Hôm nay,  

Đám cưới nhà quê

20/07/201908:54:00(Xem: 5983)

Hồ Thanh Nhã

 

                       Đám cưới nhà quê

 

Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm

Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa

Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ

Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa

 

Toán trai đi mượn bàn trong xóm

Ghế vác trên vai tất tả về

Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại

Uốn vòng …trang trí cổng vu quy

 

Những vòng chữ kết vàng hoa cúc

Làm sáng đường quê dưới nắng đào

Chú rễ cũng sang nhà phụ giúp

Thăm chừng …hay sợ mất cô dâu?

 

Bếp trong lửa đỏ người huyên náo

Nấu cỗ cho vừa kịp tiệc trưa

Trong góc cô dâu ngồi xếp chén

Cũng vui bè bạn mấy câu đùa

 

Ngoài sân lũ lượt người trong xóm

Và mấy bà con dưới tỉnh về

Tiệc đến …uống mừng đôi cốc rượu

Chúc mừng đôi trẻ đẹp duyên quê

 

Tối đến đèn nhang bên quyến thuộc

Cô dâu khép nép lạy công cô

Có đôi giọt lệ vu qui đó

Dù rễ …làng bên cách mấy bờ

 

Cô dâu e thẹn hồng đôi má

Chẳng biết đêm nầy ngủ được không

Có giấc mơ nào đêm cuối ấy?

Để mai khăn áo bước theo chồng

 

Sáng mai pháo nổ vang đầu ngõ

Xe rước đàng trai đã tới rồi

Cô nối gót chồng qua lối trúc

Giã từ bè bạn một thời vui

 

Lấy chồng ăn Tết sang nhà khác

Cô có mừng không …nghĩ ngợi gì?

Chỉ biết thôn nghèo nay vắng bóng

Lấy gì giữ được bước người đi …

                    Hồ Thanh Nhã

  

 

 

Lễ cưới hỏi ở nông thôn Nam Bộ.

 

Lễ hỏi :

Thông thường các nghi lễ được thực hiện tại bàn thờ tổ tiên. Phái đoàn nhà trai đến nhà cô dâu gồm  : một vị trưỡng tộc mặc lễ phục áo dài khăn đóng đi tay không, chú rễ bưng khay trầu cau có đôi đèn, kế đó là chú rễ phụ bưng khay có bình rượu và 4 cái ly đi cùng cha mẹ họ nhà trai ( đi chẳn đôi ) và 2 cặp nam nữ phụ bưng lễ vật. Lễ vật mang đến nhà gái ngoài trái cây, bánh kẹo còn có 1 buồng cau và mâm trầu vàng Hốc môn têm khéo léo hình cánh phượng  và một cặp đèn cầy to ( phải trùng với đôi chân đèn trên bàn thờ nhà gái – phải đo trước ). Trưỡng tộc nhà trai tiến lên xin phép nhà gái cho nhập gia trình lễ vật. Khi được đồng ý thì họ nhà trai lần lượt đi vào, và trình lễ vật. Sau đó hai họ sẽ bàn bạc thống nhất về ngày cưới và bà mẹ chồng sẽ đeo đôi bông cho cô dâu.như ngầm báo tin cho hàng xóm biết là đóa hoa nầy đã có chủ rồi. Sau khi trà nước xong xuôi, họ nhà trai từ giã ra về, không có đải đằng gì hết..

 Vài tháng sau là lễ cưới :

