Hôm nay,  

Ngân hàng

01/07/201910:40:00(Xem: 11892)

Ngân hàng 


Ngân hàng nầy một lần anh tới

Rồi mãi ba năm chẳng nỡ rời

Ở đó mỗi ngày trăm lượt khách

Người quen kẻ lạ…bạn bè thôi


Mùa Xuân có một đàn chim sáo

Làm tổ mái nhà rêu mốc xanh

Nhớ quá quê xưa bờ ngói cũ

Sáo con bay tập trước sân đình


Mùa Xuân cũng có đàn chim én

Mở hội đoàn viên chuyến viễn trình

Thương quá cả đời di trú mãi

Hạt mưa làm ướt cánh chim xanh


Thứ Sáu ngân hàng đông khách quá

Cô Teller mỉm nụ cười tươi

Chỉ mong line khách vơi đi chút

Vừa đủ cho lòng đôi phút vui


Mùa Hạ đã về qua thương xá

Hơi nóng sang từ những lá thông

Thèm một cơn mưa dù rất nhỏ

Cũng mang đôi chút mát trong lòng


Tuần qua vắng bóng sao mà nhớ

Đôi mắt nâu sâu mái tóc dài

Nhớ sớm Thu sang gầy dáng liễu

Tóc vờn một thoáng gió heo may


Rồi mùa Thu đến mây màu xám

Hái hết hàng phong. .những lá vàng

Ví nếu sang năm còn gặp nữa

Mong em đừng giận gió mùa sang


Bà lão lâu nay không thấy tới

Xe lăn đẩy mãi kiếp ưu phiền

Dẫu sao nếu có lần sinh tử

Thì cũng coi là lẽ tự nhiên


Đông lạnh nhiều sau lễ Tạ Ơn

Cũng vui bếp lửa đỏ than hồng

Cũng vui chốc lát đời phiêu bạt

Đất khách sum vầy..đất nước không


Chúa nhật nầy em về bờ Đông

Vẫy tay cũng thấy ấm đôi lòng

Biết nhau giây phút rồi ly cách

Bóng lẻ đường dài anh nhớ không  ?


Tuần sau lấy vé về ăn Tết

Anh muốn cùng đi chuyến Việt Nam ?

Có lẽ năm nay mai nở muộn

Bởi chờ…chờ mãi khách xa xăm


Trọn bốn mùa qua thương xá ấy

Bốn mùa lại đến vó câu mau

Đổi thay..ừ nhỉ nhiều thay đổi !

Nước chảy hoa trôi dưới bóng cầu


***


Một ngày của Shorae


Ngày Đông Irvine bầu trời xuống thấp

Em giương cao dù chạy dưới mưa bay

Ngày Đông đi qua mấy hàng dương liễu

Lá rủ buồn hiu sợi ngắn sợi dài


Hôm nay Shorae…váy màu xanh thẫm

Áo khoát mạ non lấm tấm hoa vàng

Em mỉm cười chào : Tốt lành buổi sáng

Gió sớm nô đùa từng giọt sương tan


Em ngồi vào quầy đếm tiền cho khách

Thoăn thoắt làm sao mười ngón tay dài

Ngân hàng đầu tuần line dài chóng mặt

Tan sở em về…tay cũng trắng tay


Người khách tần ngần đếm tiền vừa đổi

Đồng Yen xuống rồi…tiền Mỹ ít thôi

Em thầm cảm thông nói lời an ủi :

Có lẽ sang tuần giá cũng lên thôi !


Mười giờ mười lăm…xe tiền bọc thép

Từng hộp tiền xu xếp dọc xếp ngang

Nhân viên chuyển tiền tay hờ báng súng

Đẩy xe tiền qua…khách lạ xếp hàng


Em vào phòng lunch ngả người trên ghế

Nhấp nháp từ từ…ngụm nhỏ cà phê

Miếng bánh Pizza còn đang bốc khói

Buổi sáng mệt nhoài chẳng thiết ăn chi


Hai giờ kém mười…hai người cảnh sát

Vào cửa điều tra chi phiếu không tiền

Hai giờ hăm lăm…ba người ra cửa

Hai tay trong còng…thiếu phụ da đen


Ba giờ trời mưa mây giăng bốn hướng

Ông khách hói đầu ngao ngán nhìn mưa

Em xem đồng hồ…bao giờ mưa tạnh ?

