Hôm nay,  

Tam bảo sơn

19/05/201900:28:00(Xem: 4859)

Tam bảo sơn

 

Hồ Thanh Nhã

 

Đường dốc đèo cao

Đoàn hành hương lên non tìm đạo

Con sông vòng cung phơi bãi cát vàng

Sơn đạo gập ghềnh

Chênh vênh cầu đá

Rừng phong bên đường đỏ lá Thu sang

Hai hàng La hán

Dàn ra cổng

Thử sức anh hùng lúc hạ san

Ba tháng ẩn cư chờ tuyết rả

Lòng không

Nhẹ bổng áng mây ngàn

Hành giả thong dong đi giữa chợ

Lợi danh

Đầu cỏ hạt sương tan

Lão ni vản cảnh ven đường núi

Thong thả trần ai một gậy vàng

Tam bảo sơn ! Tam bảo sơn !

Giờ nầy rừng phong đang đỏ lá

Mai mốt trơ gầy những nhánh xương

Ba tháng Đông về trên xứ tuyết

Trắng từ rừng núi đến thôn trang

Giòng sông đông đá

Qua cầu đá

Vắng bóng cò nâu bãi cát vàng

Mỗi đêm gió thổi về muôn hướng

Tiếng đại hồng chung vọng núi đồi

Sắc sắc không không

Lòng tịch mịch

Vô thường vô ngã bóng mây trôi

Phật Bà áo trắng

Chờ trên núi

Rãi nước cam lồ khách thập phương

Từ cõi hồng hoang vô tận đó

Đường đời thế sự mỏng như sương

Lão ni diện bích

Tìm công án

Mới thấy vô cùng một chữ “ Tâm “

Trâu lạc, tìm về, trâu vẫn mất

Tâm không cương tỏa

Chẳng còn Tâm

Thân thế mang mang lòng lặng lặng

Lục căn thanh tịnh nhẹ thân phàm .

 

                 Hồ Thanh Nhã

 

- Chùa Tam bảo sơn xây dựng trong vùng núi đồi hẻo lánh thuộc địa phận Montreal –Tỉnh Quebec –Canada .

 

                        Chùa Đại Tòng Lâm –Tam Bảo Sơn .

 

Chùa Đại Tòng Lâm – Tam bảo Sơn được xây dựng tại Thị trấn Harrington-Tỉnh bang Quebec-Canada. Chùa được Hòa thượng Thích Thiện Nghi khởi công xây dựng từ năm 1988, trên một vùng đất rộng 337 ha, gần chân núi Mont Tremblant. Sau 15 năm khai phá và xây dựng, năm 2,003 chùa được khánh thành trong niềm vui sướng của đồng bào hải ngoại .

Chùa được bao bọc bởi những dãy núi cao, suối nước, rừng cây và những thảm cỏ xanh mướt trải dài. Kiến trúc của chùa Tam bảo Sơn rất độc đáo với chánh điện là Thiên Phật Tam Bảo Sơn, có tượng Phật Thích ca cao 25 mét. Xung quanh có 1,000 tượng Phật lớn nhỏ và 5 biểu tượng khác nhau về 5 cách hoằng pháp của Đức Thế Tôn .

Hai bên đường dẫn vào chánh điện có đặt 18 bức tượng La Hán đúc bằng đồng thau với dáng uy nghiêm. Phía sau chùa là Thư viện Phật Giáo có trên 50 ngàn đầu sách. Ngoài ra trải dài trên diện tích rộng lớn của chùa là 14 khu vườn và tượng đài với những nét đặc trưng của văn hóa Phật giáo. Gồm có  : Bồ Đề  đạo tràng, vườn Lâm Tì Ni, Lộc Uyển đạo tràng, Phổ Đà đạo tràng, Niết Bàn đạo tràng …Sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp thiên nhiên hung vĩ với sự trang nghiêm nơi cửa Phật đã biến Tam Bảo Sơn thành một quần thể kiến trúc Phật giáo độc đáo nhất giữa đất trời Canada  .

Sau đây mời các bạn cùng viếng thăm thành phố cảng Quebec, cách chùa Đại Tòng Lâm – Tam Bảo Sơn chừng 3-4 giờ lái xe :

 

                                             Quebec  .

