Hôm nay,  

Ôn Cố Tri Tân

27/05/201914:39:00(Xem: 5442)

Tháng Ramađan là tháng hồng phúc, thiêng liêng nhất đối với người Muslim (Hồi giáo). Nhịn chay trong tháng Ramađan của tín đồ Hồi giáo từ lúc rạng đông cho đến hoàng hôn không những chỉ đơn thuần về mặt nhịn ăn, nhịn uống mà còn thể hiện lòng khoan dung, độ lượng, rèn luyện bản thân, kỷ luật tinh thần, loại bỏ những thói hư, tính xấu, hẹp hòi hay ít kỷ.


Tháng nhịn chay cũng là tháng ôn cố tri tân, ôn lại những quá khứ để định hướng về tương lai. Mùa Ramađan năm nay bắt đầu vào đầu tháng năm, đúng là tháng mà cách đây hơn một năm đã sảy ra sự cưỡng chế đất đai giữa chính quyền địa phương quận 3 và tín đồ Hồi giáo Hoà hưng vào ngày 8 tháng 4 năm 2018. Sự kiện này đã được dân địa phương ghi nhận qua đoạn video clip và được truyền tải qua mạng Facebook ở khắp nơi trên thế giới.


Một năm trôi qua, những ký ức và kỷ niệm về ngôi Thánh đường Niamatul Islamiyah nhỏ bé vẫn còn đó, dư âm vẫn còn đâu đây. Sự tồn tại của ngôi thánh đường này sau nhiều thập niên trôi qua không thể xoá mờ đi một cách đơn giản trong tâm trí của những người mộ đạo. Đây không những là nổi buồn cho riêng tín đồ Hồi giáo Hoà hưng mà còn là sự mất mát một di tích văn hoá của thành phố đã tồn tại hơn 100 năm. Một chút tản mạn về ngôi Thánh đường này, chúng tôi xin mạo muội gửi cho quí vị xem những hình ảnh sinh hoạt được các bậc cao niên, các vị trưởng lão đã lưu giữ từ lúc ban sơ mặc dù hôm nay đã bị san bằng không còn đó nữa.


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:Doc:IMG_1559.JPG

Thánh Đường Niamatul Islamiyah trước ngày san bằng



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Lao Thanh.jpgCác bậc cao niên, jama'h Hoà Hưng, quận 3



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:hocsinh tap trung tại thánh duong.jpg

Các trẻ em khai giảng khoá học kinh Quran đầu tiên


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Thuo ban so2.jpg

Các trẻ em khai giảng khoá học kinh Quran



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Jamu tap trung tại thánh duong.jpg

Jamu tập thể sau khi tan học kinh Quran



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Tochuc Sinhnhat Nabi.jpg

Tổ chức làm lễ Mulođ, sinh nhật Nabi Muhammađ



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Xuong Kinh Quran.jpg

Tổ chức thi xướng kinh Quran



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:hoc kinh Quran.jpg

Học sinh và thầy giáo dạy kinh Quran



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:hoc kinh Quran3.jpg

Học sinh và thầy giáo dạy kinh Quran


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:đonphai doan Ando3.jpg

Đón phái đoàn Ấn độ viếng thăm Thánh đường Niamatul Islamiyah



MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:đonphai doan Ando2.jpg

Nghe người Hồi giáo Ấn độ thuyết giảng về giáo lý


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:BoNgoaiGiao Ando.jpg

Bộ Ngoại Giao Ấn Độ viếng thăm Thánh Đường Niamatul Islamiyah


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:BoNgoaiGiao Ando1.jpg

Bộ Ngoại Giao Ấn Độ viếng thăm Thánh Đường Niamatul Islamiyah



Thánh đường là ngôi nhà của Thượng đế do mồ hôi và nước mắt của bao thế hệ tín đồ Hồi giáo dựng lên. Đây không những là nơi mà những người mộ đạo đến cầu nguyện hằng ngày mà còn là trung tâm sinh hoạt xã hội của cộng đồng Muslim. Tiếc rằng, ngôi Thánh đường Niamatul Islamiyah không còn nữa do ông Lý Du Sô, trưởng Ban đại diện Cộng đồng Hồi giáo thành phố Hồ Chí Minh thông đồng với Ban Quản Trị Thánh Đường Musulman, số 66 Đông Du ký giấy tờ bán cho công ty tư nhân. Tín đồ Hồi giáo tại Hoà hưng hôm nay bị phân tán khắp nơi, lang thang đi tìm kiếm những ngôi Thánh đường kề cận để hành lễ Taraweeh vào mỗi đêm. Sự hứa hẹn từ Ban đại diện Cộng đồng Hồi giáo thành phố Hồ Chí Minh vẫn chưa có kết quả nào thoả đáng.

Tháng Ramađan năm nay không còn nghe tiếng xướng kinh Quran vang vọng từ Thánh đường Niamatul Islamiyah nữa, không còn thấy các trẻ em nô đùa, chạy xung quanh bên giáo đường như thuở nào và cũng không nếm được những hương vị thơm ngon những món ăn truyền thống do các bậc phụ huynh nấu nướng để chuẩn bị xã chay vào mỗi buổi chiều, mà chỉ còn lại một mảnh đất hoang tàn ở giữa thành phố Sài Gòn Việt Nam.


MACHD1tb:Users:Qasimtu:Desktop:Tin Do Hoi Giao bi Chinh Quyen Dia Phuong Tan cong:On Co Tri Tan Photo:Mạnh đat Hoang.jpg

Ngôi Thánh đường Niamatul Islamiyah đã bị san bằng hôm nay



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đặc biệt, Singapore và Việt Nam có vai trò quan trọng đối với nền kinh tế Hoa Kỳ. Singapore là một trung tâm tài chính khu vực, nơi đặt trụ sở châu Á của các doanh nghiệp của Hoa Kỳ bao gồm Microsoft và Google. Việt Nam đang trở nên chủ yếu hơn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu, bao gồm cả chuỗi cung ứng chất bán dẫn, khi ngày càng có nhiều doanh nghiệp chuyển cơ sở sản xuất ra khỏi Trung Quốc.
Xem lại “nguyên tắc thứ ba” của chúng ta, thấy ngay một cái định nghĩa bảnh hơn nhiều: “Di động là liên tục tiến về vùng chân không hoặc có áp lực thấp hơn áp lực hiện tại đang bao quanh mình”. Rõ ràng, đầy đủ, hàm chứa tất cả những yếu tố vật lý gây ra chuyển động. Vậy thì, khỏi cần trông cậy vào ai. Trong vườn chiều nay, ta vừa nhâm nhi cà phê vừa làm một vài thí nghiệm giản dị, dễ như trò chơi con trẻ, để khám phá thêm một huyền bí của đất trời.
Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.