Trong lễ cưới ở miền Nam, phong tục quan trọng và thiêng liêng nhất là lên đôi đèn. Nhằm tuyên bố chính thức sự gắn kết bền chặt giữa cô dâu và chú rễ suốt cuộc đời.Hai ộng sui đốt đôi đèn và sau đó chính tay chú rễ và cô dâu cắm lên bàn thờ ( hiểu là lửa hương hỏa ).Chú rễ và cô dâu đứng song song trước bàn thờ gia tiên rót 2 ly rượu và xá 3 lần. Kế đó chú rễ và cô dâu bưng khay rượu đến trước thân tộc bên gái, chú rễ rót rượu ra mời hết thân tộc từ lớn đến nhỏ. Xong bưng khay rượu về phía thân tôc bên trai, lần nầy cô dâu rót rượu ra và mời từng người giống như chú rễ vừa làm. Xong là mục mẹ chồng đeo giây chuyền cho cô dâu, kế là chú rễ và cô dâu đeo nhẩn cưới cho nhau. Cuối cùng là thân tộc hai bên, bè bạn tặng quà và chúc mừng đôi tân hôn.Kết thúc buổi lễ, trưởng tộc nhà trai mời tất cả mọi người có mặt chiều nay tới nhà hàng dự tiệc cưới. Tại nhà hàng thì MC điều khiển chương trình mời cô dâu chú rễ, cha mẹ hai bên lên sân khấu để giới thiệu với quan khách. Sau đó đôi tân hôn cắt bánh cưới và cùng với sui gia hai  bên đi chào bàn. Tại bàn ăn mọi người khách mời chúc mừng đôi tân hôn và tặng quà cưới, thông thường là hiện kim. Đó cũng là nét văn hóa đáng gìn giữ của dân tộc Việt Nam trong nước cũng như ở hải ngoại..

 

               Sự khác biệt giữa lễ vu quy và lễ thành hôn ở Nam Bộ.

Nhà cô dâu thì treo bảng Vu quy để chỉ việc con gái đi lấy chồng. Riêng nhà trai thì treo bảng Tân hôn hay Thành hôn.

Ở  nông thôn Nam Bộ thì lễ vu quy hay thành hôn thường tổ chức 2 ngày. Ngày đầu gọi là ngày nhóm họ, chủ yếu mời thôn xóm, bà con đải đằng như để báo tin cho mọi người biết ngày mai là ngày cưới con mình. Thường thì nhà cửa ở nông thôn hẹp nên dù nhà trai hay nhà gái đều phải che rạp thêm cho có chỗ tiếp khách. Rạp được lợp tạm bằng lá dừa hay lá dừa nước, tạm thời dùng làm nơi đãi tiệc, tiếp đãi khách khứa hai họ trong chỉ 2 ngày  : nhóm họ và rước dâu nên trang hoàng có tính cách sơ sài, tạm bợ, khi xong đám cưới rồi thì dở bỏ.Còn bàn ghế trong rạp thì mượn tạm bà con trong xóm, ai cũng vui lòng giúp đỡ cho đám cưới.Trước cửa nhà đám cưới thì trai tráng trong xóm phụ dựng một cái cổng kết bằng lá dừa hay lá cây đủng đỉnh, giữa có cái bảng  kết hoa thường là hoa cúc hay hoa vạn thọ, thành các chữ Tân Hôn nếu là đàng trai hoặc Vu Quy nếu là đàng gái.Cũng trong ngày nhóm họ của đàng gái thì chú rễ cũng phải tới phụ với trai làng dựng cổng Vu Quy trong buổi sáng.Ngày nhóm họ cả 2 bên nhà trai và gái đều đãi tiệc bà con và hàng xóm phía mình riêng biệt. Còn ngày rước dâu thì đàng trai phải đãi tiệc cả hai họ sau khi rước dâu. Địa điểm đãi tiệc thì tùy nhà trai sắp xếp, thường thì ở nhà hàng hay ở một hội trường rộng rải gần nhà trai. Đêm trước ngày rước dâu thì cha mẹ cô dâu mời thân tộc đến nhà dự một tiệc trà gọi là lễ lạy Công cô hay là lễ xuất giá để cô dâu lạy bàn thờ tổ tiên, ông bà còn sinh tiền hoặc cha mẹ gọi là đền ơn sanh thành dưỡng dục trước khi cô dâu xuất giá. Trong đêm lạy Công cô nầy, bà con thân tộc thường cho tiền cô dâu như là tiền tiễn người đi. Lễ Công cô nầy chỉ giới hạn trong thân tộc thôi, không mời hàng xóm. /.