 

Mấy chiếc xe ngựa màu nâu

Chở du khách vòng quanh phố cổ

Có những con đường

Mát rượi chiều Thu

Hàng phong xanh chuyển sang màu lá đỏ

Mùa chớm Thu sang

Bát ngát sương mù

Giáo đường cũ kỹ trăm năm trước

Thánh giá lầu chuông cũng bạc màu

Những câu tiếng Pháp trên hè phố

Đã vắng nghe rồi…cũng khá lâu

Vài con chim hải âu

Rỉa lông trên đầu trụ điện

Những trụ đèn đường

Mang một thoáng châu Âu

Có những con tàu

Đi qua cửa vịnh

Cũng có những cuộc tình

Vĩnh viễn chia xa

Cô gái tóc nâu

Màu da rám nắng

Đứng chờ trên bến cảng

Ba tháng mùa Đông

Trùng trùng tuyết trắng

Đàn chim về Nam trốn lạnh lâu rồi

Người thủy thủ ra khơi

Trở về cố quốc

Bóng tàu đi vừa khuất chân trời

Đành thôi…từ đấy rời Quebec

Còn có muôn trùng lớp sóng trôi

Bỏ lại lâu đài rêu phủ xám

Tượng đồng một cõi đứng chơi vơi

Tàu đi

Không chắc ngày quay lại

Còn có lưng trời bóng hải âu

Còn có hình ai trên bến cảng

Trơ vơ bông tuyết

Trắng trên đầu …

 

           Hồ Thanh Nhã .

 

Quebec là một thành phố cảng phía Bắc Canada .

 

Thành phố Quebec là trung tâm chánh trị của Tỉnh bang Quebec –Canada .Nơi đây là nơi có trụ sở Quốc hội Quebec, cũng là một trong các thành phố lớn của miền Đông Bắc Canada. Ngôn ngữ chính của Quebec là tiếng Pháp .

Một phần của thành  phố nằm ở mũi Diamant, một mỏm đá lớn đâm ra phía sông Saint Laurent, mà hình dạng của phần đất nầy thích hợp cho mục đích phòng thủ. Quebec kết nối với thành phố Levis và vùng ngoại ô dọc theo sông Saint Laurent bằng 2 cây cầu Quebec và Pierre Laporte và một con phà cầu Orleans Island kết nối với đảo Orleans .Thành phố Quebec hiện nay vẫn còn được bảo vệ nguyên vẹn. Đây là thành phố duy nhất ở Bắc Mỹ có thành bảo vệ. Ngoài ra thành phố Quebec còn được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới năm 1985./.



