Hôm nay,  

Hạ Độc Long Vương

04/10/201900:00:00(Xem: 4465)

Nghe tin Đông Hải Long Vương bị hạ độc các vị huynh đệ dẫn tuỳ tùng đến thăm, vừa đến Đông Hải giới thì tất cả khựng laị ho sặc sụa, mắt mũi cay xè,  nhiều kẻ lăn ra bất tỉnh. Cả đoàn thoái lui, tam vị Long Vương bảo:

- Chất độc này vô cùng nguy hiểm,  từ thuở khai thiên lập địa đến giờ chưa từng thấy. Bọn các ngươi hãy nán đợi bên ngoài. Ba huynh đệ ta vào trước xem xét rồi hãy tính tiếp.

Noí xong tam vị Long Vương vận nội công, bế hết kinh mạch, dùng giaỉ độc cửu công làm hộ giáp rồi đi vào Đông hải giới. Trên đường đi tam vị chứng kiến toàn cảnh thật hãi hùng. Đông Hải vốn xinh đẹp, xanh tươi như thiên đường ngày nào giờ nhờ nhờ vàng đục và những váng đỏ lững lờ trôi. Xác muôn loài hải tộc khắp mọi nơi: loài có vảy hay không vảy, loài có chân hay không chân, loài sống ở tầng đáy hay tầng trên… Tất cả đều chết sạch. Đông Hải như một bãi tha ma khổng lồ, đâu đâu cũng toàn chết chóc thảm thương. Tam vị Long Vương dùng thẩm âm công để nói với nhau:

- Thật không thể tưỏng tượng nổi! Bọn ta từ thuở hồng hoang đến giờ cũng đã trải qua nhiều kiếp nạn nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng kinh khủng thế này. Bọn ác nhân hạ độc thủ diệt chủng toàn bộ cư dân thuỷ tộc ở đây!

Vào đến long cung thì thấy vắng tanh, đi loanh quanh đến tẩm điện thấy Đông Hải Long Vương đang trú ngụ. Ngài dùng hộ cảnh giáp bọc quanh điện để bảo vệ  khỏi bị nhiễm chất độc. Trông thấy các huynh đệ đến, ngài mừng rỡ rước vào:

- Tại hạ vô cùng mừng khi thấy các huynh đệ đến thăm

Chỉ nói được nhiêu đó ngài nức nở không noí nên lời. Ba vị Long Vương đỡ ngài dậy an ủi:

- Ngài chớ quá đau lòng, chúng ta là huynh đệ sống chết có nhau!

- Cảm tạ lòng lân mẫn của các huynh đệ! Các huynh đệ thấy đấy, toàn bộ cư dân thuỷ tộc của Đông Hải chết thảm. Đông Hải giờ chất độc nồng nặc không còn ai có thể sống được nữa. Bọn ác nhân gian đảng hạ độc một cách tàn độc, xưa nay chưa từng thấy! Vì lòng tham lam vô độ, vì sự mê muội mà chúng nỡ xuống tay huỷ diệt muôn loài và môi trường sống như thế này! Tội ác này phải tính sao đây?

Tam vị Long Vương đồng thanh:

- Gieo nhân nào gặt quả nấy, lưới trời lồng lộng không thể thoát. Bọn ác nhân sẽ trả giá nặng nề về sau. Nhưng xét theo lý nhân quả thì không có cái gì tự nhiên, tất cả đều có cái nhân sâu xa của nó, hơn nữa theo lý đạo thì có thể noí là cộng nghiệp. Cái tai họa thảm thương này không chỉ gia tộc ngài, không chỉ các loài thuỷ tộc mà còn cả các loaì thiên điểu và cả đồng loại của bọn thủ ác trên bờ cũng chịu chung kiếp nạn này. Bây giờ huynh đệ ta hãy lên thiên đình khẩn báo với Ngọc Hoàng.

Đông Hải Long Vương vốn nội công thâm hậu, khí lực phi phàm, công phu tuyệt đỉnh ngài kịp thời vận công bế khí ấy vậy mà cũng bị chất độc tấn công. Râu tóc xác xơ, da tái xám, nội lực suy giảm nghiêm trọng không còn đủ sức lực để đằng vân. Ba vị huynh đệ phải hiệp sức truyền khí lực cho ngài, ngài mới đủ sức cùng lên thiên đình.

- Muôn tâu Ngọc Hoàng, chúng thần từ tứ hải lên đây khẩn báo. Bọn gian ác ra tay tàn độc, chúng hạ độc Đông Hải, toàn bộ các loài thuỷ tộc chết thảm khốc. Đông Hải giờ đã thành vùng biển chết.

Ngọc Hoàng vẻ mặt buồn rầu:

- Các khanh bình thân. Trẫm  rất đau lòng khi thấy Đông Hải bị hạ độc, muôn loài chết thảm khốc như thế này! kiếp nạn này quả thật hy hưũ xưa nay chưa từng thấy, cái chất độc này cũng rất lạ. Trẫm đã cho lấy mẫu xem xét thì thấy nó là  độc chất của đời hiện tại, nó vô cùng độc, không những giết chết một đời mà còn hại nhiều đời, nó để laị di chứng rất dài lâu.

