Hôm nay,  

Còn Hũ Tro?

05/10/201900:00:00(Xem: 8044)

Trong tháng 9 vừa qua, có 2 sự việc xảy ra ở Hà nội đáng để ý: “Lễ kỷ niệm 130 năm ngày sanh của Cụ Thượng thơ Bùi Bằng Đoàn” và “Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn thị Kim Ngân đánh trống khai trường”. Nhưng rất tiếc  Cỏ May tôi đã không kịp có vài lời thưa qua với bạn đọc vào lúc đó do một "sự cố"  kỷ thuật của laptop mang theo. Nay xin nhắc lại, nghĩ vẫn chưa phải là trể lắm. Vả lại thể loại truyện này vốn là truyện dài nhiều hồi của đảng và Nhà nước ta ở Hà nội.

Theo thông tin chánh thức sáng ngày 16 tháng 9, tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Xô, Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chánh phủ, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc  và Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ kỷ niệm 130 năm Ngày sanh của Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn (19/9/1889 - 19/9/2019), có cả 1.000 đại biểu tham dự.

Theo Ban Tổ chức, Lễ kỷ niệm là dịp để cán bộ, đảng viên và nhân dân cả nước, nhất là thế hệ trẻ, tri ân và tôn vinh một “lãnh đạo tiền bối tiêu biểu của Đảng và Nhà nước”. Việc tổ chức lễ kỷ niệm gắn với tuyên truyền về cuộc đời, sự nghiệp cách mạng và công lao, đóng góp to lớn của cụ Bùi Bằng Đoàn đối với sự nghiệp cách mạng của dân tộc, với Quốc hội Việt Nam… Trước đó, lễ dâng hương kỷ niệm 130 năm Ngày sanh cụ Bùi Bằng Đoàn được tổ chức vào lúc 7h ngày 15/9 tại Khu lưu niệm Nhà thờ Thiệu Đức Đường, thôn Bặt Chùa, xã Liên Bạt, huyện Ứng Hòa, Hà Nội, nơi Cụ sanh trưởng.

Ngoài phần nghi lễ truyền thống và chánh thức, còn có thêm chương trình văn nghệ ca múa và trình diển một tiểu phẩm “Tận trung với nước” của tác giả Lê Thế Song và đạo diển là NSND Trung Hiếu, do các nghệ sĩ Nhà hát kịch Hà nội biểu diển.

Một buổi lễ vô cùng trọng thể để ca ngợi và tưởng nhớ công đức một vị Quan Đại thần triều Nguyễn đã có “công lớn với cách mạng cộng sản”. Nhưng điều này có thật sự nói lên cách ứng xử của đảng và Nhà nước Hà nội là uống nước nhớ nguồn, ăn ở có tình có nghĩa hay không? Hay nhằm mục tiêu nào khác trong lúc này?

 

Cộng sản chỉ có mục tiêu, không có ơn nghĩa

Đó là văn hóa cộng sản. Thắc mắc với ơn nghĩa là thứ tình cảm ủy mị của giới tiêu tư sản. Chính những người tri thức cộng sản hiện đang ở tại Việt nam cũng không nghĩ đảng cộng sản và Nhà nước tổ chức lể kỷ niệm sanh nhựt cho Cụ Thượng thơ là muốn bày tỏ đạo nghĩa, sự biêt ơn đối với vị quan dưới thời thực dân cai trị mà can đảm tìm mọi cách để bên vực nhơn dân, luôn luôn đứng về phía nhơn dân.

Theo Giáo sư Nguyễn Đình Cống, cộng sản vẫn thích những chuyện như mít tinh, tuyên truyền, kỷ niệm… và nay tổ chức lễ sanh nhựt Cụ Bùi Bằng Đoàn cũng chỉ là một kiểu tuyên truyền, chớ hoàn toàn không nhằm tranh thủ trí thức đâu.

