Hôm nay,  

Anh Ý Đáo Để

22/10/201900:00:00(Xem: 4530)

 Đêm về khuya cảnh vật trở nên tĩnh mịch vô cùng, ánh đèn ngủ trên tường tỏa ánh sáng dìu dịu , tiếng tích tắc đều đều của đồng hồ quả lắc như ru người và vật vào giấc ngủ say.  Anh ý vẫn thao thức trằn trọc mãi không thôi. Anh nghĩ quẩn quanh chuyện xưa chuyện nay, chuyện Đông chuyện Tây, chuyện nhân tình thế thái… Bất chợt nhớ ngày hôm kia thằng Thảo vốn là bạn học ngày xưa, nay làm quan trên quận chửi:

 - Đồ phản động, bôi nhọ triều đình, nói xấu quan quyền! Họ xây chùa to Phật lớn là lợi cho chúng sanh, hà cớ gì nói họ trục lợi?

 Nó  tức khí:

 - Thiên hạ nói đúng đấy! xã hội nhiễu nhương, quan laị xa hoa, tham nhũng, ức hiếp dân…phỉ quan gian thương kết hợp phá cả ngàn mẫu rừng dựng chùa to Phật lớn là để làm màu và kinh doanh, nào phải vì Phật pháp. Mấy ngôi chùa đồ sộ, sơn son đỏ khé như tử cấm thành  trong phim Tàu. Người đến đó du hí, chụp hình…chứ có ai tu đâu!

 Cãi qua cãi laị không ai chịu ai, rốt cục họ giận và từ nhau, trước khi quay đi còn chốt câu cuối, thằng Thảo bảo:

 -Anh đã nhiễm độc của bọn phản động!

 Nó khẳng định:

 -  Trước kia anh là người tốt nhưng từ khi làm quan, kết hợp gian thương trục lợi trên tài sản quốc gia mà trở nên giàu có kinh khủng. Quyền lợi đã biến anh thành một người khác, sự kết hợp phỉ quan- gian thương đã làm cho anh sống chết vì mục đích tư lợi. Tôi cũng chẳng muốn có người bạn như thế!

 Anh ý laị  nhớ chuyện trong hãng. Tay đốc công o ép anh quá đáng, nó tăng lương cho người khác mà bỏ lơ anh, đã thế còn giao cho anh những việc nặng. Anh cự nó:

 - Taị sao tôi không được tăng lương? Trong khi những người khác được tăng.

 Tay đốc công dọa:

 - Tôi sẽ đuổi anh.

 Nó giận dữ:

 - Ông làm việc thiếu minh bạch, ông không có lý do gì để đuổi tôi. Tôi sẽ lên văn phòng ngay bây giờ!

 Trong phòng hết sức tĩnh lặng, tiếng ú ớ càng rõ, tay chân quờ quạng…Lúc ấy mẹ ở phòng bên chạy qua lay mạnh thân:

 - Này con! thức dậy đi, nằm ác mộng gì mà la hét quờ quạng lắm thế?

 Mở mắt ra, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở nặng và gấp gáp… nhìn lên tường thấy đã hơn hai giờ sáng. Nó nhìn mẹ rồi nói:

 - Dạ, con không sao, mơ thấy chuyện bực mình ở hãng. Mẹ về ngủ laị đi!

 Bà mẹ đi ra khép nhẹ cữa, chỉ chốc lát là ngủ laị. Anh ý chập chờn thấy Hương.

 - Trời! người đâu mà xinh thế? dáng điệu thanh thanh, tóc dài da trắng, đặc biệt đôi mắt đẹp làm sao. Anh mê mệt vì đôi mắt ấy. Anh khẽ ngâm:

“ Vì chưng mắt biếc má đào”-  thơ TLTP. Nó vật vã nhiều vì Hương. Người ta bảo:” Hoa đẹp có gai” kia mà!  Nhiều người tán tỉnh Hương, họ laị có nhiều điều hơn anh nên nhiều lúc anh cảm thấy thua thiệt. Nhiều đêm anh mơ ôm Hương vào lòng, ngửi mùi thân thể Hương, ve vuốt Hương:

 - Em là của riêng anh, anh có thể chia sẻ mọi thứ  anh có với người  khác nhưng riêng em là báu vật. Anh sẽ giữ làm của riêng!

