Hôm nay,  

Giọt Mật Trong Mơ

19/10/201900:00:00(Xem: 3718)

  Nó đi laị lồng lộn trong phòng, đụng đâu đá đó chán bèn nằm ườn trên giường, lăn lộn rồi kéo mền trùm kín đầu..Nó cố dỗ giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được, bao ý nghĩ quay cuồng trong đầu. Hình bóng người thương vẫn cứ hiển hiện ra trước mắt, càng cố lơ đi thì laị càng rõ nét hơn; bao nhiêu cảm giác thương nhớ lẫn hận cứ đan quyện vào nhau như nước với sữa không làm sao phân tách ra được! Nó laị đá tung cái mền rớt xuống đất mở mắt thao láo nhìn trần nhà và tự nhủ:

  “Sao mình vô duyên thế? Thằng Khanh có gì hơn mình đâu mà Thanh Hương bỏ mình cặp lấy nó?”

  Bao nhiêu câu hỏi, giả thuyết lẫn so sánh… Nó đặt ra mà không có cái nào thấy đủ lý lẽ cả. Nó mê Thanh Hương như điếu đổ, điếu đổ thế nào thì nó không biết nhưng vật vã như nó đây thì điếu đổ cũng cỡ đó là cùng!

  Mà con nhỏ Thanh Hương đẹp thật, mặt mũi tươi như hoa, da trắng má đào; nụ cười như nắng tỏa nắng làm nó chao đảo cả tâm hồn. Tiếng nót ngọt và trong trẻo lắm. Nó vẫn thường tìm cách gần gũi để ngửi mùi hương của Hương, những khi Hương xài son phấn, nước hoa thì nó cảm thấy không hài lòng lắm. Với nó không có mùi phấn son nào có thể hấp dẫn bằng mùi thân thể của Hương.  Cái mùi sao mà đê mê quyến rũ đến thế, cái mùi làm cho nó bao bận ngất ngất, lắt lư con tàu…Nó thầm ước:

  “Giá mà lấy được một cái áo cũ của Hương để mỗi khi nhớ thì đem ra ngửi, mỗi khi mất ngủ thì ôm lấy ngủ.” Nó nhớ trong thơ cổ tương truyền cho rằng của Tự Đức viết:

“Đập cổ kính ra tìm lấy bóng

Xếp tàn y laị giữ mùi hương”

Nhưng nó cũng phân vân vì mỗi khi nhớ lời thầy dạy:

“Thân thể dù đẹp cỡ nào cũng chỉ là giả hợp của nhiều tế bào hợp laị, nó chỉ là một cái túi da hôi thối!”

  Nó cũng thấy thế, biết thế; mỗi ngày hàng triệu lỗ chân lông cùng cửu khiếu tiết ra bao  nhiêu là chất dơ bẩn hôi thối. Có lần nó vào nhà vệ sinh, có người vừa mới đi ra đã để laị cả một bồn sản phẩm ô uế bốc mùi kinh khủng tưởng chừng như có thể chết ngạt đi được. Nó lẩm bẩm:

  “Đúng thật, đúng là cái túi da chứa đầy những thứ dơ bẩn hôi tanh!”

  Tuy biết là biết vậy nhưng mê vẫn cứ mê, cái ý nghĩ Thanh Hương phải là của nó, cái thân thể mỹ miều ấy phải là của nó, cái sức nóng bỏng quyến rũ của thân thể này phải là của nó. Cái ý nghĩ đó cứ nung nấu trong đầu làm cháy bỏng tâm can của nó! Nó tự nhủ, tự biện hộ bào chữa cho mình:

  “Dù là cái túi da hôi thối nhưng đó cũng là gịot mật trong đời. Cuộc sống ở thế gian này vốn vô thường, nhiều phiền não…nên khi có được gịot mật thì ta tạm hưởng vậy!”