Cùng lúc, nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Khắc Mai - nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu - Ban Dân vận Trung ương, nhận định “việc tổ chức kỷ niệm là chính quyền muốn quay về quá khứ để họ ru ngủ mọi người rằng lãnh đạo Chính phủ đã từng có việc kết nối được với giới thượng lưu, trí thức. Họ tưởng họ đưa những vấn đề như thế thì xã hội thấy là họ cũng đang có chủ trương tìm đến trí thức, đến những người yêu nước không phải cộng sản. Đấy chỉ là dân túy, là mị dân thôi. Vấn đề hiện nay là họ có dám đối thoại với các trí thức trong và ngoài nước đang đau đáu về vấn đề sửa đổi cái chế độ này để nó bớt tham nhũng, bớt độc tài, bớt tàn ác với dân, hay không?”

Ông nói thêm rằng, “ngay cả những nhân vật trong triều đình hoặc những nhân vật trí thức cao cấp một thời mà họ thuyết phục được thì sau này họ cũng loại trừ, cũng gạt bỏ mà thôi”.

Điều này được Nhà báo Ngô Nhật Đăng viết trên facebook cá nhân của ông “hôm 17/9/2019 rằng, sau đại hội tháng 2/1951 của đảng CS, Hồ Chí Minh thông báo đổi tên thành đảng Lao động và phát động phong trào “Chỉnh huấn” gồm: chỉnh quân, chỉnh phong và chỉnh đảng. Mở màn cuộc đấu tố “chỉnh huấn trí thức”, phát súng đầu tiên, Hồ nhằm vào Cụ Bùi Bằng Đoàn.

Tại Hội trường, Hồ Chí Minh mặc cái áo nâu, không thèm cài nút áo trên và nút dưới, phanh cả ngực và bụng, một cách thô bỉ, xấc láo.

Hồ nói:

– Một điểm nữa. Nghe nói các ngành, các cá nhân ôn lại, xét lại những việc mình đã làm trong hồi Pháp thuộc, thấy thằng Pháp xấu xa và làm nhục mình. Đặc biệt anh em thấy việc nó đối đãi, giáo dục mình là nhục nhã hơn. Nhưng thấy thế vẫn chưa triệt để. Thấy nhục là một bước, phải tiến lên bước nữa: THẤY TỘI CỦA MÌNH. Vì Pháp nhồi sọ, mua chuộc nên mình đã đối đãi với nhân dân như thế nào, điều ấy anh em chị em chưa nghĩ tới. Thấy mình nhục đã đành, còn phải thấy tội nữa. Xin lỗi cụ Bùi. Có tiếng cụ Bùi: “Không dám, xin cụ cứ nói”.

Hồ tiếp:

Ví dụ: Thời trước cụ làm thầy giáo thì không có gì là tham ô, lãng phí của nhân dân, vì dạy bao nhiêu giờ lĩnh bấy nhiêu tiền.

Nay xét lại:

Lúc đó dạy thì dạy gì, đào tạo người thì đào tạo cho ai? Vì “tôn sư trọng đạo”, cụ ở địa vị ông thầy, nên được lớp trí thức trọng cụ, dân cũng trọng cụ. Nhưng ông thầy lúc ấy nói gì? Nói chống Tây thì nó đá đít. Dù muốn hay không, cũng phải nói đế quốc, phong kiến là tốt. Như thế là có thể có tội với nhân dân rồi. Tôi nghe ở đây có đến 4 đời là học trò cụ, như thế là tứ đại nô lệ”.

Chỉnh huấn trí thức, nạn nhơn đầu tiên được Hồ chọn là Cụ Bùi Bằng Đoàn mà trước đó, ngày 17/11/1945, Hồ viết thư mời Cụ ra giúp cách mạng "Tôi tài đức ít ỏi và trách nhiệm nặng nề, thấy Ngài học vấn cao siêu, kinh nghiệm phong phú. Vậy nên tôi mời ngài làm cố vấn cho tôi để giúp thêm ý kiến trong công việc hưng lợi, trừ họa cho nước nhà, dân tộc".

