Hôm nay,  

Hội ngộ

15/06/201909:16:00(Xem: 5689)

Hồ Thanh Nhã

 

          Hội ngộ

 

 

Bốn tư năm đi qua

Nhăn nheo vầng trán hẹp

Cuộc đời xưa đã khép

Cho cõi lòng xót xa

 

Anh đến từ bờ Đông

Mùa nầy cây đỏ lá

Nghẹn ngào nơi xứ lạ

Bát ngát tình núi sông

 

Anh về nơi biển Nam

Mưa sụt sùi bán đảo

Vài con chim báo bão

Trốn gió bờ đá xanh

 

Anh mang thắm thiết tình

Chút nắng vàng Châu Úc

Xa rồi thời hỏa ngục

Cửa khép đời chiến chinh

 

Nầy anh cho hỏi nhé!

Mùa nầy sông đóng băng

Đàn chim di trú bé

Hẳn đã về phương Nam?

 

Long lanh hàng nước mắt

Rõ trên bờ mi đen

Bàn tay nghe ấm áp

Ánh nắng bờ sông Seine

 

Khóm xương rồng sa mạc

Tình người Nevada

Ai qua Thung lũng Chết

Cho đen sạm làn da?

 

Một chiều xưa Tân Cảnh

Trên lối mòn âm u

Chiến xa vừa trúng đạn

Rực sáng ánh sương mù

 

Người đi qua cõi chết

Người từ giã lao tù

Người về từ xứ tuyết

Người đến từ thiên thu

 

Bốn tư  năm hội ngộ

Mỏi mòn chuyện lứa đôi

Bốn tư  năm sương gió

Ánh mắt thay môi cười

 

Năm nao đi chiến dịch

Lửa đỏ trời Trị Thiên

Năm nao ngàn vết xích

Cắt nát vùng Tây Nguyên?

 

Ánh hỏa châu rực rỡ

Xé rách màn đêm đen

Mùa nước về châu thổ

Ngang dọc khắp bưng biền

 

Đêm nao rời đất giặc?

Lấp lánh trời sao đêm

Sương rơi trên pháo tháp

Lạnh buốt đôi vai mềm

 

Người về từ An Lộc

Người đến từ Chu Pao

Đánh lớn vùng Tam giác

Vết thương chiều Xuân nào

 

Điếu thuốc chuyền tay đỏ

Trên đỉnh đèo An Khê

Dãy Poncho nằm đó

Chờ trực thăng đưa về

 

Người để lại bàn tay

Mùa Hè xưa lửa đỏ

Kẻ ngập ngừng nạng gỗ

Bậc thềm cao bên nầy

 

Đâu ngày xưa mây trắng

Rừng úa lá biên khu?

Đôi mắt còn khoảng trống

Lặng lẽ kiếp đui mù

 

Vết thương chưa kín miệng

Còn đỏ hỏn da non

Người giã từ cuộc chiến

Nhếch mép cười héo hon

 

Bốn tư  năm tương phùng

Nhìn nhau mà lệ ứa

Mùa Xuân không còn nữa

Cuối cuộc đời lưu vong …

 

             Hồ Thanh Nhã.

 

 

Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa  bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc. rụng răng móm mém, chiếc xe lăn. chiếc gậy chống..Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ. Bởi vậy họ tổ chức những ngày họp mặt binh chủng hằng năm cho từng địa phương và ngày Đại hội Thiết giáp thế giới 2 năm một lần. ở nhiều tiểu bang khác nhau. Năm 2015 tổ chức ở San Jose- Bắc California -, năm 2017 họp mặt ở Westminster-Nam California- và năm nay 2019 tổ chức ở Tampa –Tiểu bang Florida-.Ai ai cũng mong đợi tới ngày Đại hội để gặp lại nhau.Gặp nhau để mừng mừng tủi tủi là bạn mình vẫn còn sống. Gặp nhau để ôn lại những kỹ niệm xưa nhắc lại những người bạn đã nằm xuống. Kỷ niệm chập chùng đã đi qua từng mái đầu bạc. nhưng tâm tình những người lính già vẫn còn nguyên như ngày xưa. lúc còn khoát áo lính.Đó là tình huynh đệ chi binh.

Có người bạn gởi thiệp mời con gái lấy chồng. kèm theo thư là bức ảnh cưới cũ mèm của anh chị ngày xưa. Ảnh chụp tập thể bạn bè dự đám cưới anh chị hơn ba mươi mấy năm trước. trong đó có tác giả dự. Để chi vậy ? Để cho tác giả ôn lại hình ảnh bạn bè cũ. ai còn ai mất? Xin đọc bài  ; Ảnh cưới ngày xưa  như sau :

 

 

                   Ảnh cưới ngày xưa

 

Bạn gởi thiệp mời : con xuất giá

Kèm theo ảnh cưới bố ngày xưa

Ba lăm năm cũng cho là ngắn

Chớp mắt qua rồi chuyện gió mưa

 

Đám cưới đơn sơ màu áo lính

Khách mời toàn lũ khách nhà binh

Cô dâu chẳng có vòng hoa cưới

Mà mắt long lanh thắm thiết tình

 

Những chàng khách trẻ còn lông mép

Bên cạnh người yêu tuổi học trò

Tiệc cưới ba ngày. ra chiến trận

Tình đầu cân lượng nhẹ như tơ

 

Bạn bè đáp nghĩa cùng sông núi

Tuổi trẻ ngang tàng chí trượng phu

Sinh tử xem chừng gang tấc đó

Nào ai. ai biết cõi sương mù?

