Hôm nay,  

Giữa Con Đường

24/08/201900:00:00(Xem: 3793)

Mấy hôm nay báo chí và truyền thông khai thác chuyện tình ái của ca sĩ Đoàn Thanh. Thực hư không biết thế nào nhưng qua bàn tay phù phép của các cây bút táng tận thì vụ việc trở nên lùm xùm lắm. Độc gỉa bình dân cũng khoái “Tám” nên báo chí bán chạy rần rần. Báo chí giật mấy cái tít đầy tượng hình, khêu gợi nào là: “Trai trẻ lái máy bay bà già”, “Ngựa non gặm cỏ vàng’… thậm chí có kẻ còn dựng chuyện cái đề tài ăn khách hiện nay: “Ca sĩ Hifi”, “Nghi án tình giữa hot boy và đaị gia”… thôi thì thêu dệt đủ điều cả, miễn là giật gân để câu khách. Riêng ca sĩ Đoàn Thanh thì hoàn toàn im lặng, không thanh minh giải thích, không gặp gặp gỡ truyền thông… Mà thói đời càng im lặng thì càng kích thích tò mò. Người ta đặt vấn đề: “Có  tịt quịt đuôi”, hoặc giả: “Nếu trong sạch sao không lên tiếng?”, thậm chí có người còn khích: “Nếu không đúng thì anh ta đã nhờ công quyền phán xét”. Nói gì thì nói, anh ta vẫn hoàn toàn không lên tiếng. Sự im lặng của người thờ ơ với thói đời? hay sự im lặng “Hiểu đạo” của một Phật tử? dù gì thì sự im lặng này quả thật có trọng lượng chứng tỏ bản lãnh của anh ta. Không moi được gì từ anh ta, báo chí bèn quay sang móc nối với mấy cô bồ và mấy em chân dài vẫn thường vây quanh Thanh, cặp với Thanh nhưng tiếc thay bọn họ cũng chẳng có tin gì để cung cấp, ngoài những lời ỡm ờ tình ái. Bọn phóng viên bèn tìm đến Tân, bạn thân của anh ta hòng moi móc tin tức:

  “Bạn có nghĩ gì về những vấn đề của ca sĩ Đoàn Thanh mà báo chí nêu?”

  Tân trả lời:

  “Đó là việc riêng của anh ta.”

  Báo chí laị vấn:

  “Nhưng bạn là bạn thân của ca sĩ thì chí ít cũng phải bênh vực danh dự cho bạn mình chứ?”

  Anh bạn thân hỏi ngược laị:

  “Danh dự của bạn tôi vẫn trong sạch có gì mất mát đâu mà phải bảo vệ?”

  “Truyền thông bảo anh ta cặp đaị gia, cặp bà già để đào mỏ mà bạn cho là không có gì sao?”  phóng viên tiếp tục khiêu khích.

  “Tôi tin ở bạn tôi hơn tin truyền thông các anh!” Anh bạn khẳng định chắc nịch như vậy và chấm dứt cuộc tiếp xúc.

  Đoàn Thanh hay tin Tân trả lời báo chí như thế anh thấy vui lòng lắm. Qủa thật cha mẹ sinh ra anh nhưng hiểu anh không ai bằng Tân. Anh cũng tin tưởng ở Tân như tin tưởng chính bản thân mình. Sự im lặng của Đoàn Thanh không phải đến bây giờ nó mới bộc lộ sự khó hiểu mà nó vốn từ lâu nay! Mặc dù là ca sĩ nổi danh, đang ở đỉnh cao của sự danh vọng, tiền bạc. Được bao nhiêu săn đón tung hô của nhiều giới trong  và ngoài nghề, được những cô chân dài mê đắm, được những cuộc bù khú ăn chơi quên tháng ngày…Anh ta có tất cả những thứ mà người đời mơ ước cầu mong  nhưng anh không hề đam mê như người ta tưởng mà còn ngược laị là khác. Anh ta luôn có những lúc buồn man mác, hay suy tư về cuộc đời, luôn tìm hiểu phận người…Nhiều lúc bạn bè noí thẳng vào mặt anh:

  “ Sướng quá sanh khùng! Có hưởng cứ hưởng đi, hơi đâu lo chuyện bao đồng!”

  Hoặc có người còn mắng anh:

  “ Cầm đèn chạy trước ô tô!”

  Gia đình anh nhiều lúc cũng cảm thấy lo lắng cho anh, có lần mẹ Thanh nói với Tân:

  “ Có phải vì áp lực nhiều không mà bác thấy thằng Thanh hình như bị trầm cảm?”

  Tân bảo:

  “ Bác đừng lo, không phải trầm cảm đâu! Thanh nó vốn sống nội tâm, hay thương người, biết đau nỗi đau đời. Thanh laị hay đọc sách nên cám cảnh đời nhiều đen bạc đổi thay, cái lẽ vô thường của cuộc đời, sự sanh diệt mong manh ngắn ngủi của kiếp nhân sinh. Thanh luôn trầm tư và tìm hiểu mình sanh từ đâu đến và chết sẽ về đâu. Thanh là  người  của công chúng nhưng tâm của Thanh giống như một bậc du sĩ.”

