Hôm nay,  

Ngân hàng

01/07/201910:40:00(Xem: 4717)

Ngân hàng 


Ngân hàng nầy một lần anh tới

Rồi mãi ba năm chẳng nỡ rời

Ở đó mỗi ngày trăm lượt khách

Người quen kẻ lạ…bạn bè thôi


Mùa Xuân có một đàn chim sáo

Làm tổ mái nhà rêu mốc xanh

Nhớ quá quê xưa bờ ngói cũ

Sáo con bay tập trước sân đình


Mùa Xuân cũng có đàn chim én

Mở hội đoàn viên chuyến viễn trình

Thương quá cả đời di trú mãi

Hạt mưa làm ướt cánh chim xanh


Thứ Sáu ngân hàng đông khách quá

Cô Teller mỉm nụ cười tươi

Chỉ mong line khách vơi đi chút

Vừa đủ cho lòng đôi phút vui


Mùa Hạ đã về qua thương xá

Hơi nóng sang từ những lá thông

Thèm một cơn mưa dù rất nhỏ

Cũng mang đôi chút mát trong lòng


Tuần qua vắng bóng sao mà nhớ

Đôi mắt nâu sâu mái tóc dài

Nhớ sớm Thu sang gầy dáng liễu

Tóc vờn một thoáng gió heo may


Rồi mùa Thu đến mây màu xám

Hái hết hàng phong. .những lá vàng

Ví nếu sang năm còn gặp nữa

Mong em đừng giận gió mùa sang


Bà lão lâu nay không thấy tới

Xe lăn đẩy mãi kiếp ưu phiền

Dẫu sao nếu có lần sinh tử

Thì cũng coi là lẽ tự nhiên


Đông lạnh nhiều sau lễ Tạ Ơn

Cũng vui bếp lửa đỏ than hồng

Cũng vui chốc lát đời phiêu bạt

Đất khách sum vầy..đất nước không


Chúa nhật nầy em về bờ Đông

Vẫy tay cũng thấy ấm đôi lòng

Biết nhau giây phút rồi ly cách

Bóng lẻ đường dài anh nhớ không  ?


Tuần sau lấy vé về ăn Tết

Anh muốn cùng đi chuyến Việt Nam ?

Có lẽ năm nay mai nở muộn

Bởi chờ…chờ mãi khách xa xăm


Trọn bốn mùa qua thương xá ấy

Bốn mùa lại đến vó câu mau

Đổi thay..ừ nhỉ nhiều thay đổi !

Nước chảy hoa trôi dưới bóng cầu


***


Một ngày của Shorae


Ngày Đông Irvine bầu trời xuống thấp

Em giương cao dù chạy dưới mưa bay

Ngày Đông đi qua mấy hàng dương liễu

Lá rủ buồn hiu sợi ngắn sợi dài


Hôm nay Shorae…váy màu xanh thẫm

Áo khoát mạ non lấm tấm hoa vàng

Em mỉm cười chào : Tốt lành buổi sáng

Gió sớm nô đùa từng giọt sương tan


Em ngồi vào quầy đếm tiền cho khách

Thoăn thoắt làm sao mười ngón tay dài

Ngân hàng đầu tuần line dài chóng mặt

Tan sở em về…tay cũng trắng tay


Người khách tần ngần đếm tiền vừa đổi

Đồng Yen xuống rồi…tiền Mỹ ít thôi

Em thầm cảm thông nói lời an ủi :

Có lẽ sang tuần giá cũng lên thôi !


Mười giờ mười lăm…xe tiền bọc thép

Từng hộp tiền xu xếp dọc xếp ngang

Nhân viên chuyển tiền tay hờ báng súng

Đẩy xe tiền qua…khách lạ xếp hàng


Em vào phòng lunch ngả người trên ghế

Nhấp nháp từ từ…ngụm nhỏ cà phê

Miếng bánh Pizza còn đang bốc khói

Buổi sáng mệt nhoài chẳng thiết ăn chi


Hai giờ kém mười…hai người cảnh sát

Vào cửa điều tra chi phiếu không tiền

Hai giờ hăm lăm…ba người ra cửa

Hai tay trong còng…thiếu phụ da đen


Ba giờ trời mưa mây giăng bốn hướng

Ông khách hói đầu ngao ngán nhìn mưa

Em xem đồng hồ…bao giờ mưa tạnh ?

