Hôm nay,  

Tạ từ

24/07/201908:16:00(Xem: 7878)

Hồ Thanh Nhã

 

                       Tạ từ

 

Con đường Westminster

Chút mưa về rét mướt

Đố em tìm cho được

Vì sao lạc ngày xưa ?

 

Con đường như ngắn lại

Cho cuộc tình dài thêm

Lời ca nào đắm đuối

Tiếng thì thầm trong đêm

 

Hãy nhìn trong mắt anh

Ngọn lửa nào đang cháy

Bàn tay nào đang nối

Từng sợi chỉ mong manh ?

 

Cốc cà phê cho anh

Ly rau má cho em

Lỡ sau mình xa cách

Cay đắng nào của riêng ?

 

Hát lần nữa đi em

Cho lòng anh được ấm

Vị cà phê còn đắng

Bờ môi nào lãng quên ?

 

Anh là chim mỏi cánh

Xin một lần trú đêm

Giọt mưa nào lấp lánh

Rớt trên bờ tóc em

 

Ánh đèn xe đi qua

Mưa giăng mờ cửa kính

Cuộc tình ngỡ bay xa

Vẫn đọng nhiều thiết tha

 

Bàn tay trong bàn tay

Lời tạ từ ngại nói

Một thoáng nhìn bối rối

Một thoáng nhìn đắng cay

 

Xin hãy giữ về nhau

Những gì tha thiết nhất

Đừng bao giờ để mất

Cho bước đời mai sau

 

Lòng em và lòng anh

Trôi bập bềnh sóng nhạc

Lời ca buồn man mác

Lời tạ từ ái khanh…

 

                          Hồ Thanh Nhã 

 

 

 

        Thành phố Westminster – Nam California –Thủ dô của người Việt tị nan 

 

Hai thành phố : Westminster và Garden Grove hình thành ra khu Little Saigon ở Nam California .Theo bản điều tra dân số năm 2000 thì dân số 2 thành phố nầy là 125,000 người .

Trước kia thì thành phố Westminster và các thành phố gần đó là những vùng đất trồng cam nên có tên là Orange County . Từ năm 1975 sau khi Sài gòn thất thủ thì người Việt tụ tập về đây càng ngày càng đông . Đầu tiên là đợt người Việt di tản năm 1975 , kế đó là các đợt người Việt đến từ các chương trình định cư của chánh phủ Mỹ vào những năm sau đó như chượng trình H.O. , chương trình con lai , chương trình đoàn tụ gia đình . Vì khí hậu ấm áp nên số người Việt đến sinh sống càng ngày càng đông , hình thành các khu gia cư , buôn bán ..Những cơ sở thương mại đầu tiên là phở Hòa và chợ Đà Lạt gần góc đường First và Fairview thuộc thành phố Santa Ana . Sau đó các khu thương mại mới của người Việt lui dần về phía Tây , cũng trên tuyến đường First nhưng có tên là Bolsa Ave . Nhiều chục năm sau  người Việt mới đến , mua lại các cơ sở thương mại của người địa phương và lập các khu thương mại phảng phất hình bóng Việt Nam .Địa bàn người Việt càng ngày càng lan rộng qua các thành phố lân cận như Stanton , Fountain Valley , Anaheim …

Năm 1986 một ủy ban người Việt được thành lập và chánh thức họp với hội đồng thành phố Westminster ,đôi bên cùng  công nhận danh xưng Little Saigon và được Thống đốc Tiểu bang lúc đó là ông George Deukmejian cùng với Viện Lập pháp California chấp thuận . Nha lộ vận ( DMV) theo quyết nghị đó mà dựng 13 bản tên Little Saigon , chỉ lối cho xe rẻ vào từ 2 xa lộ 22 và 405 .

Ngày 17 tháng 6 năm 1986 Thị trưỡng Westminster là ông Chuck Smith làm lễ ra mắt Đặc khu Little Saigon , trước Thương xá Phước Lộc Thọ , dưới sự chủ tọa của Thống đốc Tiểu bang California và đông đảo người Việt tham dự buổi lễ . Little Saigon tại Quận Cam là một vùng rộng lớn với nhiều khu thương xá của người Việt , người Đại Hàn và người Hoa . Các cơ sở buôn bán của các sắc dân khác cũng có lẻ tẻ . Ngoài các khu thương mại còn có hàng chục siêu thị và vô số các nhà hàng , tiệm ăn bán thức ăn Việt Nam đủ cả 3 miền Nam-Trung-Bắc thứ gì trong nước có thì ở đây đều có , vừa ngon vừa rẻ . Ngoài ra còn có các cơ sở tôn giáo như nhà thờ , chùa , thánh thất ..phục vụ cho nhu cầu tâm linh của dân sở tại . Còn có các dịch vụ y tế , luật pháp tập trung không ít các bác sĩ , nha sĩ , luật sư phục vụ cho đồng hương . Dân chúng ở đây bước ra đường đều nói tiếng Việt , khỏi cần dùng tiếng Anh như các tiểu bang khác .

Little Sagon mà đặc biệt là thành phố Westminster , thường được xem là Trung tâm của ngành truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại . Hầu hết các chương trình ca nhạc hải ngoại đều được phát hành tại đây . Trong đó có các Trung tâm lớn như Paris By Night , trung tâm Vân Sơn , trung tâm Asia …Vì thế đa số các ca sĩ , nhạc sĩ đều cư ngụ tại đây hoặc các thành phố lân cận .