 Nó và Hương yêu nhau tha thiết, cùng nhau ngao du khắp đất trời…cuộc sống tưởng chừng như toàn màu hồng và mật ngọt, những tưởng hạnh phúc sẽ dài lâu mãi mãi…Thời gian qua nhanh, một ngày kia nó thấy đau bụng dữ dội phải chở đi cấp cứu, lúc trước cũng thỉnh thoảng đau nhưng nó ỷ mình trẻ khoẻ nên xem thường. Bác sĩ khám bệnh và làm xét nghiệm thì phát hiện ra nó bị xơ gan vào kỳ cuối. Nó cảm thấy đất trời tối sầm laị và quay cuồng như giông tố. Tất cả như sụp đổ tan tành, trước mắt nó vốn là một tương lai tươi đẹp: cha mẹ khoẻ mạnh, gia đình êm ấm, người yêu xinh đẹp, cuộc sống thong thả…Vậy mà giờ chỉ còn ba tháng để sống, không chịu nỗi ý nghĩ đó nó hét toáng lên, dùng hết sức lực đấm vào tường…Chợt có bàn tay sờ trên trán, mở mắt ra thấy mẹ đang ngồi bên cạnh giường:

 - Con gặp ác mộng gì mà hét to kinh khủng! Con bị căng thẳng quá rồi, hãy thả lỏng và nghỉ ngơi con nhé! Mẹ sờ trán thấy không bị sốt, không phải thân bệnh mà là tâm bệnh, thần kinh căng quá, suy nghĩ nhiều nên vậy! con cần buông xuống! 

 Mẹ đặt chai nước lọc trên bàn rồi khép cữa phòng đi ra. Trời về sáng, hơi lạnh lan tỏa khắp nhà. Nó kéo mền lên tận cổ, nằm điều hoà hơi thở, chỉ ít phút là laị ngủ say. Nó laị thấy mình vừa được đề cử làm quản đốc một phân xưởng lớn, công việc hanh thông, tiền bạc rủng roẻn hơn, rồi nó cưới vợ, chao ôi đêm động phòng mới tuyệt làm sao! Nó sống những ngày tháng như đang ở chốn thiên thai hay vườn địa đàng nào đó. Bất chợt nó nghe có tiếng thì thào:

 - Bọn chúng mình có sáu anh em, gắn bó và lệ thuộc lẫn nhau nhưng xem ra anh ý đáo để lắm! Tớ cho anh ấy ăn ngon thì anh ấy thích, hễ cái món nào không ngon thì anh ta chán ghét.

 Bấy giờ hai tai xầm xì:

 - Tớ đồng ý với cậu, tớ đem laị những âm thanh hay thì anh ý mê, anh ấy chìm vào say đắm, còn những âm thanh không vừa ý thì anh ta trở nên cáu và thậm chí nổi giận trông thật khó coi.

 Cái mũi sụt sịt:

 - Anh ta luôn đòi hỏi tớ phải cung cấp những mùi thơm, những làn  hương mà anh ấy thích, nếu chẳng may ngửi phải mùi không thích thì anh ta bẳn tính.

 Đôi mắt chớp chớp:

 - Các cậu biết không? tớ cho anh ta những hình ảnh đẹp của đời, những hình ảnh về sự thật, cái tốt, nhân văn… thì anh ta chả thích. Anh ta chỉ thích nhìn hình ảnh nam nữ lõa thể, làm tình…hoặc là hình ảnh lên quan đến tiền tài, danh lợi, ăn uống, chơi bời…Anh ta thích và mê tít thò lò, nhiều đêm anh ta tưởng tượng ra thêm những hình ảnh ấy để mà tự sướng, nếu gặp phải những hình ảnh không thích thì anh ta bực bội ra mặt.

 Bây giờ thân thể vươn vai, duỗi thẳng chân tay:

