Hôm nay,  

Sơn đạo

29/07/201910:04:00(Xem: 7325)

Sơn đạo


Đường lên đĩnh núi quanh quanh

Hạt sương sơn đạo nặng cành cỏ non

Sáng nay thăm Đại Ẩn Sơn

Nửa tâm cực lạc nửa còn nhân gian

Dù chưa gậy trúc gậy vàng

Cũng xem nhẹ gánh một phần biển dâu

Tìm trâu …trâu lạc tìm đâu 

Tìm đâu giữa lúc mái đầu điểm sương ?

Đá con lăn xuống vệ đường

Tìếng vang còn vọng qua sườn núi xa

Áo lam thoáng bóng sư già

Non phơi vóc hạc …Pháp Hoa chuông về

Tiếng chuông đánh thức cơn mê

Tiếng chuông nhắc nhở đi về tỉnh tâm

Gốc sồi ắt hẳn trăm năm

Con sâu đo mãi độ sần của da

Đo bao nhiêu lượt chiều tà

Làm sao đo hết tuổi già của cây ?

Biến thiên từ bước đường mây

Biến thiên đến cả cỏ cây đá vàng

Ngắn dài một bóng thời gian

Có sâu có cạn …sông càng nhớ sông

Bây giờ trong lớp bụi hồng

Gập ghềnh sơn đạo thong dong gió về

Bây giờ bước khỏi cơn mê

Bây giờ thức dậy …thân về với tâm


Hồ Thanh Nhã



             tranh-chan-trau-thien-tong.jpg


                         Mười bức tranh chăn trâu của Thiền tông .


Đường lối chung của Mười bức tranh chăn trâu là hình thức tu tập của Thiền tông. Trong kinh Kim cang có câu :

                      Vân hà  hàng phục kỳ tâm ?

                      (Làm sao làm chủ được cái tâm ?)

Tâm ở đây là con trâu. Vì có trâu nên mới có người chăn trâu . Có tâm là có cảnh . Người chăn trâu là phải cố gắng điều khiển  con trâu , sao cho nó trở nên thuần thục dễ sai khiến . Tức là phải cột trâu lại .Tâm mỗi người là con trâu hoang . Muốn trị nó phải dùng nhiều phương pháp khác nhau như : đánh bằng roi , xỏ mủi bằng dây vàm , khi đi cày bắt nó quẹo phải thì phải nói ví , bắt quẹo trái thì la thá , ví thá là 2 tiếng la để chỉ đường cho trâu đi .Tương tự như thế , muốn hàng phục tâm thì phải biết quy y thọ giới , nghĩa là tam quy và ngũ giới . Tiến thêm bước nữa là phải tập phát bồ đề tâm , biết bố thí , giảm bớt tham , sân ,si , phải tập từ bi hỉ xả ... Lâu ngày chầy tháng thì Tâm mới trở nên điều hòa , theo từng giai đoạn như sau :

-Tranh 1 là –Tìm trâu – Tức là tìm cái Tâm của mình .

-Tranh 2 là –Thấy dấu .

-           3 là –Thấy trâu .

-           4 là – Bắt được trâu .

-            5 là Chăn trâu .

-            6 là Cởi trâu về nhà .

-            7 là Quên trâu còn người .

-            8 là Người và Trâu đều quên hết  ( Vẻ một vòng tròn – Viên Giác ) .

-            9 là Trở về Nguồn cội .

-           10 là Thỏng tay vào chợ . 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Luật Phòng, chống Tham nhũng sửa đổi (36/2018/QH14) (PCTN) của Cộng sản Việt Nam, có hiệu lực từ ngày 01/07/2019, đã lộ chân tướng chỉ để bao che tội phạm và bảo vệ tài sản cho kẻ tham nhũng.
chúng con xin cung kính gửi lá thư tri ân này đến Trưởng Lão Đại Sư Garchen Rinpoche, chư Tôn đức, quý Tăng và quý Ni, quý vị Mạnh thường quân, Bảo trợ viên, Tình nguyện viên và toàn thể đại chúng tham dự tại Fountain Valley, CA cũng như trên toàn thế giới qua đường truyền trực tiếp
Theo thông báo của Bộ Ngoại Giao Viêt Nam hôm 3 tháng 7, TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng và Thủ Tướng chinh phủ Viêt Nam Nguyễn Xuân Phúc vừa gửi điện mừng Tổng thống Donald Trump nhân dịp Quốc khánh Hoa Kỳ July-4-năm 2019.
Tối ngày 27/6/2019, từ 20h đến 22h một sự kiện khá quan trọng đã diễn ra tại Chùa Viên Giác / Hannover là buổi lễ Kỷ Niệm 40 năm ấn hành báo Viên Giác và giới thiệu sách...
With a heart of fondness and gratitude, may you all have good health, happiness, and may you always live with love and mind’s nature of luminosity.
Như nhiều người Mỹ Gốc Việt, tôi đã bỏ quê hương cũ do thời cuộc để đến xứ sở này. Trong nhiều năm, tôi vẫn coi mình là người tị nạn, với ngụ ý tạm bợ: tôi chỉ đang lánh khỏi những hiểm nguy của nơi chốn cũ mà tìm nơi trú ẩn an toàn.
Một hình ảnh rất đẹp, và cũng rất buồn: sóng vỗ bèo trôi. Hình ảnh này là trang bìa tuyển tập các bái viết mới của nhà văn Huy Phương, và cũng là nhan đề sách. Những phận đời được kể trong các bài tạp ghi
Phù dung là một loại cây nhỏ mềm mại , cao cở ngang đầu người , có hoa rất đẹp , hương thơm dìu dịu.
Trên thế giới, có lẽ không có nước nào đối xử với tù binh Mỹ tốt như ở nước ta.
Ngạn ngữ có câu “Nước đến chân mới nhảy” hoặc Miền Nam có câu “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” để ám chỉ lối sống, lối hành xử buông thả, không lo xa, không tiên liệu, đợi đến khi tai họa, biến cố xảy ra thì mới quýnh lên, thì ôi thôi đã quá muộn màng. Điều này cũng giống như chư Tổ dạy, “Bồ tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.