Cũng như khi phát động Cải Cách Ruộng đất, Hồ chọn một người đóng góp cho cộng sản người và của nhiều nhứt nước là Bà Nguyễn thị Năm để đấu tố “Địa chủ ác ghê” làm gương. Những người hết lòng với cộng sản bị đấu tố mới thể hiện rỏ tính giai cấp và tinh thần chuyên chính cua người cộng sản thứ thiệt.

Vậy mà ngày nay, đảng và Nhà nước cộng sản lại rùm beng tổ chức lễ kỷ niệm sanh nhựt thứ 130 cho Cụ Bùi Bằng Đoàn !

Trong diễn văn tại lễ kỷ niệm, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân nhấn mạnh: “Cụ là một trong những tấm gương tiêu biểu của tầng lớp nhân sĩ, trí thức Việt Nam đi từ chủ nghĩa yêu nước đến với sự nghiệp cách mạng vẻ vang của Đảng và dân tộc”; “Bất luận trong hoàn cảnh nào, cụ cũng đứng về phía nhân dân, hết lòng bảo vệ người dân”.

Thế mà hiện nay, khi trí thức đứng về phía nhân dân thì chẳng những không được chánh quyền trọng dụng mà còn bị lên án chống đảng, chống nhơn dân. Cả nhơn dân khi nói tiếng nói thật lòng vế quyền lợi của họ, về bảo vệ đất nước cũng bị đảng và nhà nước khủng bố, trù dập, tù đày vì cho họ thuộc thế lực thù địch.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai nhận xét rằng cho đến bây giờ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn “điếc” không muốn nghe bất cứ góp ý nào để thay đổi chế độ, vì chế độ này cho họ cái quyền “cướp bóc” của dân, nhất là với chính sách đất đai sai lầm. Ông nói thêm:

“Hiện nay họ đang có cái chủ thuyết cộng sản là võ khí tuyệt vời và họ muốn kiên trì với nó. Cái chủ thuyết đó lâu nay đã cho họ cướp bóc dân. Nếu họ vẫn khư khư giữ cái chế độ có khả năng cướp bóc nhân dân như thế, thì làm sao họ có thể có tình cảm và ý chí để đối thoại tử tế với những con người vì dân vì nước thật sự được!” (Theo rfa)

Trở lại trường hợp Cụ Bùi Bằng Đoàn. Thử nhận xét lời của Chủ tịch Quốc Hội Kim Ngân về Cụ có đúng với Cụ như thế  không?

Đúng là “bất luận trong hoàn cảnh nào, Cụ cũng luôn luôn đứng về phía nhơn dân, hết lòng bảo vệ người dân” bỡi Cụ là vị quan học rộng, tài cao, dũng cảm, còn là người ái quốc thật sự.Nhưng chắc chắn là Cụ không bao giờ có thể “đến với sự nghiệp cách mạng vẻ vang của đảng”. Điều này là sự thật.

Theo Lê Tùng Sơn, trong Hồi ký, đầu năm 1944, trong Ban Hành chánh của Đồng Minh Hội ở Liễu châu, gồm có Lê Tùng Sơn, Phạm văn Đồng và Hồ Chí Minh, thì cuối 1945, Cụ Bùi Bằng Đoàn có đề nghị Cựu Hoàng Bảo Đại hãy lập một Tổ chức Quốc gia chống lại Hồ Chí Minh. Cựu Hoàng do dự, thời cuộc diễn biến nhanh, cuối cùng Cựu Hoàng đi Tàu và kẹt luôn ở bên đó cho tới 1948.

Cụ Bùi Bằng Đoàn, bị Hồ Chí Minh bắt buộc theo Việt Minh, chỉ sau đó thời gian ngắn, Cụ bị đẩy đi kháng chiến. Bùi Tín cũng xác nhận chuyện này.

