Hôm nay,  

Tro Bay Theo Gió

08/05/201919:35:00(Xem: 4940)

Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro  cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua . Người rất hiền lành vui vẻ , ngồi thiền rất mghiêm mật , không bỏ sót đêm nào .Ni sư Chân Thiền thường hay khen ngợi cô và khuyến khích các đạo hữu noi theo gương cô Chân Liên mà công phu . Mấy năm nay tuổi càng cao sức khỏe của cô Chân Liên xuống dốc thấy rõ . Mấy lần phải đưa đi cấ cứu  và nằm ở Bịnh viện hàng tháng.Thân nhân ruột thịt của sư cô xin rước về nhà ở San Diego dưỡng bịnh . Nhưng ni sư cương quyết từ chối với người cháu gái và quyết ở lại tu ở Sùng Nghiêm cho đến ngày cuối đời . Và Ni sư đã thanh thản ra đi trước sự chứng kiến của hai ni sư Thích Nữ Chân Thiền , Thích Nữ Chân Diệu và một số đồng môn có mặt lúc đó . Ni sư Chân Liên trút hơi thở trong lúc mọi đồng môn cùng tiễn đưa sư cô bằng công án MU của thiền sư Philip Kapleau . Người đã thanh thản đi vào bờ giác qua chân lý vi diệu của Bát Nhã Tâm Kinh , Sắc tức là Không , Không tức là Sắc .

Người đã đi rồi , nhưng Người vẫn còn ở lại trong tâm tưởng của mọi đồng môn  . Cho nên hôm nay chúng con đem cái cái còn lại của Người là hủ tro , rãi ra biển cả , để trả Sắc trở về Không :

Nắm tro từ cõi vô thường

Trời xanh mây trắng con đường Sắc Không .

Chờ cho mọi người lên tàu nhỏ xong , Ni sư tụ trì ra dấu  cho thuyền trưỡng rời bến .Số người lên tàu hôm nay ngoài số đồng môn của Thiền viện Sùng Nghiêm ra , còn có chừng 5-6 người thân ruột thịt của Ni sư Chân Liên , tất cả độ ba mươi người . Chị Thu Vân và Phú lập bàn thờ cố Ni sư , trên cái bàn nhỏ trên tàu , cũng đủ hình ảnh , chuông mõ , hoa quả . Mọi người đứng lên , Ni sư Thích Nữ Chân Thiền trịnh trọng Khai thị , dặn dò hương linh sư cô Chân Liên  . Là phải nương theo công án MU và ánh sáng của Bát Nhã Tâm Kinh , tái sinh vào kiếp khác ,tốt đẹp hơn và phải tiếp tục tu vào kiếp sau . Chuông , mõ trổi lên và các Members Thiền Viện bắt đầu đọc Bát Nhã Tâm Kinh 3 lần , Tiếng kinh đều đều hòa theo tiếng gió biển vi vu , như một lời tiễn biệt giác linh Ni sư Chân Liên đi vê bến Giác . Sau đó người mang hủ tro đi đầu , kế đó là chuông mõ và cả đoàn di chuyển ra sau mạn tàu , vừa đi vừa đọc kinh Bát Nhã .Ni sư  Chân Thiền dặn dò thêm cho giác linh người chết những lời khai thị sau cùng , rồi bắt đầu rãi tro trên biển .Tro bay theo gió ngàn khơi . Tro trôi trên sóng muôn đời Sắc Không . Tiếng đọc kinh vẫn vang đều trong gió . Như một lời tiễn biệt ! Chào cô Chân Liên ! Xin hương linh sư cô nương theo gió biển vĩnh viễn từ giã cõi vô thường .Kính mong sư cô sớm tái sinh để có đủ 6 căn : Mắt , tai , mũi , lưởi , thân ,ý và thâm nhập trở lại nguồn Đạo để Tu tiếp . Và sau đây là những bài  thơ liên quan đến đạo pháp mà từ lâu tác giả sinh hoạt dưới mái nhà của Thiền viện Sùng Nghiêm đã sáng tác:


Nắm Tro

Kính dâng lên giác linh Ni sư Thích nữ Chân Như - Thiền viện Sùng Nghiêm – viên tịch ngày 22-8-2015 ..


Buông tay thả lỏng chuyện đời

Nhẹ tênh gót hạc bên trời tử sinh

Một thời Bát nhã tâm kinh

Sắc không từ đấy giật mình bến mê

Còn đây một cõi đi về

Còn đây bờ giác cận kề Chân như

Thuyền trôi trong áng mây từ

Thuyền trôi không đáy đôi bờ tỉnh say

Tro bay theo gió lưng trời

Tro trôi trên sóng quên đời gió sương

Nắm tro từ cõi vô thường

Trời xanh mây trắng con đường sắc không


Hồ Thanh Nhã 


***

Con Muổi


Trước chết một lần nhờ phép lạ

Hồi sinh từ máu của chồng xưa

Cho hay yên phận bền duyên kiếp

Đẹp quá đôi đời hạnh phúc chưa ?