 


 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sự bất mãn lan rộng với các hệ thống thuộc chủ nghĩa tư bản hiện tại đã khiến nhiều quốc gia, giàu và nghèo, tìm kiếm các mô hình kinh tế mới. Những người bảo vệ nguyên trạng tiếp tục coi Hoa Kỳ là một ngôi sao sáng, nền kinh tế của nước này vượt xa châu Âu và Nhật Bản, các thị trường tài chính của nước này vẫn chiếm ưu thế hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, công dân của nước này cũng bi quan như bất kỳ công dân nào ở phương Tây.
Sau 38 năm quyết định “đổi mới hay là chết” (1986-2924) CSVN vẫn còn là quốc gia do một đảng độc quyền lãnh đạo; không có bầu cử tự do; không cho lập đảng đối lập và không có báo chí tư nhân. Vì vậy, những khẩu hiệu “nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân”, hay “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” được Đại hội lần thứ X khẳng định là những khoe khoang nhàm chán...
Việc Donald Trump được gần phân nửa người Mỹ chấp nhận và ủng hộ trong những năm gần đây đã khiến nhiều người trí thức trong xã hội Hoa Kỳ đặt câu hỏi về sự tồn tại của “human decency”, hay dịch nôm na là “sự đàng hoàng, sự tử tế, đạo đức nhân tính của con người”. Liệu xã hội ngày nay đã hạ thấp chuẩn mực “đàng hoàng”, hay có thể nào sự đàng hoàng, tử tế giờ đây không còn là một nhân tính cần thiết trong giá trị nhân bản? Dĩ nhiên trong mỗi xã hội, mỗi người có mỗi “thước đo” riêng về mức độ của “đàng hoàng”, nhưng từ ngữ tự nó phải phần nào nói lên một chuẩn mực nhất định. Theo một số tự điển tiếng Việt, chúng ta có thể đồng ý rằng: 1. Đàng hoàng là một tính từ tiếng Việt mô tả cuộc sống đầy đủ, đáp ứng được các nhu cầu chung của xã hội. Ví dụ: cuộc sống đàng hoàng, công việc đàng hoàng, nhà cửa đàng hoàng. 2. Đàng hoàng còn được dùng để chỉ những biểu hiện về tính cách mẫu mực, hay tư cách con người tử tế đáng được coi trọng.
Thư tịch cổ ghi rằng… Lịch sử trên thế giới thật sự rất hiếm người tài vừa là vua đứng đầu thiên hạ vừa là một hiền triết. Nếu văn minh La Mã có Marcus Aurelus, hoàng đế triết gia, vừa minh trị dân, độ lượng với mọi người và để lại tác phẩm triết học nổi tiếng “Meditations” thì ở phương Đông hơn mười hai thế kỷ sau có Vua Trần Nhân Tông của nước Việt. Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, triều đại của Vua Trần Nhân Tông là triều đại cực thịnh nhất của sử Việt. Ông là vị vua liêm chính, nhân đức, một thi sĩ, đạo sĩ Phật giáo. Do là một vị vua đức độ, trọng dụng nhân tài, nên ông thu phục nhiều hào liệt trong dân, lòng người như một. Quốc triều có Thái sư Trần Quang Khải, về binh sự có các danh tướng Trần Quốc Tuấn, Trần Quốc Toản, Phạm Ngũ Lão, Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật…Về văn thơ có những người uyên bác như Trương Hán Siêu, Mạc Đĩnh Chi. Vua Trần Nhân Tông thương dân như con, xem trung hiếu làm đầu, lấy đạo nghĩa trị quốc.
