Hôm nay,  

Bến nước cù lao

03/06/201910:43:00(Xem: 4461)

Bến nước cù lao

 

Năm xưa một chuyến thăm cồn Ốc

Sóng nước Hàm luông bát ngát bờ

Sông cái đôi giòng ôm đất mới

Mây trời man mác gió xa đưa

 

Nhà em hương hoả vài công đất

Cây trái xoay vòng suốt cả năm

Mỗi tháng đôi lần ra chợ tỉnh

Miệt mài buôn chuyến giúp song thân

 

 

Em hong lá chuối cho vừa héo

Ủ nếp vào khay sắp thẳng hàng

Hăm ba tháng Chạp xôi cơm rượu

Men dậy thơm từ ngõ trúc sang

 

Con gái cù lao da rám nắng

Tóc thề xanh mộng gió bay theo

Một con xuồng nhỏ ven sông cái

Chèo mỏi đường xa tắt bóng chiều

 

Tôi hỏi quá giang về chợ tỉnh

Em cười thu vén góc xuồng con

Lăn tăn nước chảy bờ lau vắng

Duyên dáng làm sao gái xóm cồn ?

 

Xuồng ra bến nhỏ trời hiu quạnh

Chiều xuống trên giòng nước lớn xuôi

Em phải bơi đêm về tỉnh sớm

Tránh con nước ngược , chợ tan rồi

 

Dừa xiêm chen giữa đôi cần xé

Quít ngọt vườn sau khẳm mũi xuồng

Cũng có cau tơ , trầu mấy rổ

Mấy khay cơm rượu dậy mùi hương

 

Hái mấy trái bần bên xẻo nhỏ

Chia em quên bớt quãng đường xa

Cũng chua cũng chát trên đầu lưởi

Cũng đậm đà thêm chuyến hải hà

 

Thương em xuôi ngược từng con nước

Mỏi mệt quay chèo thức trắng đêm

Tới tỉnh cột xuồng bên Bến lỡ

Chờ phiên chợ sáng bạn hàng quen

 

Xuống bến giã từ cô gái nhỏ

Lòng buồn man mác ánh sương rơi

Trao em một bọc cà phê vợt

Một chút công đền …chỉ vậy thôi !

 

Sau đó mấy lần ra Bến lỡ

Chẳng hề gặp lại chiếc xuồng xưa

Con sông thì vẫn con sông ấy

Giòng nước hình như cũng hững hờ

 

Bao giờ trở lại cù lao Ốc ?

Ăn ốc len om nước cốt dừa

Nghe gió đổi chiều con nước lớn

Cánh buồm no gió lướt trong mưa …

 

Hồ Thanh Nhã

 

 

Cù lao Ốc còn gọi là Cồn Ốc thuộc xã Hưng Phong –Huyện Giồng Trôm –Tỉnh Bến Tre , cách thị xã Bến Tre 10 km , nằm giữa sông Hàm Luông . Cồn có chiều dài 8,3 km , rộng hơn 1km. Cồn Ốc là cồn nổi lớn nhất trên sông hàm Luông . Ban đầu chỉ là một cồn nhỏ thấp , có nhiều loài cây ngập  nước trên đất phù sa , vô số ốc bám vào sinh sống , nên gọi là cồn Ốc hay Cù lao Ốc .

Cù lao Ốc là khu du lịch với nhiều địa điểm cùng các đặc sản văn hóa dân dả mà khi đến đây du khách sẽ vô cùng thích thú khi hòa nhập với thiên nhiên cây xanh nước biếc , mây nước mênh mông .Du khách sẽ được tham quan vườn dừa với hơn 20 giống dừa khác nhau như dừa ta , dừa dứa ,dừa xiêm xanh , dừa tam quan , dừa ẻo , dừa dâu …góp phần tạo nên sự đa dạng các giống dừa tại Việt nam .Nơi đây cũng tập trung nhiều loại cây ăn trái như dừa núm , bưởi da xanh , cam quit …với chất lượng ngon hơn các vùng khác .

Du khách ghé qua Cồn Ốc còn được hướng dẫn tham quan các ngành nghề thủ công truyền thống như nghề đan giỏ cọng dừa ,cùng các mặt hàng mỹ nghệ được xử dụng nguyên liệu từ cây và trái dừa .Năm 2011 xã được tài trợ nguồn vốn biến đổi khí hậu do tỉnh tài trợ để xây dựng tuyến đê ngăn mặn và làm tuyến lộ giao thông . Con đường đã tạo nên một vòng cong chung quanh Cồn để du khách có thể ngắm cảnh đẹp miệt vườn Hàm Luông sông nước Sau đây mời quý vị thưởng thức bài thơ Chợ Vàm , nói lên một đặc điểm sông nước miền Tây khác :

 

 

Chợ Vàm

 

Chợ họp trên sông trời đứng bóng

Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi

Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách

Con nước ươn từ buổi sớm mai

 

Chèo ghe đi chợ trên sông nước

Man mác tình quê mấy bến bờ

Ai biết phù sa chia mấy nhánh ?

Mấy giòng trong đục đất quê xưa

 

Thương hiệu treo từng những nhánh tre

Hoa Xuân , cây trái , bún hay chè

Mỗi ghe mỗi quán chèo lưu động

Bốn hướng sông hồ họp chợ quê

 

Là em cô quán trên xuồng nhỏ

Sáng bán cà phê nấu hỏa lò

Áo trắng bay theo làn gió nhẹ

Cũng còn vương vấn chút than tro

 

Quán nhỏ xuồng neo sào đợi khách

Chợ Vàm sông nước mấy nông sâu ?

Là đây mấy mảnh đời phiêu bạt

Cùng nhánh phù sa nước đổi màu

 

Hai ba xuồng sát xuồng cô quán

Từng ngụm cà phê ấm gió về

Mấy cụm lục bình trôi nước cuốn

Bềnh bồng như những mảnh đời quê

 

Bóng chiều xuống thấp đầu con rạch

Tan chợ em về cuối nhánh sông

Chợ vãn hỏa lò than cũng tắt

Nước ròng chèo ngược…mấy long đong

 

Em về nón lá không còn nắng

Bãi mía đầu doi gió đổi chiều

Từng lớp mù sương trên ngọn sóng

Cũng buồn thân thế nặng lòng theo

 

Em về Cái Mít ba doi lớn

Hai vịnh …còn sâu mấy nỗi niềm

Dãy đáy hàng khơi đèn thấp thoáng

Mù xa cửa biển ánh sương đêm

 

Một đời hạ bạc lênh đênh sóng

Trôi nổi ngày qua lớp thủy triều

Ngư hỏa đối sầu đêm tịch mịch

Gió mùa đưa đẩy cánh bèo theo

 

Thương hồ hạ bạc đôi đời khác

Rồi cũng tương giao nước một giòng

Cũng lớp mù sương xa mấy dặm

Nghe lòng nằng nặng sóng song song …

 

                     Hồ Thanh Nhã

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
Gần đây, Tổng thống Mỹ Donald Trump công bố áp dụng chính sách áp thuế 25% đối với ô tô nhập khẩu vào Mỹ, trước đó Trump cũng đã áp đặt biện pháp trừng phạt chung đối với Liên Âu, Canada, Mexico và Trung Quốc, nhưng lại tạm hoãn trong 30 ngày để cho Canada và Mexico thương thuyết. Các biện pháp bất nhất này gây nhiều hoang mang cho chính giới và doanh nghiệp các nước đối tác.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.