Giấc mơ nhung lụa chi mà tệ

Một sớm sang ngang bỏ bạn nghèo

Quên sạch ân tình trong mái lá

Chẳng buồn ngó lại kẻ trông theo


Người xưa bên túp lều xiêu vẹo

Và nổi cô đơn cuộc sống tàn

Mất hết từ khi thuyền tách bến

Chập chùng kỷ niệm lúc ly tan


Chàng trai đảnh lễ mười phương Phật

Nhờ giúp người yêu trở lại nhà

Phật dạy : cho gì con lấy lại

Sẽ hoàn nguyên trạng những ngày qua


Trả ba giọt máu cho chồng cũ

Nàng hiện nguyên hình một tử thi

Xác rửa hóa thân thành kiếp muổi

Vo ve đòi nợ lúc đêm về


Chắc nghĩ tìm ra ba giọt máu

Sẽ hoàn hình vóc tuổi xanh xưa

Nàng bay hút máu toàn thiên hạ

Rồi cũng ô hô kiếp sống thừa


Vô minh từ một duyên tiền kiếp

Nợ cứ vay hoài chẳng trả xong

Con muổi ngàn năm còn kiếp muổi

Đầy tâm sân hận đến đâu cùng


Con muổi soi gương tìm bóng nó

Mủi kim chực đốt thịt da người

Nhân kia phát khởi từ trong ý

Rốt cuộc thu về quả đắng thôi …


Hồ Thanh Nhã



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2025 đi qua trong chiếc bóng của Donald Trump. Vị tổng thống ồn ào này, với cách hành xử phá bỏ mọi khuôn thước, đã làm xoay chuyển trật tự thế giới: khiến các nền kinh tế lên cơn sốt, nhưng cũng đẩy đồng minh Âu châu phải chi nhiều hơn cho quốc phòng. Bước sang 2026, khi “cơn lốc Trump” vẫn còn cuộn, đây là mười điều đáng dõi theo.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...
Hồi đầu năm nay, một người bạn quen gọi đến, chỉ sau một tháng quốc gia chuyển giao quyền lực. Giọng chị mệt mỏi, pha chút bất cần, “Giờ sao? Đi đâu bây giờ nữa?” Chị không hỏi về kế hoạch chuyến đi du lịch, cũng không phải địa chỉ một quán ăn ngon nào đó. Câu hỏi của chị đúng ra là, “Giờ đi tỵ nạn ở đâu nữa?” “Nữa!” Cái chữ “nữa” kéo dài, rồi buông thỏng. Chữ “nữa” của chị dài như nửa thế kỷ từ ngày làm người tỵ nạn. Vài tháng trước, cuộc điện thoại gọi đến người bạn từng bị giam giữ trong nhà tù California vì một sai phạm thời trẻ, chỉ để biết chắc họ bình an. “Mỗi sáng tôi chạy bộ cũng mang theo giấy quốc tịch, giấy chứng minh tôi sinh ở Mỹ,” câu trả lời trấn an người thăm hỏi.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
Trong những thời khắc nguy kịch nhất, thảm họa nhất, tổng thống Hoa Kỳ là người duy nhất có tiếng nói quyền lực với toàn dân để đưa họ vượt qua nghịch cảnh. Tổng thống sẽ trấn an dân bằng luật pháp, bằng ý chí kiên cường, bằng bản lĩnh lãnh đạo, bao dung nhưng dứt khoát. Thậm chí, có khi phải bằng mệnh lệnh sắc bén để khống chế những tư tưởng bốc đồng sẽ gây hỗn loạn. Mấy trăm năm lập quốc của Mỹ đã chứng minh rất nhiều lần như thế.
(Sydney – 14 tháng 12, 2025) - Hàng trăm người có mặt tại bãi biển Bondi, Sydney, để dự lễ Hanukkah đã chứng kiến một trong những vụ khủng bố đẫm máu nhất kể từ sau thảm sát Port Arthur năm 1996. Vào lúc 6 giờ 45 chiều Chủ Nhật, hai tay súng mặc đồ đen xuất hiện trên cây cầu bộ hành nối Campbell Parade với Bondi Pavilion, bắt đầu nổ súng xuống đám đông đang dự lễ. Hai kẻ này dùng súng trường, bắn liên tục trong khoảng 10 phút, khiến hàng trăm người hoảng loạn bỏ chạy, nhiều người ngã gục ngay trên bãi cát và công viên ven biển. Ít nhất 12 người thiệt mạng, trong đó có 9 nạn nhân thường dân, 1 cảnh sát và 2 tay súng (một bị bắn chết tại chỗ, một bị bắt nhưng sau đó tử vong do vết thương). Ngoài ra, có ít nhất 38 người bị thương, trong đó có 2 cảnh sát và nhiều nạn nhân ở tình trạng nguy kịch.
Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?" Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng. Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.