  Nó nhớ trong truyện cổ xưa: Có người rơi xuống giếng hoang, đáy giếng thì đầy cá sấu, thuồng luồng; trên miệng giếng thì cọp dữ nhe nanh; lưng chừng giếng thì hai con chuột đang gặm cái sợi dây mà anh ta đu bám…Thật vô cùng kinh hãi nhưng lúc đó có đàn ong bay qua làm rơi vài gịot mật. Anh ta lập tức đớp lấy và quên tất cả nguy hiểm xung quanh, laị còn thốt lên:” Chao ôi, giọt mật ngon ngọt làm sao!”. Nó quán xét mình cũng giống cái người rơi xuống giếng kia, chỉ cần gịot mật là quên tất cả. Mỗi khi nhớ đến Hương là chỉ thấy cái thân thể đầy ma lực ấy mà chẳng còn biết đó cũng chỉ là cái túi da hôi thối! Nó miên man với những ý nghĩ nửa đạo nửa đời như thế rồi rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay biết. Trong mơ nó thấy làm tình với Hương. Nó vuốt ve làn da ngà ngọc, quấn quít oằn oaị như hai con rắn…Muì hương tình làm cho nó như bay bổng trên mây, tiếng rên rỉ làm cho thân tâm nó cuồng khoái như sóng biển trào dâng. Nó cảm thấy như cả vũ trụ này nổ tung. Cái phút giây này địa ngục cũng không còn làm nó sợ, thiên đàng không còn nghĩa lý gì. Nó tận hưởng gịot mật. Nó nếm trải cùng lúc cả sắc, thanh, hương. Nó mê mẩn với vị, xúc chạm… tất cả pháp hiện hữu hay không hiện hữu, vô hình hay hữu hình… đều như chưa từng có vậy! Tâm nó như cháy sáng, thân nó như bay giữa hư không hay rơi vào trạng thái chân không vậy! Nó như người đàn ông trong câu chuyện rơi xuống cái giếng hoang, tận hưởng gịot mật của đàn ong đánh rơi.. Những giọt mật bé tí tẹo trong phút giây đã làm quên đi tất cả những hiểm nguy rình rập xung quanh mình!

  Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cữa kiếng, soi vào mặt nó. Nó mở mắt ra nhìn thấy cái căn phòng lộn xộn mà nó gây ra, vẫn nằm yên trên giường và bất chợt vươn vai mỉn cười về cái giấc mơ hưởng gịot mật tối qua. Chợt tiếng mẹ trìu mến gọi nó:

  “Dậy mà ăn sáng ông tướng! mặt trời lên tám sào rồi.”

  Nó ngồi dậy và bước đến trước tấm kiếng to ở góc phòng đứng ngắm nghía bản thân trong tình trạng lõa thể:

  “Ta cũng đẹp trai đấy chứ! Thân thể gân guốc nở nang nhờ những buổi tập thể hình đây! Cái thân này hấp dẫn mà bảo là túi da hôi thối thì cũng uổng nhỉ?”

  Trong một phút vô thức nằm ngoài ý muốn nó làm một phát xì hơi, mặc dù không có ai trong phòng riêng của nó nhưng nó vẫn thấy mắc cỡ đỏ  mặt, miệng lẩm bẩm:

  “Quả là cái túi da chứa đầy chất dơ!”