Lúc này, Cụ Bùi Bằng Đoàn giả bệnh, giả điên, xin dinh tê về với Quốc Gia. Hồ Chí Minh buộc lòng phải chấp nhận. Khi Cụ Bùi Bằng Đoàn về đến nhà cũ, thì bà vợ lớn đã bị Việt Minh giết chết!

Sự thật này, không thấy đảng cộng sản đem ra tuyên truyền cho lớp trẻ biết Hồ Chí Minh và đảng cộng sản gồm những người lòng dạ như thế nào.

Còn hũ tro?

Lễ kỷ niệm sanh nhựt lần thứ 130 của Cụ Bùi Bằng Đoàn diễn ra trong Hội trường khá lớn có cả ngàn người tham dự, với lãnh đạo đảng, Nhà nước và bang hội dân chúng hà nội. Chỉ không thấy nói tới và cũng không thấy có mặt là con dâu, cháu nội và cháu cố của Cụ Thượng thơ. Tức Bà Bùi Tín, con gái và cháu ngoại của ông bà! Vì liên hệ trực tiếp với Bùi Tín, người mà ngày nay đảng vẫn còn lên án là kẻ phản bội nhơn dân. Phải nói Bùi Tín là kẻ phản đảng mới đúng vì ông đã xé bỏ thẻ đảng từ lâu, đã vứt vào thùng rác 9 huân và huy chương của chế độ trao thưởng.

Ngày nay, đảng cộng sản làm lễ kỷ niệm rình rang cho Cụ Bùi Bằng Đoàn nhưng trước đây, họ đã tìm nhiều cách để trả thù Bùi Tín rất đê tiện. Họ cô lập Bà Bùi Tín. Mỗi khi bạn bè tới thăm bà ra về, liền bị công an điều tra, bắt làm tờ kiểm thảo. Để rồi không còn ai dám tới lui nữa.

Con gái của ông làm bác sĩ nhãn khoa ở bệnh viện bị hạ công tác, cho đứng bán mắt kiến. Ông phải nhờ bạn bè ngoại quốc can thiệp, sau đó, con gái của ông mới được phục hồi địa vị cũ.

Tang lễ của ông Bùi Tín rất chu đáo, ấm cúng, do bạn bè tổ chức, lo liệu. Người tham dự có hơn trăm người. Theo nghi thức hỏa táng.

Người con gái của ông không được mang hũ tro của ông về Hà nội thờ. Xin Tòa Đại sứ Hà nội ở Paris giấy nhập cảnh hũ tro, họ trả lời phải đợi lệnh trên. Và cho tới ngày nay, lệnh trên vẫn chưa có. Hũ tro vẫn còn cất giữ ở Bảo tháp chùa Khánh Anh. Bên ngoài không có tên và hình Bùi Tín nên cũng không lo có ngày công an vc lén tới đánh cắp để trả thù.

Ngày nay, cộng sản Hà nội làm lễ sanh nhựt Cụ Bùi Bằng Đoàn rất long trọng mà vẫn ngăn cấm con cháu của Cụ tới, báo chí của đảng nhơn dịp này, vẫn lớn tiếng chửi bới Bùi Tín, làm cho nhiều người nhớ lại cái chết của nhà cách mạng ái quốc Nguyễn An Ninh năm 1943 ở Côn Đảo. Lúc đó, ông Ninh bị bịnh kiết nặng. Ở ngoài gởi thuốc vào cho ông, cộng sản trong tù giựt lấy, giữ lại không cho ông uống để ép ông gia nhập cộng sản. Ông vẫn từ chối. Khi ông chết, cộng sản dành làm đám ma cũng khá rùm beng, như để thương tiếc một nhà cách mạng. Xong, họ lập cho ông một tấm mộ bia ghi ông là đảng viên cộng sản!

Để gọi cho rõ, cho đúng bản chất của cộng sản trong 2 trường hợp này là gì? Không biết có từ ngữ nào đúng hơn là “Đồ Đểu”?

