòn.  Tuy rằng chính quyền Việt Nam sở hữu tất cả đất đai trong nước, việc cưỡng chế đất đã trở thành điểm tranh chấp với nhiều người dân cho rằng chính quyền Việt Nam đã đẩy những người chủ đất nhỏ sang một bên để làm lợi cho các công trình đầu tư bất động sản lớn, đồng thời mức tiền bồi thường cho người dân thật là thấp.  Đại Sứ Kritenbrink đã bày tỏ với các vị Dân Biểu Liên Bang rằng ông sẽ tìm hiểu thêm về tình hình sự việc này.

 

Các vị đồng viện cùng tôi cũng đã trao đổi với Đại Sứ Kritenbrink về nhu cầu đưa Việt Nam trở vào lại danh sách Các Quốc Gia Cần Đặc Biệt Quan Tâm, gọi tắc là CPC hay là Countries of Particular Concern, là danh sách của các nước trên thế giới vi phạm nghiêm trọng tự do tôn giáo.  Việt Nam đã được đưa ra khỏi danh sách CPC của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào năm 2006 sau khi đã có một số cải thiện tương đối trong lãnh vực tự do tôn giáo.  Tuy nhiên, những sự kiện đàn áp xảy ra từ đó đến hôm nay cho thấy chính quyền Việt Nam đã đi ngược lại những cải thiện đó và Việt Nam nên được đưa trở vào lại trong danh sách CPC.   Đại Sứ Kritenbrink đã hứa với các vị Dân Biểu rằng vấn đề này vẫn còn là ưu tiên hàng đầu của ông.

 

Đại Sứ Kritenbrink cũng đã cập nhật đến các vị Dân Biểu Liên Bang về trường hợp của ông Michael Nguyễn, một công dân Hoa Kỳ và là cư dân trong địa hạt của Dân Biểu Liên Bang Katie Porter tại Quận Cam đang còn bị giam giữ tại Việt Nam.  Ông Đại Sứ đã cho biết rằng ông và các nhân viên của ông vẫn tiếp tục kêu gọi việc trả tự do cho ông Michael Nguyễn với các viên chức cấp cao của chính quyền Việt Nam, bao gồm cả Thủ Tướng CSVN.  Chúng tôi cũng đã trao đổi cùng ông Đại Sứ những việc mà các Dân Biểu Hoa Kỳ có thể làm để giúp vận động trả tự do cho ông Michael Nguyễn.

 

Sau cùng, chúng tôi đã nêu vấn đề sửa đổi Bản Ghi Nhớ 2008 (MOU) mà chính quyền Hoa Kỳ hiện nay đang muốn đàm phán lại với chính quyền Việt Nam.  Nỗ lực tái đàm phán bản ghi nhớ MOU này có thể sẽ dẫn đến việc trục xuất một số người Việt Nam đã đến tỵ nạn tại Hoa Kỳ trước năm 1995 nhưng chưa có quốc tịch Mỹ.  Các chính quyền Hoa Kỳ trước đây đã không đặt ưu tiên việc trục xuất số người tỵ nạn này khởi đi từ cuộc chiến Việt Nam và đa số những người này lo sợ sẽ gặp phải đàn áp dưới chế độ Cộng sản.  Đại Sứ Kritenbrink hiểu rõ những quan tâm của các vị Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ và ông cam kết sẽ tiếp tục trao đổi với các vị Dân Biểu trong lúc những cuộc đàm thoại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam còn tiếp tục.   

 

Tôi rất cảm kích thiện chí của Đại Sứ Kritenbrink sẵn sàng làm việc với văn phòng chúng tôi cũng như với các vị Dân Biểu là thành viên Ủy Ban Quốc Hội về Việt Nam (Congressional Caucus on Vietnam) đối với các vấn đề nêu trên và tôi mong tiếp tục làm việc với Đại Sứ Kritenbrink nhằm thúc đẩy các chính sách Hoa Kỳ cũng như vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.

 

Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal đại diện cho các thành phố và khu vực bao gồm có Little Saigon, Westminster, Garden Grove, Midway City, Stanton, Buena Park, Anaheim, Long Beach, Lakewood, Signal Hill, Avalon, Los Alamitos, Rossmoor, và Cypress thuộc Địa hạt 47 California trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

 

###

Liên lạc:

 

Lý Vĩnh Phong

Chánh Văn Phòng Quận Cam

Dân Biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal, CA-47

12865 Main Street, Suite 200, Garden Grove, CA 92840

Office: (714) 243-4088| Fax: (562) 437-6434

 

Keith Higginbotham

Communications Director/Senior Policy Advisor | Congressman Alan Lowenthal, CA-47

108 Cannon House Office Building, Washington, DC 20515

Office: (202) 225-7924 | Cell: (202) 740-2517



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.