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 1/2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm thứ Ba, 26/9/2023, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) công bố một văn kiện nhan đề “Một cộng đồng toàn cầu trong một tương lai chung” với nội dung có thể xem như là tầm nhìn mới của Trung Quốc về một trật tự thế giới do Trung Quốc lãnh đạo, thay thế trật tự hiện thời do Hoa Kỳ đứng đầu...
Trong một tập phim của chương trình truyền hình “Boston Legal” năm 2006, luật sư bảo thủ Denny Crane khẳng định rằng ông có quyền hiến định để mang theo một khẩu súng giấu kín: “Và Tối Cao Pháp Viện sẽ nói như vậy, ngay sau khi họ lật ngược án lệ Roe v. Wade.” Với một bộ phim được phát sóng cách đây 17 năm, đó là một trò đùa, một sự việc không thể tưởng tượng nổi vào thời điểm đó. Tuy nhiên, vào năm 2022, TCPV đã công bố cả hai thay đổi, chuyển một trò đùa không tưởng thành luật pháp của đất nước trong chớp mắt – báo hiệu sự khởi đầu của “cuộc cách mạng hiến pháp.”
Quãng hơn chục năm trước, nhà mình mua 1 mảnh đất gần 500m2 để xây nhà. Trên mảnh đất đó có 1 cây phong, cây mà lá của nó là biểu tượng trên cờ Canada. Cây phong không có tội tình gì ngoài chuyện đứng chình ình giữa vườn, nên nhà mình quyết định chặt đi; giá nó đứng ở góc thì sẽ không chặt chiếc gì …
Tình hình kinh tế Việt Nam đan xen mảng xám trong nhiều lĩnh vực của hệ thống tổ chức khiến nhà đầu tư lo âu và mức tiêu dùng của dân co lại...
Lá vẫn còn xanh. Hè vẫn còn nấn ná. Trời vẫn chưa muốn vào thu mà (không dưng) sáng nay California chợt thoáng chút âm u, và lấm tấm vài hạt mưa nho nhỏ. Mưa chưa ướt đất nhưng cũng đủ làm cho tôi hơi thấy ngại ngần khi nghĩ đến chuyện phải ra khỏi nhà chỉ vì một ly cà phê nóng.
Sau khi nâng cấp ngoại giao lên “Đối tác chiến lược toàn diện” với Mỹ trong chuyến thăm Hà Nội của Tổng thống Joe Biden (10-11/09/2023), thế đứng chính trị của Việt Nam với nước láng giềng Trung Quốc đã tự tin hơn.
Theo tin Tổng Hợp ngày 10/9/2023, theo chân bốn đời tổng thống tiền nhiệm, Tổng Thống Joe Biden thăm Việt Nam với đoàn tùy tùng hủng hậu bao gồm các viên chức cao cấp của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, Bộ Ngoại Giao cùng những công ty khổng lồ…không ngoài mục đích biến Việt Nam thành quốc gia hùng mạnh, độc lập, tự chủ để không còn lệ thuộc vào Trung Quốc...
Việt Nam và Hoa Kỳ đã thiết lập quan hệ ngoại giao cấp “chiến lược toàn diện”, sau 28 năm ngoại giao từ năm 1995. Quyết định này được công bố ở Hà Nội chiều ngày 10/09/2023 trong chuyến thăm 1 ngày rưỡi của Tổng thống Joe Biden...
Năm nay đánh dấu kỷ niệm mười năm thành lập “SK/VĐ&CĐ” (SK/VĐ&CĐ) của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, dự án phát triển cơ sở hạ tầng lớn nhất và đầy tham vọng nhất trong lịch sử nhân loại. Trung Quốc đã cho vay hơn 100 ngàn tỷ đô la Mỹ cho hơn 100 quốc gia qua chương trình này, nó làm giảm chi tiêu của phương Tây ở các nước đang phát triển và dấy lên lo ngại về sự lan rộng quyền lực và ảnh hưởng của Bắc Kinh...
Vào tháng 7, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan cho biết rằng cuối cùng ông sẽ từ bỏ phản đối Thụy Điển gia nhập Minh Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). Hungary, quốc gia ủng hộ lệnh cấm của Thổ Nhĩ Kỳ, cũng có dấu hiệu cho thấy họ sẽ không cản trở việc Thụy Điển gia nhập nếu Thổ Nhĩ Kỳ bật đèn xanh. Điều đó có nghĩa là, sau cuộc bỏ phiếu theo thủ tục vào mùa thu này, Thụy Điển sẵn sàng trở thành thành viên thứ 32 của NATO.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.