Hôm nay,  

Ngân hàng

01/07/201910:40:00(Xem: 8088)

Ngân hàng 


Ngân hàng nầy một lần anh tới

Rồi mãi ba năm chẳng nỡ rời

Ở đó mỗi ngày trăm lượt khách

Người quen kẻ lạ…bạn bè thôi


Mùa Xuân có một đàn chim sáo

Làm tổ mái nhà rêu mốc xanh

Nhớ quá quê xưa bờ ngói cũ

Sáo con bay tập trước sân đình


Mùa Xuân cũng có đàn chim én

Mở hội đoàn viên chuyến viễn trình

Thương quá cả đời di trú mãi

Hạt mưa làm ướt cánh chim xanh


Thứ Sáu ngân hàng đông khách quá

Cô Teller mỉm nụ cười tươi

Chỉ mong line khách vơi đi chút

Vừa đủ cho lòng đôi phút vui


Mùa Hạ đã về qua thương xá

Hơi nóng sang từ những lá thông

Thèm một cơn mưa dù rất nhỏ

Cũng mang đôi chút mát trong lòng


Tuần qua vắng bóng sao mà nhớ

Đôi mắt nâu sâu mái tóc dài

Nhớ sớm Thu sang gầy dáng liễu

Tóc vờn một thoáng gió heo may


Rồi mùa Thu đến mây màu xám

Hái hết hàng phong. .những lá vàng

Ví nếu sang năm còn gặp nữa

Mong em đừng giận gió mùa sang


Bà lão lâu nay không thấy tới

Xe lăn đẩy mãi kiếp ưu phiền

Dẫu sao nếu có lần sinh tử

Thì cũng coi là lẽ tự nhiên


Đông lạnh nhiều sau lễ Tạ Ơn

Cũng vui bếp lửa đỏ than hồng

Cũng vui chốc lát đời phiêu bạt

Đất khách sum vầy..đất nước không


Chúa nhật nầy em về bờ Đông

Vẫy tay cũng thấy ấm đôi lòng

Biết nhau giây phút rồi ly cách

Bóng lẻ đường dài anh nhớ không  ?


Tuần sau lấy vé về ăn Tết

Anh muốn cùng đi chuyến Việt Nam ?

Có lẽ năm nay mai nở muộn

Bởi chờ…chờ mãi khách xa xăm


Trọn bốn mùa qua thương xá ấy

Bốn mùa lại đến vó câu mau

Đổi thay..ừ nhỉ nhiều thay đổi !

Nước chảy hoa trôi dưới bóng cầu


***


Một ngày của Shorae


Ngày Đông Irvine bầu trời xuống thấp

Em giương cao dù chạy dưới mưa bay

Ngày Đông đi qua mấy hàng dương liễu

Lá rủ buồn hiu sợi ngắn sợi dài


Hôm nay Shorae…váy màu xanh thẫm

Áo khoát mạ non lấm tấm hoa vàng

Em mỉm cười chào : Tốt lành buổi sáng

Gió sớm nô đùa từng giọt sương tan


Em ngồi vào quầy đếm tiền cho khách

Thoăn thoắt làm sao mười ngón tay dài

Ngân hàng đầu tuần line dài chóng mặt

Tan sở em về…tay cũng trắng tay


Người khách tần ngần đếm tiền vừa đổi

Đồng Yen xuống rồi…tiền Mỹ ít thôi

Em thầm cảm thông nói lời an ủi :

Có lẽ sang tuần giá cũng lên thôi !


Mười giờ mười lăm…xe tiền bọc thép

Từng hộp tiền xu xếp dọc xếp ngang

Nhân viên chuyển tiền tay hờ báng súng

Đẩy xe tiền qua…khách lạ xếp hàng


Em vào phòng lunch ngả người trên ghế

Nhấp nháp từ từ…ngụm nhỏ cà phê

Miếng bánh Pizza còn đang bốc khói

Buổi sáng mệt nhoài chẳng thiết ăn chi


Hai giờ kém mười…hai người cảnh sát

Vào cửa điều tra chi phiếu không tiền

Hai giờ hăm lăm…ba người ra cửa

Hai tay trong còng…thiếu phụ da đen


Ba giờ trời mưa mây giăng bốn hướng

Ông khách hói đầu ngao ngán nhìn mưa

Em xem đồng hồ…bao giờ mưa tạnh ?