Biển Đông hiện như một thùng thuốc súng và, liệu nếu xung đột bùng ra, chúng ta có phải đối phó với một quân đội Trung Quốc man rợ mà, so với quân đội Thiên hoàng Nhật trong Thế chiến thứ hai, chỉ có thể hơn chứ khó mà bằng, đừng nói chuyện thua? Như có thể thấy từ tin tức thời sự, cảnh lính Trung Quốc vác mã tấu xông lên tàu tiếp tế của Philippines chém phá trông man rợ có khác nào quân cướp biển từ tận hai, ba thế kỷ trước? [1] Rồi cảnh chúng – từ chính quy đến dân quân biển, thậm chí cả ngư dân – trấn lột, cướp phá, hành hung và bắt cóc các ngư phủ Việt Nam từ hơn ba thập niên qua cũng thế, cũng chính hiệu là nòi cướp biển.
Hội nghị Trung ương 10/khóa đảng XIII kết thúc sau 3 ngày họp (18-20/09/2024) tại Hà Nội nhưng không có đột phá nào, mọi chuyện vẫn “tròn như hòn bi” dù đây là hành động đầu tiên của tân Tổng Bí thư Tô Lâm...
Việc nhà hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức được nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do trước thời hạn có lẽ là một trong những vấn đề đã được nội các chính quyền Biden-Harris quan tâm và vận động từ năm 2021.
Đối với triết gia Immanuel Kant, lời nói dối là “cái ác bẩm sinh sâu xa trong bản chất con người” và cần phải tránh xa ngay cả khi đó là vấn đề sống còn1. Trong tác phẩm “Deciphering Lies”, Bettina Stangneth, 2017, viết rằng: “Trong số những lý do khiến người ta nói dối vì điều đó có thể giúp họ che giấu bản thân, ẩn náu và tránh xa những người xâm phạm vùng an toàn của họ.” Stangneth cho biết thêm, “cũng không khôn ngoan khi thả trẻ em ra thế giới mà không biết rằng người khác có thể nói dối chúng.” The Wasghington Post, ban kiểm tra sự thật, cho biết: Trong bốn năm làm tổng thống thứ 45, từ 2017-2021, đến cuối nhiệm kỳ, Trump đã tích lũy 30.573 lời nói dối trong suốt nhiệm kỳ tổng thống - trung bình khoảng 21 lời tuyên bố sai lầm mỗi ngày. Từ khi thua cuộc tái ứng cử vào tay tổng thống Joe Biden cho đến giờ này, tranh cử với bà Harris, ông Trump càng gia tăng khẩu phần nói dối, phong phú đến mức độ không thể đếm cho chính xác.
Câu chuyện hoang tưởng “di dân ăn thịt chó, mèo” của Donald Trump và JD Vance gây ra nỗi sợ hãi, tạo ra nhiều kích động tiêu cực, vì nó được nói ra trước 81 triệu dân Mỹ, từ một cựu tổng thống. Những lời vô căn cứ tràn đầy định kiến và thù hận đó như một bệ phóng cho con tàu “Kỳ Thị” bay vút vào không gian của thế kỷ 21, thả ra những làn khói độc. Nó như một căn bệnh trầm kha tiềm ẩn lâu ngày, nay đúng thời đúng khắc nên phát tán và lan xa. Nói như thế có nghĩa, con tàu “Kỳ Thị” này, căn bệnh này, vốn đã có từ rất lâu đời. Nó âm ỉ, tích tụ, dồn nén theo thời gian, chực chờ đến ngày bùng nổ. Một tuần qua, người Haiti, là nạn nhân của cơn bùng phát này. Gần nửa thế kỷ trước, và cho đến tận nay, là cộng đồng người gốc Việt.
Sự trỗi dậy của những nhóm cực hữu đang làm sống lại làn sóng kỳ thị chủng tộc, một căn bệnh trầm kha chưa bao giờ thực sự chấm dứt ở Hoa Kỳ. Để thực hiện những chương trình nghị sự của mình, những người theo chủ nghĩa thượng tôn da trắng đã thực hiện nhiều chiến lược, chiến thuật khác nhau. Trong những năm gần đây, nhiều nhà hoạt động đã cảnh báo các nhóm cực hữu đang cố sử dụng nền tảng giáo dục làm công cụ để bảo vệ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. Một bài viết trên trang mạng lithub.com của tác giả Jason Stanley đã phân tích sâu sắc về đề tài này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.