Hôm nay,  

Tìm mộ

31/08/201915:26:00(Xem: 7357)

Hồ Thanh Nhã

 

            Tìm mộ

 

Người tù trở về thăm đất Bắc

Đồi sắn mênh mông ngã bóng chiều

Con suối hình như giờ cạn lại

Mỏi mòn mạch nước cũng khô theo

 

Anh nằm giữa đỉnh đồi hoang vắng

Mát rượi tàng cây dưới bóng sao

Con suối vòng cung qua mấy trại

Nhảy tung bọt sóng tháng mưa rào

 

Sơn La nước độc ma rừng thiêng

Sương muối chiều hôm phủ khắp triền

Hơi thở tưởng chừng như đặc lại

Nặng nề buồng phổi héo vành tim

 

Anh đến Sơn La rồi ở lại

Bạn bè sau đó cũng về Nam

Chiều nay trở lại tìm anh đó

Chớp mắt qua rồi mấy chục năm

 

Cây sao cổ thụ giờ đâu mất

Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi

Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước

Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi

 

Gốc cây mục nát lên tầng nấm

Càng quạnh hiu thêm lủ mối càng

Cả khúc cây rừng còn gặm nát

Huống hồ xương trắng gió mưa chan

 

Năm xưa bẻ tạm ba que nhỏ

Làm nén hương lòng tiễn bạn đi

Gạo muối cũng không lòng thấy trống

Tủi thân manh chiếu rách đôi lề

 

Tôi dắt con anh trở lại đây

Mênh mông nghĩa tận khói hương dầy

Về Nam hương hỏa mồ yên tịnh

Chắc cũng còn hơn thổ trạch nầy

 

 

                  Hồ Thanh Nhã

 

                 Sơn La – vùng đất ngục tù .

   

                    Sơn La nước độc giòng trong vắt

                    Trót hẹn cùng nhau một quảng đời

                     Thăm thẳm chin tầng sâu địa ngục

                     Chín tầng mòn mỏi cuộc rong chơi

                                      ( Trại tù Sơn La – Hồ Thanh Nhã-) .

              

 

 

Sơn La là một tỉnh miền núi nằm ở vùng Tây Bắc –Bắc Bộ Việt Nam . Tỉnh nầy có đường biên giới dài 250 km , giáp Lào ở phía Nam và Tây Nam ( Luang Prabang ) .Và cũng có 3 cửa khẩu giáp Lào là các cửa khẩu  : Chiềng Khương , Lòng Sập và Nà Cái .

 

 

Sơn La có độ cao trung bình là 600-700 mét so với mặt nước biển . Diện tích tự nhiên là 14,125 km2 , trong đó có 97 % đất đai thuộc lưu vực sông Mã và sông Đà . Có 2 cao nguyên là cao nguyên Mộc Châu và cao nguyên Sơn La .Địa hình cao , sông suối nhiều , lắm thác ghềnh nên có nguồn thủy điện dồi dào .Nhà máy thủy điện Sơn La là nhà máy lớn nhất Đông Nam Á . Về phía Đông và phía Bắc là những dãy núi cao vắt ngang , chắn lại các lối giao thông , Đặc điểm nầy đã tạo ra các đèo hiểm trở như đèo Pha Đin , đèo Tà Xua . Địa hình xuyên sơn khó đi nên người Pháp đã thiết lập nơi đây trại tù Sơn La trước đây  để giam giữ các nhà cách mạng chống Pháp , tới khi Cộng Sản nổi lên thì giam giữ các lãnh tụ Cộng Sản như Trường Chinh , Lê Duẩn , Tô Hiệu ..Sau năm 1975 , chánh quyền Cộng Sản chở những sĩ quan và nhân viên chánh quyền chế độ miền Nam ,đã từng chống đối họ quyết liệt trong chiến tranh , lưu đày họ tại trại tù Sơn La và các trại tù khác vùng sơn cước miền Bắc . Ở những nơi sơn lam chướng khí nầy với cái nóng như thiêu đốt của các đợt gió Lào và cái lạnh như cắt da vào mùa Đông đã giết mòn nhiều người tù cải tạo tại vùng đất ngục tù nầy . Thảm thương cho thân phận tù đày của những người thua cuộc :