Khách vắng …thời gian không thiếu không thừa


Anh khách nhà binh đổi tiền Iraq

Em mỉm cười tươi từ chối tiền nầy

Vẫn nụ cười tươi khi chào buổi sáng

Em giữ đến chiều…ngoài cửa mưa bay


Chiều Đông ngắn dần : năm giờ đèn sáng

Cô gái Teller khoan khoái mỉm cười

Còn một giờ thôi , ngoài trời mưa tạnh

Còn một giờ thôi , mái ấm sum vầy


Sáu giờ chuông reo ngân hàng đóng cửa

Em lái xe về…đường Lake vắng hoe

Ngã tư đèn xanh mập mờ bóng tối

Từng cánh chim đêm uể oải bay về …


Hồ Thanh Nhã 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có lẽ Nguyễn Phú Trọng biết rõ lý do tại sao Dũng không chống nổi tham nhũng nên đã rào đón khi nói rằng : “Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng không làm thay các cơ quan chức năng của Đảng và Nhà nước; không phải cứ lập Ban chỉ đạo là xoay chuyển ngay được tình hình như "một chiếc đũa thần".
Hôm thứ hai 28-5-2012, Ngày Cựu Chiến Binh, Veterans Memorial Day và cũng là lễ kỷ niêm lần thứ năm mươi Ngày Cựu Chiến Binh Mỹ-Vietnam Veterans Memorial Day-Tổng thống Hoa Kỳ, Barack Obama đến Nghĩa Trang Quốc gia Arlington tại Hoa Thạnh Đốn để vinh danh những chiến sỹ đã anh dũng quên mình hy sinh cho sự trường tồn của nước Mỹ.
Vào buổi chiều ngày thứ Ba 22 tháng Năm, tôi đã có dịp đi dạo quanh vườn hoa nổi tiếng ở Paris, đó là Jardin du Luxembourg - mà từ cái thời thơ ấu trước năm 1945 tôi đã đọc đến thuộc lòng đọan văn trong cuốn “Livre de mon ami” của văn hào Anatole France - mô tả cảm nghĩ của một chú bé học trò đi rong chơi trong vườn này.
...Âu châu đang đụng vào bức vách phũ phàng đằng sau ảo tưởng...
...con đường của TĐ Romney khó khăn hơn con đường của TT Obama, nhưng không phải là không hy vọng...
Tiếp tục cuộc hành trình, tôi đã rời Washington để bay đến Paris vào buổi trưa ngày 16 tháng Năm. Mùa Xuân xung quanh nơi chốn xưa nay được mệnh danh là “ kinh thành Ánh sáng” này thật là mát mẻ dịu dàng với cây lá xanh um và hoa nở rộ cùng khắp các nẻo đường.
Mỗi quốc gia đều có một ngày để cùng nhau tưởng nhớ ghi ơn những người đã nằm xuống vì sự vẹn toàn độc lập của giang sơn gấm vóc, vì quyền làm người có tự do dân chủ.
Năm 1962, có anh sĩ quan trẻ đi du học một mình. Học về môn chiến tranh sinh hóa tại Fort Mc.Clellan, tiểu bang Alabama. Từ Việt Nam phi cơ cánh quạt vượt Thái bình Dương phải ghé đảo Guam, đảo Wake rồi Hawaii.
Quá khứ luôn luôn là một gánh nặng không dễ dàng rũ bỏ, dù người ta có cố gắng đến đâu. Nhất là thứ quá khứ dính liền với những chặng đường khổ nhục của một đời người, dính liền với những người một thời mình chia sẻ nhiều thứ. Quên không được thì đành phải nhớ.
Tin một cựu tù chính trị bị Cao ủy Liên Hiệp quốc từ chối cấp quy chế tỵ nạn đã lan ra, đang gây ngạt thở cộng đồng người Việt lưu vong trên đất Thái mấy ngày nay. Được làm người tỵ nạn sao khó quá. Giữa những căn phòng trọ tạm bợ, bữa đói bữa no, thân phận những kẻ đào thoát quả còn lắm bấp bênh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.