Khách vắng …thời gian không thiếu không thừa


Anh khách nhà binh đổi tiền Iraq

Em mỉm cười tươi từ chối tiền nầy

Vẫn nụ cười tươi khi chào buổi sáng

Em giữ đến chiều…ngoài cửa mưa bay


Chiều Đông ngắn dần : năm giờ đèn sáng

Cô gái Teller khoan khoái mỉm cười

Còn một giờ thôi , ngoài trời mưa tạnh

Còn một giờ thôi , mái ấm sum vầy


Sáu giờ chuông reo ngân hàng đóng cửa

Em lái xe về…đường Lake vắng hoe

Ngã tư đèn xanh mập mờ bóng tối

Từng cánh chim đêm uể oải bay về …


Hồ Thanh Nhã 



Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
Không phải “học” mà là bắt, là tóm đầu, là tống cổ vào nhà giam: khi cân bằng quyền lực ở Hà Nội xáo trộn với tiền chấn rung chuyển tận Amsterdam thì cái khẩu hiệu quen thuộc của Vladimir Lenin ngày nào cũng phải được cập nhật. Không còn “Học, học nữa, học mãi” mà, táo tợn hơn, hệ thống quyền lực đang giỡn mặt Lenin: “Bắt, bắt nữa, bắt mãi”.
Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
Dù đã từ trần từ lâu, Võ Văn Kiệt vẫn được người đời nhắc đến do một câu nói khá cận nhân tình: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Tôi vốn tính hiếu chiến (và hiếu thắng) nên lại tâm đắc với ông T.T này bởi một câu nói khác: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng ba đế quốc to”. Dù chỉ ngắn gọn thế thôi nhưng cũng đủ cho người nghe hiểu rằng Việt Nam là một cường quốc, chứ “không phải dạng vừa” đâu đấy!
Lý do ông Thưởng, ngôi sao sáng mới 54 tuổi bị thanh trừng không được công khai. Tuy nhiên, theo báo cáo của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng, thì ông Võ Văn Thưởng “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm...
Cứ theo như lời của giáo sư Nguyễn Văn Lục thì T.T. Thích Trí Quang là tác giả của câu nói (“Cộng Sản nó giết mình hôm nay, mai nó mang vòng hoa đến phúng điếu!”) thượng dẫn. Tôi nghe mà bán tin bán nghi vì nếu sự thực đúng y như vậy thì hoa hòe ở Việt Nam phải trồng bao nhiêu mới đủ, hả Trời?
Đảng CSVN tự khoe là “ niềm tin hiện thực hóa khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc“của nhân dân, nhưng sau 94 năm có mặt trên đất nước, thực tế đã chứng minh đảng đã cướp mất tự do của dân tộc, và là lực cản của tiến bộ...
Khi Kim Dung gặp Ian Fleming cả hai đều hớn hở, tay bắt mặt mừng và hể hả mà rằng: “Chúng ta đã chia nhau độc giả của toàn thể thế giới”. Câu nói nghe tuy có hơi cường điệu (và hợm hĩnh) nhưng sự hỉ hả của họ không phải là không có lý do. Số lượng sách in và số tiền tác quyền hậu hĩ của hai ông, chắc chắn, vượt rất xa rất nhiều những cây viết lừng lẫy cùng thời. Ian Fleming đã qua đời vào năm 1964 nhưng James Bond vẫn sống mãi trong… sự nghiệp của giới làm phim và trong… lòng quần chúng. Tương tự, nhân vật trong chuyện kiếm hiệp của Kim Dung sẽ tiếp tục là những “chiếc bóng đậm màu” trong tâm tư của vô số con người, nhất là người Việt.
Trong tháng Hai vừa qua, cái chết đau thương, lẫm liệt của nhà đối kháng người Nga Alexei Navalny trong tù đã gây sầu thảm, phẫn nộ cho toàn cộng đồng tiến bộ nhân loại. Đối với người Việt Nam tiến bộ, nỗi đau lại càng sâu thêm khi trong ngày cuối cùng của tháng Hai, ngày 29, nhà cầm quyền độc tài Hà Nội bắt đi cùng lúc hai nhà đấu tranh kiên cường...
Ít lâu nay, vấn đề “bảo vệ an ninh quốc gia” được nói nhiều ở Việt Nam, nhưng có phải vì tổ quốc lâm nguy, hay đảng muốn được bảo vệ để tồn tại?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.