 

 

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
Gần đây, Tổng thống Mỹ Donald Trump công bố áp dụng chính sách áp thuế 25% đối với ô tô nhập khẩu vào Mỹ, trước đó Trump cũng đã áp đặt biện pháp trừng phạt chung đối với Liên Âu, Canada, Mexico và Trung Quốc, nhưng lại tạm hoãn trong 30 ngày để cho Canada và Mexico thương thuyết. Các biện pháp bất nhất này gây nhiều hoang mang cho chính giới và doanh nghiệp các nước đối tác.
Trong buổi phỏng vấn ngày 31 tháng 10 năm 2024 với bình luận gia cánh hữu Tucker Carlson, Tổng thống Donald Trump khẳng định rằng dưới thời Joe Biden, Hoa Kỳ đã mắc sai lầm nghiêm trọng khi vô tình đẩy Nga và TQ lại gần nhau. Theo Trump, một trong những ưu tiên hàng đầu khi ông quay trở lại Tòa Bạch Ốc sẽ là phá vỡ liên minh này. Khi đó, Trump tự tin tuyên bố: “Tôi sẽ phải tách họ ra, và tôi tin mình sẽ làm được.” Và ngay từ những ngày đầu của nhiệm kỳ thứ hai, Trump đã tỏ rõ mong muốn đàm phán với Nga nhằm nhanh chóng kết thúc chiến tranh ở Ukraine. Một cách giải thích cho chính sách này là: Trump đang làm đúng những gì từng nói trong cuộc trò chuyện với Carlson. Việc rút Hoa Kỳ khỏi cuộc xung đột tại Âu Châu và khôi phục quan hệ với Moscow, kể cả khi phải bỏ rơi Ukraine, là một phần trong chiến lược tập trung đối phó với TQ.
Cuộc đua vào Tòa án Tối cao Wisconsin rất quan trọng vì nó ảnh hưởng lớn đến các vấn đề pháp lý và chính sách trong tiểu bang. Wisconsin là một bang chiến địa quan trọng trong các cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Tòa tối cao tiểu bang có thể đóng vai trò lớn trong các tranh chấp liên quan đến luật bầu cử, quyền tiếp cận lá phiếu và các thách thức đối với kết quả bầu cử. Cuối cùng, sự lo lắng có cơ sở của người dân cuối cùng đã được hóa giải. Số tiền “đầu tư” $20 triệu của Musk đã không thắng được sự lựa chọn của Wisconsin.
Lịch sử là sự lập lại, nhìn ngược về thời gian: Sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc vào năm 211 (trước Công Nguyên) Ông đã nghe lời vị Tể Tướng Lý Tư đốt tất cả các ghi chép của Sử Gia không thuộc nước Tần, kể cả Kinh Thi. Bất cứ ai thảo luận về Kinh Thi và Kinh Thư sẽ bị xử tử. Trong Sử Ký của Tư Mã Thiên, vụ đốt sách chôn Nho được gọi là “Phần thư khanh nho”, bao gồm việc đốt sách và chôn sống hơn 460 học giả. (1) Năm 1958, Mao Trạch Đông đã liên hệ bản thân ông với Tần Thuỷ Hoàng. Khi ông ta chôn sống 460 học giả ông nói trong một bài phát biểu với các đồng chí của mình: “Các bạn (những nhà trí thức) căm ghét chúng tôi, coi chúng tôi là những Tần Thuỷ Hoàng. Các bạn nhầm rồi. Chúng tôi thậm chí còn vượt Tần Thuỷ Hoàng một trăm lần”.(2) Năm 1975 khi CS miền Bắc, chiếm Việt Nam Cộng Hòa, phong trào đốt sách cũng xảy ra ngay tại miền Nam, Việt Nam. Hàng trăm cuốn sách được người Cộng Hòa mang đi giấu hay mang ra nước ngoài và hàng ngàn cuốn sách bị đố
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.