Hôm nay,  

Siêu thị

12/10/201915:40:00(Xem: 6112)

Hồ Thanh Nhã

  

        Siêu  thị

  

Siêu thị nầy có lần mình quen

Chiều cuối Đông phố mới lên đèn

Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió

Hứa một đêm dài chắc lặng yên

 

Em đẫy xe qua hàng trái cây

Nầy em …xoài bưởi mãng cầu đây

Quê hương một góc trời thu hẹp

Gió Lái Thiêu về hoa mận bay

 

Em lựa giùm anh mấy quả dừa

Để anh tìm lại Bến Tre xưa

Thắp nhang cúng mẹ chiều Đông muộn

Mà thấy trong lòng nặng gió mưa

 

Em lựa giùm anh nhãn hột tiêu

Dầy cơm nhỏ hột đất quê nghèo

Nước non ngàn dặm xanh màu mạ

Mát mặt trưa Hè gió Bạc Liêu

 

Em chọn giùm anh quả sầu riêng

Sầu riêng …ai nỡ để mình em

Lòng như một thoáng tình khơi dậy

Lửa cháy bùng lên mấy nỗi niềm

 

Em đẩy xe qua hàng rau xanh

Nầy em ! Rau húng với rau cần

Ngò gai …đâu nữa thời thơ ấu

Đâu bát canh chua mẹ để dành ?

 

Em đẩy xe qua hàng đồ khô

Gói tiêu Xuân Lộc lúc giao mùa

Lựa cân hủ tiếu trong …trong vắt

Nhớ chén nước lèo quán Mỹ Tho

 

Chọn cho anh …cà phê Trung nguyên

Mới hay đất nước dẫu ba miền

Cũng mê hương vị cà phê đặc

Cái nhớ…vào lòng kẻ ngoại biên

 

Em lựa cho anh tất cả gì

Vô vàn …mất hết từ ngày đi

Để anh thấy lại quê hương cũ

Một thoáng xa rồi …buổi biệt ly

 

Siêu thị nầy anh đã chờ em

Đường xa hun hút nẻo đi tìm

Chiều sang …từ những chiều Đông trước

Vọng tiếng bên trời, nắng mới lên

   

                      Hồ Thanh Nhã

 

Vườn trái cây Lái Thiêu – Bình Dương
 

        Vườn trái cây Lái Thiêu nằm cạnh sông Sài Gòn, cách thị xã Thủ Dầu Một khoảng 10 km về phía Nam. Nơi đây được nhiều người biết đến như là một địa danh nổi tiếng với nhiều loại trái cây miền nhiệt đới thơm ngon tại Bình Dương. Du khách đến Lái Thiêu sẽ được tận mắt thấy những khu vườn trái cây trải dài với nhiều loại trái cây như chôm chôm, sầu riêng, bòn bon, mít tố nữ. . .Không chỉ được tham quan mà du khách có thể chính tay bẻ và ngồi ngay tại gốc ăn tại chỗ và sau đó mua về biếu bà con. Cứ vào mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 8 âm lịch là mùa trái cây chin rộ. Do đó vào cuối tuần đồng bào ở Sài Gòn có thể chọn vườn Lái Thiêu làm nơi nghỉ ngơi, vui chơi, sum hợp  gia đình, bè bạn, coi như một ngày vui chơi dã ngoại, được tận hưởng không khí trong lành của vườn cây, sông nước thiên nhiên.
 

             Với diện tích rộng 1,200 hecta trải dài trên địa bàn 6 xã ven sông Sài Gòn, vườn trái cây Lái Thiêu có thành tích lâu đời hơn 200 năm, nổi tiếng cả nước ta. Nhiều loại trái cây ngon nhất nước như sầu riêng, mít tố nữ, chôm chôm. .Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là măng cụt Lái Thiêu. Du khách có thể mắc võng nằm nghỉ ngơi, thư dãn dưới bóng mát của vườn cây, nhắm nháp đủ loại trái cây tại chổ, quên hết cả tuần làm việc mệt nhọc. Hoặc có thể ghé Cầu Ngang, đi thuyền dạo chơi trên sông Sài Gòn, vừa hứng gió mát trên sông, vừa ngắm vườn cây ven sông trĩu quả, thì cũng là một lạc thú cuối tuần vậy. Thuận tiện nhất khi đi chơi Lái Thiêu là bạn có được một ngày nghỉ dã ngoại cuối tuần hứng thú vì chỉ cách Sài gòn có 20 km, có thể đi và về trong ngày.