Có 2 đài phát thanh lớn là Little Saigon Radio và Radio Bolsa phát sóng hàng ngày . Và cũng có nhiều đài Truyền hình phát hình suốt ngày bằng tiếng Việt  . Ngoài ra còn có hàng chục tờ báo tiếng Việt xuất bản hàng ngày , hàng tuần hoặc hàng tháng tại đây . Có 3 nhật báo lớn hàng ngày là Việt Báo , Viễn Đông và Người Việt . Con đường Westminster là con đường lớn và dài nhất của thành phố cùng tên Westminster , kéo dài đến thành phố Santa Ana về hướng East và giáp thành phố Long Beach về hướng West :

                         Con đường Westminster

                         Chút mưa về rét mướt

                         Đố em tìm cho được

                         Vì sao lạc ngày xưa?

 

                                Hồ Thanh Nhã .

 

 


 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau khoảng đường dài làm cho mọi người trên xe mệt mỏi. Bổng dưng bác tài lên máy đánh thức mọi người ông nói chúng ta vào thành phố Bagan. Xe ngừng tại khách sạn Yarkinntha, bà con xuống xe check in lấy phòng. Tôi giao chìa khóa phòng cho ông bạn rồi hấp tấp xôâng pha ra ngoài đi khám phá cái phố cổ Bagan.
Du khách đến Bagan là để xem Hoàng Hôn. Chùa Syasando là nơi lý tưởng để xem Hoàng Hôn. Chùa được xây cất giửa hàng trăm ngôi chùa lớn nhỏ chung quanh. Chùa xây dựng năm 1057, cao 5 tầng, trên đỉnh là cái tháp nhọn, Nghe nói chùa này thờ sợi tốc của đức Phật. Du khách đến đây để chiêm ngưởng cái huyền bí của Hoàng Hôn. Họ đến rất đông. Anh Roberto và Manuala đến từ Italy, Cô Kim Dung từ Thụy Sỹ và nhiều người khác nửa. Khi mặt trời vừa nghiên bóng, mọi người sắp hàng đứng trước thành chùa, nhìn hàng ngươi đang leo bên trên mà phát sợ. Tay họ bám chặt cái thanh sắt, vươn lên từng bước rất sợ hải. Mệt nhọc leo lên 5 tầng đến cái sân thượng trên đỉnh chùa. Lên đến nơi. Trời mát hết mệt mà cũng hết sợ. Gặp nhau tươi cười, chúc mừng cho nhau đã lên đến nơi. Đừng nghĩ đến chuyện đi xuống mà xui xẻo. Chúng ta sẻ phải đi xuống và chỉ có một cách đi thôi. Đi thụt lùi từng bước một.
Sau những ngày mừng lễ Chúa Giáng Sinh, Cộng Đoàn Thánh Giuse Tacoma của chúng tôi đang rộn ràng chào đón xuân sang với nhiều sinh hoạt thật đặc biệt mang tính độc đáo mà chỉ có cộng đoàn thương mến của tôi mới có. Cùng chuẩn bị đón xuân mới với lòng náo nức, nhiều niềm vui khiến tôi chạnh nhớ về những mùa xuân của tôi và gia đình trên đất nước cờ hoa này, trên thành phố Tacoma như là quê hương thứ hai của mình.
Đây là quyển tiểu thuyết được xem là “ Một Hiện tượng Sách được Bán chạy nhất trên nhiều Quốc gia” (International Bestselling Phenomenon) do văn sĩ người Brazil tên Paulo Coelho, sinh năm 1947 tại Rio de Janeiro, là một trong những văn sĩ có ảnh hưởng to lớn nhất trên thế giới. Đa số truyện của ông đã được bán hơn 135 triệu cuốn trên 168 quốc gia và đã đươc dịch sang 73 thứ tiếng. Văn sĩ được tờ báo danh tiếng New York Times có lời phê là : “ Phù thuỷ người Brazil này làm sách ông biến mất khỏi các hiệu sách.”
tại Hội trường Đài VNTV (Viet News Television - 4655 Ruffner Street, San Diego), vào lúc 7 giờ tối thứ sáu ngày 18 tháng 1 năm 2019 nhiều câu hỏi gửi đến từ khán giả qua hình thức ghi vào giấy và được Mẹ Nấm tuần tự trả lời theo thứ tự.
kính mời quý vị đến tham dự buổi ra mắt tác phẩm, chuyện trò với Nguyễn Thị Thanh Bình, Đặng Phùng Quân & Hàn Song Tường - thứ bảy mồng 2 tháng 2 năm 2019 • Tại Viện Việt Học
một mai về với mây ngàn/ chỉ xin nhớ chút dịu dàng của nhau./ Xin cảm ơn anh Trịnh Y Thư, và xin giới thiệu với những người yêu tiếng Việt "từ khi mới ra đời" một thi phẩm rất hay: "Phế tích của Ảo ảnh".
Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California, có một cuộc thi viết chính tả và làm luận văn bằng tiếng Việt vào mùa Xuân năm Kỷ Hợi 2019. Cuộc thi dành cho các cấp 1, cấp 2, cấp 3 và cấp 4 thứ tự theo các lứa tuổi từ 17 tuổi đến 9 tuổi trở xuống.
Về nền cộng hòa mà tôi mơ tưởng cho quốc gia: độc lập, tự do, dân chủ; phồn thịnh song có công bằng xã hội; một nền cộng hòa nhân bản, phục vụ cho mỗi cá nhân, hy vọng và tin tưởng mỗi cá nhân sẽ đóng góp lại cho xã hội thật nhiều
Tôi nghe có tiếng gà gáy trong một góc nào đó từ bên trong xa.. Nắng buổi chiều vàng vọt trãi dài trên các ngọn cây. Tôi thoáng nhìn thấy anh Cường chay đang chở chị Mè trên xe đạp chạy từ nhà thờ Con Gà về xóm chùa Hải-Châu, nơi anh Cường chay có tiệm hớt tóc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.