  “Nếu con nói vậy thì bác yên lòng, con là bạn thân của Thanh nếu có gì con báo cho bác biết nhé!”  mẹ Thanh hy vọng và dặn dò  Tân.

  Đêm cuối năm, phòng trà vô cùng sôi động. Các vũ nữ chân dài lượn lờ chuốc rượu, khách nhảy ái mộ Thanh cũng tới tấp mời. Mùi phấn son lẫn mồ hôi, tiếng nhạc dậm dật, ánh đèm màu quét loang loáng, rượu bia tuôn như suối, khói thuốc pha lẫn mùi cần sa nồng nặc cả không gian. Từng cặp, từng nhóm khách nhảy nhót quay cuồng. Thanh cũng tưng tưng nhún nhảy nhưng khoé mép thoáng nhếch lên có vẻ thương haị nhưng không biết là cho khách hay cho bản thân mình? hát đến tàn canh mới trở về phòng ngủ của mình. Qúa trưa hôm sau Thanh gọi Tân qua đi ăn cùng. Thanh tâm sự:

  “Tân, cậu là người bạn thân nhất của tớ, người hiểu tớ nhất trên đời. Cậu thử noí xem ý định của mình bây giờ là gì?”

  Tân không trả lời mà hỏi ngược laị Thanh:

  “Cậu muốn lên non hay xuống biển?”

  Đoàn Thanh nói:

  “Gặp sông thì lội gặp đồi thì leo.”

  “Cậu có ý định xuất gia?”  giọng Tân chùng xuống

  “Mình đã gặp sư phụ” - Đoàn Thanh nói

  “Thế cậu thưa với ba mẹ chưa?”  Tân hỏi

  “Chưa, khi nào bắt đầu thưa cũng chưa muộn” _ Thanh đăm chiêu trả lời

  Cả hai im lặng một lát thì Tân lên tiếng:

  “Chúng ta đều là những lữ khách qua đường, trọ ở đây một đêm rồi sáng mai laị đi; đôi khi ra đi bất thường chẳng ai biết được khi nào. Cuộc sống này vốn đẹp nhưng mong manh và vô thường. Chúng mình từ vô lượng kiếp đến nay đã từng làm anh em, bạn bè với nhau, thậm chí làm trời, người, thú… Con đường chúng ta đi vốn dài vô tận, không khởi đầu cũng không kết thúc, trên con đường ấy biết bao kẻ thăng người đọa, biết bao buồn vui. Mỗi người có cái nghiệp khác nhau, cuộc sống hiện taị là cái quả tạo tác từ quá khứ; cái tương lai sau này lại lệ thuộc vào sự lựa chọn hôm nay. Mình tôn trọng sự lựa chọn của cậu, mình cũng không biết noí là nên hay không nên đây? Thực lòng mình vẫn thấy buồn sao ấy, vì khi cậu xuất gia thì tớ sẽ mất di một người bạn thân. Cậu hãy suy nghĩ thật chín chắn vì xuất gia không hề dễ!  Tớ cũng ham đọc sách như cậu nhưng tớ không có ý định xuất gia, có lẽ tớ nặng nghiệp hơn cậu. Cậu là người nổi tiếng, công danh sự nghiệp rất rực rỡ những tưởng cậu là người sẽ bám víu và ràng buộc nặng hơn, không ngờ cậu laị buông bỏ dễ dàng như thế!  rõ ràng cái tâm của cậu không dính mắc và chấp chặt như tớ! Cậu và tớ cũng như tất cả mọi người đều đang ở giữa con đàng naỳ! con đàng sanh tử, con đàng xuống lên, con đàng bất tận trong kiếp nhân sinh ngắn ngủi này! sự lựa chọn là thế, đôi khi nó còn phụ thuộc vào cái duyên phần và phước báo của mình nữa. Có người xuất gia, có kẻ laị hoàn tục. Nhà Phật cho phép vào ra đến bảy lần, âu cũng là có lý vậy!”

Buổi cơm thân mật ấm cúng, bao nhiêu tâm tư ước vọng đều bộc bạch hết. Hai người ngồi trầm ngâm bên cữa sổ nhìn xuống dòng xe cộ rầm rập qua laị như mắc cửi. Bên kia đàng có chiếc tấp vào lề, bên này một chiếc xe hơi bóng loáng rẽ dòng xe chạy vào bãi đậu của nhà hàng. Đèn giao thông chuyển sang đỏ, cả dòng xe dừng laị ở vạch sơn trắng nhưng tiếng máy vẫn ầm ĩ, tay laí vẫn vịn chặt, tất cả đều hừng hực chực chờ đèn xanh để lao về phía trước.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ât Lăng thành, 1/ 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.