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việc thông qua luật dẫn độ gây tranh cãi của Hồng Kông sẽ làm tổn hại khó hàn gắn về tinh thần trọng pháp của thành phố và sức hấp dẫn của nó như một trung tâm thương mại quốc tế.
Các tuyên truyền loại thùng rỗng của csvn hôm nay không ngừng nêu lên vấn đề “trí tuệ” này: Đỉnh cao trí tuệ loài người; Bác Hồ kiệt xuất; Đảng là văn minh là ánh sáng…
trời, biển, đất đai và cây cối ở đây bị cái không khí oi nồng của trời nhiệt đới ấp ủ, vỗ về cho nên tất cả tỏa ra một cái gì đó vừa chầm chậm, vừa mệt mỏi, như cái không khí u buồn tại các thánh đường nơi các tín đồ Hồi Giáo đang quỳ gối khóc than. Từ trên chóp núi nhìn ngay xuống bãi biển, Chùa Từ Bi trông giống như một căn nhà tôle lụp xụp
Gần hai phần ba thế kỷ qua, họ vẫn mang tương lai của cả dân tộc này ra đánh cược đều đều. Lần nào họ cũng thắng và nhân dân thì luôn luôn đại bại.
hai đại diện của PTGDVNHN là TS Nguyễn Bá Tùng và KS Đỗ Như Điện đến từ California đã trao bản tuyên dương tượng trưng cho Giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền 2019 cho vị đại diện của HT Thích Không Tánh là BS Đỗ Văn Hội, và vị đại diện của của MS Nguyễn Hồng Quang là MS Huỳnh Quốc Bình
Mấy ngày qua tin giật gân phổ biến trên liên mạng làm cho thiên hạ lưu ý và bàn tán rùm beng, đó là vụ quán bún, tạm gọi là quán bún "không bán nước" bị "giới hữu trách của cộng sản Việt Nam (csVN) cưỡng chế".
Trên mạng bỗng nhiên thiên hạ bàn ngang tán dọc về chữ Bậu chữ Qua, thôi thì mình cũng bàn qua chơi theo thiển ý... bậu nghĩa là em, dùng trong cách nói thân mật. Người Thái có tiếng phậu cũng theo nghĩa tương tợ.... Tại sao người VN ở Miền Bắc không có tiếng bậu thân thương như ở Miền Nam?
Thành kính tưởng niệm Ba tôi nhân Father’s Day... Cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ – người đã từ bỏ cuộc sống an nhàn, đầy tiện nghi của một công chức trong “vùng bị chiếm” thanh bình, theo tiếng gọi thanh niên, ra “vùng giải phóng” để chống Tây.
Người Việt chúng mình ở Montreal thường gặp cộng đồng da đen ở thành phố này. Nếu gặp người da đen ở Montreal, từ người lái taxi cho đến cô y tá hoặc cảnh sát viên, thì xác suất đúng đến 90% đó là người Haiti
LGT: Pat Higgiston dạy toán và tôn giáo tại trường trung học. Ông làm cố vấn cho một nhóm thiền học sinh và lãnh đạo chuyến du lãm hàng năm để nghiên cứu về biến đổi khí hậu tại các cộng đồng ven biển. Ông tốt nghiệp bằng Thạc Sĩ Giáo Dục từ Trường Brooklyn College và bằng Thạc Sĩ Thần Học từ Trường Union Theological Seminary. Ông hiện sống tại Quận Brooklyn, New York. Bài viết sau đây của ông được đăng trong trang mạng Lion’s Roar.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.