Khách vắng …thời gian không thiếu không thừa


Anh khách nhà binh đổi tiền Iraq

Em mỉm cười tươi từ chối tiền nầy

Vẫn nụ cười tươi khi chào buổi sáng

Em giữ đến chiều…ngoài cửa mưa bay


Chiều Đông ngắn dần : năm giờ đèn sáng

Cô gái Teller khoan khoái mỉm cười

Còn một giờ thôi , ngoài trời mưa tạnh

Còn một giờ thôi , mái ấm sum vầy


Sáu giờ chuông reo ngân hàng đóng cửa

Em lái xe về…đường Lake vắng hoe

Ngã tư đèn xanh mập mờ bóng tối

Từng cánh chim đêm uể oải bay về …


Hồ Thanh Nhã 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
Đảng CSVN có nhiều chứng bệnh lây nhiễm trong thời kỳ “đổi mới” như tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm và chia rẽ, nhưng 3 chứng “nhận vơ”, “lười lao động” và “lười làm việc” của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã khiến Đảng lo sợ.
Bất ngờ sáng 30/05/24, TT Biden tuyên bố bỏ giới hạn sử dụng võ khí của Huê Kỳ cung cấp cho Ukraine đánh Nga. Đồng thời, Âu châu đã thỏa thuận một quyết định mới quan trọng là bỏ giới hạn đỏ, gởi huấn luyện viên quân sự qua Ukraine giúp quân đội Ukraine, cho phép Ukraine sử dụng các loại võ khí mạnh và có tầm hoạt động xa tới lãnh thổ Nga nhằm những mục tiêu quân sự. Riêng Anh đã bước tới trước, một số quân đội Anh đang hoạt động tại Ukraine.
“Que Sera Sera,” ca khúc này luôn gắn bó với tâm tư của cậu bé bảy tuổi. Đi xem xi-nê với mẹ, sau này mới biết là phim The Man Who Knew Too Much, về nhà tôi nhớ mãi cái giai điệu vui tươi và đôi môi nhảy múa, khi nữ diễn viên hát đoạn que sera sera. “Chuyện gì đến sẽ đến,” một câu nói đầy thơ mộng đối với cậu bé, rồi dần dần lớn lên biến thành câu nói chấp nhận chuyện ngày mai ‘Life is a crazy ride, and nothing is guaranteed. (Đời là chuyến đi điên rồ, không có gì bảo đảm. ‘Eminem’.) Dường như, có một chút bất cần, không quan tâm chuyện gì sẽ xảy đến. Tưởng chỉ là như vậy, ai ngờ, câu nói bỗng đứng dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì đến sẽ đến là sao?” Đúng, “sẽ đến” thuộc về tương lai, thuộc về bí mật, nhưng “chuyện gì đến,” một phần đã bị khám phá, tìm thấy, công bố. Chúng ta, con người hiện tại, thế kỷ 21, may mắn có một khoa học khá trung thực và năng nổ, mở ra cho sự hiểu biết còn kém cỏi, nhiều nơi quá khứ còn tối tăm và nhiều nơi chờ ánh sánh rọi tới.
Người Việt rất hay buồn. Họ buồn đủ chuyện, đủ thứ, đủ cách, đủ kiểu, đủ loại và buồn dài dài: buồn chồng, buồn vợ, buồn con, buồn chuyện gia đình, buồn chuyện nước non, buồn chuyện tình duyên, buồn trong kỷ niệm, buồn tình đời, buồn nhân tình thế thái, buồn thế sự đảo điên, buồn tàn thu, buồn tàn canh gió lạnh … Đó là chưa kể những nỗi buồn buồn lãng xẹt: buồn trông con nhện giăng tơ, buồn trông cửa bể chiều hôm, buồn trông nội cỏ rầu rầu, buồn trông con nước mới sa …
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.