 - Anh ấy luôn sai xử tớ phải làm những điều mà anh ấy thích, tỷ như ve vuốt hay được ve vuốt… nhưng khi có va chạm không vừa ý là anh ấy lập tức nổi trận lôi đình ngay. Tớ cũng như các cậu, chung đụng đây nhưng mai kia sẽ chia lìa. Tớ và các cậu sẽ bị hoaị đi nhưng anh ý thì không. Anh ta sẽ tìm một thân xác mới. Nếu anh ta sáng suốt thì may ra còn tìm laị được thân người, nếu mê muội thì chui vào thân súc sanh, hoặc tệ hơn nữa làm ngạ qủy…thì thật tội nghiệp! Năm anh em mình ngủ yên mà anh ý thì chẳng chịu nghỉ ngơi, hoạt động không ngừng, sáng mai đây thức dậy mệt mỏi thì làm cho tớ khổ lây. Anh ý chưa từng một phút giây dừng laị, cả ngày lẫn đêm lọan động. Anh ý như một con khỉ chuyền cành, nắm chụp bám viu loạn xạ; một con ngựa hoang trên thảo nguyên chạy rông rỡ quàng xiên Những gì mà năm anh em mình cung cấp nếu vừa lòng thì anh ta chấp chặt, ôm giữ lấy, kẹt vào không buông ra; nếu những gì không vừa lòng thì anh ta sanh ghét, sanh hận, oán kết trong lòng…và cũng kẹt nốt! Bọn ta cũng bị anh ấy sai xử nên mới làm việc này nói việc kia. Khi anh ta tỉnh thì chúng mình làm những việc còn hợp lý, đúng đạo. Những khi anh ta mê thì chúng mình cũng làm việc mê muội theo.

 Thân thể và bọn Miệng lưỡi, mũi, tai, mắt tâm sự đến đây thì trở mình, xương cốt kêu răng rắc…

  Mở mắt ra thì ánh dương lên cao lắm rồi, ánh sáng ban mai tràn ngập cả căn phòng. Nó dụi mắt vươn vai ngồi dậy, đầu nhức và căng quá. Nó lẫm bẩm:

 - Ta đã mộng mị suốt một đêm qua!

 Tiếng mẹ nó bên ngoài phòng:

 - Con dậy rồi thì ra ăn sáng, không biết đêm qua con mơ thấy gì mà mấy lần la hét! Hãy nghỉ ngơi để cho đầu óc nó thanh thản, đừng suy nghĩ nhiều mà nhọc tâm mệt thân.

 Nó xoa xoa mặt và cười thầm khi nhớ mang máng lời thì thào trong mơ đêm qua:

 - Anh ý đáo để thật!

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
Những em bé tò mò, lần đầu tiên ngước mắt lên trời, thấy trăng sao, lập tức nảy sinh ước muốn thám hiểm cõi mênh mông ở cuối, ở xa hơn tầm mắt mình. Lớn lên, ý thức được kích thước Vũ Trụ và giới hạn của đời người, biết đường dài dẫn tới một tinh cầu có thể đòi hỏi sự nối tiếp của muôn triệu kiếp người. Tỉnh ra và thất vọng. Ước muốn chỉ còn là ước mơ vương vấn nơi những truyện khoa học giả tưởng huyền hoặc vẽ ra hình ảnh một con tàu kỳ diệu: một ngày kia khoa học tiến bộ, hành khách đáp phi thuyền du lịch tối tân sẽ lọt vào cõi thời gian ngừng trôi, có cuộc đời dài vô tận, tha hồ chu du khắp cùng vũ trụ.
Như vậy, Chủ nghĩa Xã hội Cộng sản là của riêng ông Hồ và đảng CSVN. Nhân dân chưa bao giờ có cơ hội bỏ phiếu hay đồng thuận dưới bất kỳ hình thức trưng cầu ý kiến nào về sự chọn lựa này. Do đó, không làm gì có chuyện nhận dân “đã lựa chọn” nó mà sự thật là đảng CSVN đã áp đặt và tròng vào cổ người dân thứ Chủ nghĩa ngoại lai này. Đó là lý do tại sao đã có chống đối về mối họa Cộng sản từ bên trong hàng ngũ đảng và của một bộ phận không nhỏ quần chúng thuộc mọi thành phần trong xã hội.
Tờ New York Times dẫn lời một giáo sư đại học Berkeley về giáo dục và chính sách công là Bruce Fuller phát biểu rằng, "Newsom đã làm trước tổng thống Biden ba năm nếu nói về chính sách giúp đỡ các gia đình. Bất cứ những phụ huynh hay người ông bà nào ủng hộ việc bãi nhiệm là đang bỏ phiếu chống lại quyền lợi của chính họ". Hay có thể nói thêm rằng, họ đang chống lại những chính sách an sinh và y tế mà họ đang được thụ hưởng, những sự đầu tư vào giáo dục, vào công ăn việc làm cho chính con cái họ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.