 

Mưa chớm đầu mùa đi chiến dịch

Ôi! Tuần trăng mật cũng ô hô

Khi bình hoa cưới chưa tàn héo

Đã tiễn chồng theo bước hải hồ

 

Bảy chàng hảo hớn đôi mươi đó

Có bốn người đi chẳng trở về

Có bốn mái đầu. xanh suối tóc

Khăn tang hờ hửng. khuất trăng thề

 

Ảnh cũ người nay…ba chiếc bóng

Mỏi mòn thân thế trắng đôi tay

Nửa đêm thấy bạn về đâu đấy

Tỉnh giấc…còn thương giấc mộng dài

 

                       Hồ Thanh Nhã

 

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Đặng Tiểu Bình hiểu rằng một hệ thống dựa trên quy tắc là quan trọng để tránh lặp lại sự khủng bố cuồng tín đã được gây ra dưới thời Mao Trạch Đông. Nhưng niềm tin của ông không thể vượt qua lợi ích vị kỷ, và như Chủ tịch Tập Cận Bình đã chỉ ra, cơ ngơi thể chế mà ông Đặng xây dựng vào những năm 1980 hóa ra trống rỗng...
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Từ hôm chủ nhựt 16/10/22, đảng cộng sản Bắc Kinh tổ chức Đại hội đảng lần thứ XX để đưa vào lịch sử Tàu một nhơn vật cực kỳ quan trọng: Xi sẽ trở thành lãnh tụ Tàu đầu tiên liên tiếp ba nhiệm kỳ 5 năm kể từ thời Mao tới nay. Thành tích của Xi vô cùng vĩ đại. Mao dựng nước cộng sản với hơn 80 triệu dân Tàu bỏ mạng. Đặng Tiểu Bình mở cửa kinh tế để dân Tàu ăn « cơm cháy », khỏi ăn cháo muôn năm, với hơn mười ngàn sinh viên thanh niên nát xương dưới bánh xe tăng. Xi biến nước Tàu thành cường quốc thứ hai thế giới, với hơn triệu rưỡi người bị thanh trừng trong 2 nhiệm kỳ qua. Và đại lễ này cũng sẽ là dịp để đo lường khả năng của Xi nắm đảng...
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Giữa những cuộc tranh luận sôi nổi về các yếu tố khiến Nga xâm lăng Ukraine vào ngày 24 tháng 2 năm 2022, nó giúp phân biệt giữa các nguyên nhân sâu xa, trung gian và trực tiếp. Nhưng trong khi mỗi nguyên nhân có thể gây ra vấn đề theo những cách riêng của nó, chiến tranh không cần phải được coi là không thể tránh được, ngay cả khi tất cả các nguyên nhân đều hiện diện...
✱ The Moscow Times: Người đứng đầu Ủy ban Quốc phòng Hạ viện, lên tiếng kêu gọi quân đội nên "ngừng nói dối” - Ông Putin đã xúc động thừa nhận "sai sót" trong nỗ lực huy động quân dự bị sau một cuộc đụng độ lớn ✱ SCMP, HK: Truyền hình nhà nước Nga gần đây đã thông tin về các cuộc rút lui và thất bại của Nga tại Ukraine - vì lo ngại rằng tuyên truyền tích cực không ngừng sẽ làm gia tăng sự nghi ngờ của công chúng. ✱ El Pais, Spain: Khi quân đội Nga vội vàng rút đi … bỏ lại số lượng xe bọc thép tương đương với gần một nửa tổng số xe mà quân đội Ukraine có trong tháng 9, trước khi xảy ra các cuộc tấn công gần đây. ✱ Al Jazeera, Qatar: Putin mù quáng trước thực tế bi thảm của cuộc giao tranh - một số quốc gia mà ông Putin có lẽ coi họ là đồng minh - tuy họ từ chối "cúi đầu" trước áp lực của Mỹ, nhưng họ lại không thiết tha với Điện Kremlin. ✱ Global Times, TQ: (16.10) Bộ Ngoại Giao Trung Quốc kêu gọi tất cả công dân Trung Quốc khẩn cấp rời Ukraine...
Trong khi phương Tây đang ‘đứng ngồi không yên’ trước nguy cơ Tổng thống Nga Vladimir Putin sử dụng vũ khí hạt nhân trong cuộc chiến Ukraine, thì nguy cơ tương tự từ một chú ‘cừu đen’ khác của thế giới lại không được nhìn nhận nghiêm túc – nhà lãnh đạo Kim Jong Un của Bắc Triều Tiên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.