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Đó là một mùa đông dài, nhưng những đám mây đã bay đi. Chúng ta chưa tới lằn mức cuối cùng, nhưng mùa hè thì chưa bao giờ được cảm thấy tràn đầy lạc quan như vầy. Và không khí có mùi ngọt ngào hơn nếu không có khẩu trang của chúng ta?” theo Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden phát biểu tại quê nhà của bà ở Philadelphia hôm Chủ Nhật, giới thiệu thông điệp của phu quân của bà sẽ được đọc tại Bạch Ốc đánh dấu Ngày Lễ Độc Lập. Trong nhiều mặt, Biden đang nắm giữ tín nhiệm chính trị vì sự tập trung chủ ý của ông đối với đại dịch ngay từ buổi đầu làm tổng thống của ông. Dù ông đã thu lợi từ thuốc chích ngừa đã phát triển từ thời chính phủ Trump, việc giải quyết của ông về cuộc khủng hoảng trái ngược hoàn toàn với sự thờ ơ của người tiền nhiệm ông – Donald Trump đã mất nhiều tuần lễ cuối cùng của nhiệm kỳ tổng thống phần lớn tập trung vào nỗ lực đảo ngược việc thất cử của ông. Nhưng thời khắc “hoàn thành sứ mệnh” của Biden có đến sớm không?
Từ tin tức không vui này chúng ta thấy lịch sử chỉ là sự tái diễn. Nó là bài học đau đớn cho các quốc gia nhỏ được Mỹ đỡ đầu và che chở: -Khi Mỹ muốn vào vì quyền lợi của họ thì họ sẽ vào- và không một sức lực nào có thể ngăn cản được. -Khi Mỹ rút lui vì tổn thất quá cao, làm nước Mỹ suy yếu thì bằng mọi giá Mỹ sẽ rút lui và không thèm quan tâm tới số phận của đồng minh như Quốc Dân Đảng Trung Hoa năm 1949 và VNCH năm 1975.
Từ đầu tuần diễn ra những trận đấu vòng 3, Viertelfinale theo kiểu Ko-System, tức là đội nào thắng đi tiếp còn thua thì bị loại và cuốn gói về nước. Vì thế những đội tuyển tranh tài phải "chơi" hết mình, không có chuyện huề vì nếu huề sau 120 phút thì phải đá luân lưu 11 mét để biết đội nào thắng. Người viết chỉ tóm lược tổng quát và giới thiệu kết quả các trận đấu Vierfinale trong tuần qua, ngày 02.07 cho đến tối ngày 03.7.2021. Xin hoan hỷ cho mọi sự. Nước Anh trong niềm vui sướng ngất ngây. Bây giờ cuối cùng cũng đang mơ về danh hiệu Vô địch Túc cầu châu Âu đầu tiên của họ. Sau "trận đấu sân khách" duy nhất của họ tại Rome, "Three Lions" (Tam Sư) được phép thi đấu trở lại tại vận đồng trường Wembley trong trận bán kết đấu với Đan Mạch vào thứ Tư (7/7/2021).
Đảng xã hội chủ nghĩa (Le Parti socialiste) của Pháp ngày nay, về tài sản vật chất, không còn gì có thể đem đi bán được. Trụ sở ở số 10, đường Solférino, Paris VII, được mua năm 1980 để sửa soạn bề thế cho đảng trưởng François Mitterrand lên cầm quyền. Ông François Hollande thừa kế làm đảng trưởng và qua 5 năm sau, ông đắc cử Tổng thống một nhiệm kỳ. Năm 2017, ông Benoit Hamon, đảng trưởng tiếp nối ông François Hollande, ứng cử Tổng thống, chỉ được có 6% phiếu bầu. Thất bại thảm hại. Đảng viên tan tác bốn phương trời, không còn người đóng góp.
Với thời gian thì cái tần suất “sa xuống hố” mỗi lúc một thêm đều đặn (và toàn là hố thẳm: Vinashin, Vinalines, Bauxit, Vũng Áng, Vĩnh Tân, Duyên Hải, Formosa, rồi đến những Khu Tự Trị …) cứ như thể là cả Đảng đã bị đui hết trơn rồi vậy. Sự tăm tối của giới cầm quyền ở Việt Nam hiện nay cũng khiến tôi nhớ đến ông Sáu Mù, ở xóm chài Lâm Quang Ky, với hơi nhiều nuối tiếc.
Hàng năm cứ đến ngày Lễ Độc Lập, người dân Hoa Kỳ lại tưng bừng tổ chức các buổi diễn hành, ăn Hot Dog và đi xem bắn pháo bông. Tuy nhiên các bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao chúng ta lại ăn mừng ngày 4 tháng 7? Tại sao ngày lễ này tồn tại 244 năm cho đến nay và nó có ý nghĩa lịch sử gì? Tại sao lại có pháo hoa, tại sao lại ăn Hot Dog để mừng ngày lễ Độc Lập?.
Ngày 4 tháng 7 năm 2021 đánh dấu 245 năm (1776-2021) ngày nước Mỹ tuyên bố độc lập thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Anh dưới triều đại của Hoàng Đế Anh George Đệ Tam. Ngày này, 4 tháng 7 năm 1776, nước Mỹ đã công bố Bản Tuyên Ngôn Độc Lập mang tính lịch sử không phải riêng cho nước Mỹ mà còn cho cả nhân loại, bởi vì Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Mỹ nói đến các quyền bất khả tương nhượng của con người: bình đẳng, mưu cầu hạnh phúc và quyết định vận mệnh của cơ chế chính quyền hay là quyền của công dân, dân chủ.
Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập, Bắc Kinh có dịp để ôn lại truyền thống đấu tranh, đưa ra một bảng đối chiếu với hiện tại, ca ngợi các thành tựu và nhìn về tương lai. Thực ra, lại một lần nửa, Trung Quốc thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt, vừa ca ngợi thành tích có chọn lọc, vừa lừa dối lịch sử thương đau. Giống như trước đây, trong dịp lễ kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Cộng hòa Nhân dân, Trung Quốc cũng không thể làm khác hơn.
Đảng Công sản Việt Nam và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đã thất bại ê chề trong công tác thu hồi tài sản của kẻ tham nhũng, nhưng không ai chịu trách nhiệm vì lãnh đạo vô cảm và luật pháp lung tung. Chuyện này, đối với đất nước là đảng nợ dân, nhưng lãnh đạo lại kiếm cớ buông tay, vì hàng ngàn tỉ đồng mất vào các dự án kinh tế vô tổ chức đã sập bẫy “hy sinh đời bố để củng cố đời con”.
Các số liệu mới nhất từ DataReportal cho biết hiện có khoảng 4.3 tỉ người sử dụng mạng xã hội, chiếm khoảng hơn 55% dân số thế giới. Sự phát triển nhanh chóng của mạng xã hội cùng sự gia tăng người sử dụng là một môi trường thuận lợi và đầy tiện dụng cho cả hai bên: cho giới truyền thông lẫn các khán-thính-độc giả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.