 Ngọc Hoàng ngồi trầm ngâm giấy phút rồi đưa mắt nhìn bốn ông Long Vương và triều thần. Đoạn giọng ngài trở nên rắn rỏi:

- Các ông còn nhớ không? cách đây không lâu  các loài thuỷ tộc sống trong đồng ruộng, sông, hồ… bị người ác dùng chất độc, xung điện và các cách tàn bạo khác truy sát tận diệt; rồi các loài muôn thú trong rừng, trên không  cũng bị tàn sát; rừng núi… bị phá sạch; nhiều tiếng kêu bi thương cất lên nhưng rơi vào im lặng đáng sợ, thậm chí có kẻ còn bảo:” Không phải việc của tôi”, người thì:” Có người khác lo”… Ấy là sự vô cảm , vô trách nhiệm. Muôn loài cộng sinh với nhau, khi những kẻ khác quanh mình không an thì mình sao an được? khi môi trường quanh mình bị tàn phá thì chỉ mỗi nhà mình an được sao? Việc Đông Hải bị hạ độc ấy là đỉnh cao của cả quá trình dài lâu sống trong sự ích kỷ, thờ ơ. Muôn loài sống cộng sinh với nhau phải liên đới trách nhiệm với nhau, ấy vậy mà từ khi các việc nhỏ xảy ra cho đến kiếp nạn này vẫn còn không ít kẻ chẳng hề động tâm. Ta e rằng rồi đây sẽ còn nhiều nạn hạ độc khác nữa.  Riêng trong vụ này các ông  cũng có phần trách nhiệm đâý!

Bốn ông Long Vương và triều thần dập đầu tâu:

- Chúng thần thật đáng tội, cuí mong  Ngọc Hoàng lượng thứ. Chúng thần xin hứa  từ đây về sau sẽ liên đới nhau  trong việc phò hộ muôn loài!

- Các ông thấy lỗi và sửa lỗi ấy cũng là phúc cho muôn loài đấy. Ta tin tưởng ở các ông!

Bốn ông Long Vương laị thưa:

- Chúng thần làm gì với bọn ác nhân đây?

- Làm gì thì các ông tự biết! nhưng theo ý trẫm thì các ông chẳng cần phải làm cả. Các ông cũng không thể phạt bọn ác khi mà phước báo chúng vẫn còn, chỉ khi nào phước báo cạn thì khi ấy cái ác quả sẽ tự phát thôi! Nhân quả không hề sai vạy. kẻ thủ ác sớm muộn gì cũng sẽ nhận lấy hậu quả mà chúng gây ra. Điều mà ta lao lung suy nghĩ là làm sao cho bọn chúng thức tỉnh. Các khanh còn nhớ thiền gia vẫn dạy rằng: “Đồ tể buông dao lập tức thành Phật” chăng?  Lý thuyết là vậy nhưng thực tế thì muôn ngàn không được một. Bọn thủ ác vốn khó hồi đầu, đã  vậy laị còn điêu toa gian trá dùng mọi thủ đoạn để biện bạch hay che giấu tội ác mà mình gây ra. Các khanh thấy đấy! muôn loài thuỷ tộc chết thảm, muôn loài trên không, trên bộ… cùng điêu đứng theo ấy vậy mà kẻ thủ ác và đồng bọn vẫn dửng dưng không hề có một chút thương cảm hay hối hận nào. Chung quy cũng vì đồng tiền, vì danh lợi. kẻ thủ ác vốn tham lam và vô minh!

Ngọc Hoàng dứt lời thì Diêm Vương quỳ tâu:

- Con người càng ngày càng tham lam, sân hận. Đời sống hiện đaị ngày càng giàu hơn, vật chất nhiều hơn bao giờ hết nhưng con người laị bất an và không thoả mãn. Họ sẵn sàng ra tay tàn độc, ý nghĩ họ đầy vọng động và tư lơị. Thần e rằng  càng về sau sẽ có thêm nhiều vụ như Đông Hải này!  