                           Anh đến Sơn La rồi ở lại

                           Bạn bè sau đó cũng về Nam

Sơn La có khí hậu cận nhiệt đới ẩm ướt vùng núi , mùa Đông lạnh khô , mùa Hè nóng ẩm , mưa nhiều . Tình trạng khô hạn vào mùa Đông và gió Lào khô nóng vào những tháng cuối mùa khô là những yếu tố gây ảnh hưởng xấu đến sản xuất nông nghiệp . Ngoài ra còn có sương muối , mưa đá , lũ quét là những yếu tố bất lợi cho mùa màng . Sơn La có 270,000 hộ dân nhưng có đến 30% là hộ nghèo . Vì thế  Sơn La là một trong những tỉnh kém phát triễn , nghèo nhất Việt Nam . Coi như số phận những người tù cải tạo năm xưa sau khi mất Sài Gòn năm 1975  và đời sống những cư dân nông nghiệp của Sơn La ngày nay cũng chẳng khác gì nhau ! Cùng nghiệt ngã dưới bóng thiên đường . Đêm nằm nghĩ đến chuyện người , về phong cách mã thượng của bên thắng cuộc trong cuộc nội chiến Civil War của người Mỹ , mới thấy tủi thân làm sao ? Phải chăng đây là nghiệp báo của cả dân tộc ta ?

 

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc bầu cử 2020 bước vào giai đoạn nóng bỏng: Trump nắm chắc đảng Cộng Hòa trong khi đảng Dân Chủ sẽ còn hổn loạn dài dài để chọn lựa giữa các ứng cử viên Biden, Bloomberg, Buttigieg, Sanders và Warren.
Nhân dân Việt Nam đã rất cảnh giác và năng động trong nỗ lực ngăn chận Virus Corona Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng lại quên rằng Virus Cộng sản mới là thảm họa của nhân loại.
Không rõ thực hư thế nào trước Tết con chuột rộ thông tin dịch cúm mới do con dơi truyền sang con chồn, rồi lại truyền sang người mua bán ở chợ cá Vũ Hán cách xa thành phố Melbourne đến tận 8,000 cây số.
Với chữ kí của chính mình trên ba văn kiện sau biến cố Đồng Tâm nên cả ba Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Tô Lâm đã tự xác nhận là những người chỉ đạo và ra lệnh cuộc hành quân của công an (CA) và quân đội (QĐ) gây ra thảm trạng Đồng Tâm đêm 8 rạng sáng 9.1.2020.
Một nghịch lý xã hội ở chỗ đảng Dân Chủ chủ trương bảo vệ dân nghèo, nhưng ngược lại giới công nhân thợ thuyền da trắng lại bỏ phiếu cho nhà tỷ phú địa ốc Donald Trump cho dù họ bị thiệt thòi nhiều nhất nếu các chương trình trợ cấp xã hội bị cắt giảm.
Mọi lo nghĩ chú ý của người Việt trong và ngoài nước đều dồn về đại dịch do virus Corona gây ra hiện nay, là điều đúng và là lẽ tự nhiên.
“Lá diêu bông” là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm, tên là Bùi Tằng Việt (1922-2010). Bài thơ kể rằng lúc nhỏ, Hoàng Cầm yêu một cô gái trẻ đẹp, lớn tuổi hơn ông.
Nguyễn Trọng Tín đánh xe tới nhà tui, nói, tui nói với ông một câu rồi tui dzề: Dzụ Đồng Tâm cho biết điều quan trọng này: Thực sự chính quyền này không phải của dân. Dzậy thôi! Nguyễn Quang Lập
Lấy cớ tết nhất, tôi “hú” cả đống bạn bè tụ tập – uống sương sương vài chai – cho đỡ lạnh lòng viễn xứ. Sau khi cạn mấy ly đầy, và đầy vài ly cạn (rồi lại cạn mấy ly đầy nữa) thì chúng tôi đều “chợt thấy vui như trẻ thơ” – dù tất cả đã ngoài sáu muơi ráo trọi!
Hoa Kỳ là một quốc gia tư bản. Giải quyết hố sâu giàu nghèo không phải bằng cách san bằng quyền sở hữu tài sản theo kiểu cộng sản mà phải tạo ra cơ hội (opportunity) để mọi người có điều kiện thăng tiến như nhau không phân biệt gốc gác gia đình, giới tính, màu da hay tôn giáo. Người ta ghanh tỵ nhau vì giàu nghèo nhưng lại bất mãn và buông thả nếu không thấy con đường tiến thân dù là cho chính mình hay cho con cái.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.