- Trẫm cũng nghĩ cũng giống khanh, cứ thế này e sẽ có thêm nhiều kiếp nạn như thế. Trẫm thương cho những kẻ bất hạnh phải cộng nghiệp chung. Trẫm cũng thương cho kẻ thủ ác vì chúng mê muội vô minh, nhưng biết làm sao được! họ tự quyết định số phận của họ.  Các khanh còn nhớ không? Khi Thế Tôn còn tại thế ngài đã đi khắp nhơn gian để thuyết pháp, để dạy người ta phải sống trong tỉnh thức! Ngài dạy chúng ta phài thắp đuốc mà đi, số phận mỗi cá nhân nằm ở suy nghĩ, noí năng và hành động của chính kẻ đó. Không ai có thể ban phước hay giáng họa cho ai  cả! Này bốn ông Long Vương, này các khanh của trẫm. Kiếp nạn đã xảy ra rồi, Đông Hải có thể mất năm mươi hay một trăm năm  mới phục hồi nguyên trạng. Ta với các khanh cũng chỉ biết cầu nguyện hồi hướng cho muôn loài trong các pháp giới.  Trẫm mong mỏi sao kẻ thủ ác hồi tâm hướng thiện, cải tà quy chánh ấy mới là phép lạ, là chân thần thông biến hoá. Trẫm và các khanh cùng nhau hộ pháp để duy trì mạng mạch chánh pháp, Đem chánh pháp giáo hoá muôn loài, hãy làm mọi cách để cho con người giác ngộ sống trong tình thương và tỉnh thức! 

Tứ Hải Long Vương cùng triều thần đồng quỳ bái tạ:

- Tạ ơn Ngọc Hoàng! Chúng thần cầu xin Ngọc Hoàng chớ quá đau lòng! Chúng thần nguyện đời đời đem thân này hộ pháp, hộ đời, hộ người, hộ vật. 

 

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất lăng thành 1/2017   

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khuyến cáo về tình trạng ép cung bằng tra tấn: Truy tố và trừng phạt tất cả các viên chức, quan chức đã cho phép thu thập bằng chứng bằng cách tra tấn, bao gồm cả những người khai man
Release all Annamese political prisoners. - Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, những người thực hiện quyền tự do biểu đạt đã bị Toà án Việt Nam tuỳ tiện quy kết là “gây rối trật tự”, “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”…;-
ông Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Công Nghiệp Đóng Tàu Trung Quốc có thông tin gì (mật) đâu để chuyển, và chuyển cho ai mới được chớ? Việt Nam chớ còn ai vô đây nữa? Ông Tôn Ba, (chắc) đã “rò rỉ” kỹ thuật mua tầu cũ cho ông Phạm Thanh Bình – Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Kinh Tế Vinashin
Gần một tiếng đồng hồ ngồi bên nhau, những tách trà vẫn còn đầy, nhưng tôi thấy trên mắt họ đọng đầy nước. Tôi không biết nói gì với họ, chỉ im lặng để cho lòng mình cảm thông với nỗi đau của họ đang chiụ, giống như nỗi đau của mình 43 năm trước.
theo chỉ số về tự do báo chí năm 2018 của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF, và dựa trên danh sách vi phạm nhân quyền và bắt giữ nhà báo trên thế giới thì cộng sản Việt đứng hàng thứ 175 trên 180, và là nhà nước đứng đầu trong việc bắt giữ nhà báo với 26 người hiện trong trại giam.
phải có niềm tin để tin vào tiền đồ của đất nước, bởi vì nếu thế nước ở vào vận cùng thì theo Dịch lý “cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu”, và phải có niềm hãnh diện vì “ai làm cho người hòa thuận sẽ được gọi là con Thiên Chúa”.
Việc thành lập Hiệp hội Liên bang năm 2011 là một sự khởi đầu, trong đó Đại sứ quán Việt Nam đã "giúp đỡ sản khoa (Geburtshilfe)" quan trọng. Nó phải là một tổ chức đầu não cho các hội đoàn Việt Nam, một điểm liên lạc của đại sứ quán cho cộng đồng người Việt ở Đức
Chùa Phật Giáo Sun và Moon là ngôi chùa tháp cao nhứt Thế Giới. Hai chùa được dựng đứng giữa hồ nước Shanhu của Thành Phố Quế Lâm. Hai ngôi chùa này còn được gọi là chùa Vàng và Chùa Bạc vì màu sắc của hai ngôi chùa vào ban đêm.
Rung Sheng là một thị trấn nhỏ Tỉnh Quảng Tây Trung Quốc. Đồi núi quanh co từng lớp rất xinh đẹp. Những căn nhà màu đen chen lấn giữa cánh rừng tre hấp dẫn nhiếp ảnh gia thế giới. Sau sáu tiếng đồng hồ tôi lặn lội từ ngọn đồi này qua cầu treo, tôi lê gót vào chợ tìm chai nước. bất ngờ đi ngang qua tiệm thuốc Tàu, thấy một thanh niên đang ngồi giữa tiệm, trên lưng của anh ta có mấy chục cái ống tre dính trên lưng trông thật là hy hữu.
Cơn mưa đầu mùa đã nhỏ giọt. Trời chiều Thu lành lạnh, báo hiệu cho một mùa Đông giá rét kéo về, dài lê thê với gió bấc từng cơn thổi lạnh buốt thấu xương, mây đen vần vũ, sương mù giăng tỏa, mà niềm thương nỗi nhớ trỗi dậy, ngập tràn thân thể với ray rứt, nhớ nhung len lén vào xương tủy, bâng khuâng và khắc khoải hoài mang đến cho ta nỗi cô đơn tràn ngập tâm hồn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.