Hôm nay,  

Bên Tình Bên Hiếu

23/10/201900:00:00(Xem: 4715)

Sang vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn thì thấy:

- Anh Ba, mẹ bệnh trở laị, hai chân đau lắm đi không được.

Miếng cơm nuốt chưa trôi, Sang nghe đắng cả lòng mình, thương mẹ lắm nhưng biết làm sao bây giờ? Tháng năm đang bào mòn sức khoẻ của mẹ, tuổi già  đang từng ngày tiến triển không ngừng. Cái quy luật sinh-lão-bệnh-tử rồi ai cũng phải trải qua… Sang cố gắng tìm hiểu và mua những loaị thuốc tốt gởi về cho mẹ. Sống xa quê không mấy khi về được. Cuộc sống cơm áo nặng nợ, nhân duyên ràng buộc… Dù gì thì cũng có chút tiền, thuốc men gởi về cho mẹ, nếu về thì biết sống bằng gì? Không lẽ mẹ con ôm nhau ngồi khóc sao? Sang bảo em gái:

- Em ráng chăm sóc, đỡ đần mẹ. Anh kiếm tiền mua thuốc cho mẹ chứ giờ anh về thì càng khó khăn hơn.

Thuỷ cũng đồng ý với Sang:

- Anh yên tâm đi, em chăm sóc mẹ được mà.

Mười mấy năm trước Sang lên thành học rồi lấy vợ ở laị luôn. Ai cũng khen:

- Chuột sa  chĩnh thóc, lấy vợ trên thành,  nhà cửa đầy đủ

Ban đầu Sang cũng vui, cũng nghĩ như vậy nhưng  chẳng bao lâu thì vỡ mộng. Vợ Sang vốn trùm sò có hạng, laị thô lỗ, ỷ có tiền không coi bên chồng ra gì.  Từ ngày Sang ở rể đến giờ, anh chưa một lần đưa mẹ lên nhà chơi lần nào. Anh tha thiết  muốn đưa mẹ lên chơi, nhưng vợ anh tìm moị cách cản trở. Vợ anh không muốn mẹ anh đến nhà cô ta. Sang đau lòng lắm, anh kẹt giữa tình- hiếu hai bên không biết làm sao cả. cứ cù nhầy mãi đến tận bây giờ. Sang chỉ biết âm thầm tiết kiệm  chi tiêu của bản thân để gởi về cho mẹ. Sang thương mẹ muốn làm tròn chữ hiếu nhưng hoàn cảnh thật éo le. Những buổi tan sở, Sang thường ghé vào ngôi chùa quen thuộc để cầu nguyện cho mẹ. Mong Bồ Tát gia hộ cho mẹ.  Sang nhớ ngày xưa khi còn ở dưới quê, mẹ vẫn thường đập đầu cá lóc nấu canh, khi thì bẻ cua, tuốt lươn… làm những bữa cơm ngon cho cả nhà. Sang nghĩ: “ xương cốt mẹ đau vì tuổi già, vì sự suy hao của tứ đaị ấy là lẽ thường tình nhưng biết đâu cũng có phần của nghiệp, những con vật ngày xưa chết oan, chúng tìm đến đòi nợ… Sang suy diễn như thế vì nhớ đến câu chuyện của Thế Tôn. Hồi Thế Tôn còn taị thế, ngài vẫn thường bị nhức đầu. Ngài quán sát thì biết nguyên do trong quá khứ ngài từng lấy cây gõ đầu một con cá lớn( trong khi ấy dân làng đang xẻ thịt nó). Tiền nhân thế nào thì hậu quả thế ấy! Sang thương mẹ, chàng thì thầm:

- Mẹ ơi! Vì chúng con mà mẹ giết những con vật ấy để làm thức ăn, bây giờ có thể chúng đòi nợ trên thân mẹ.

Sang hết lòng niệm Phật cầu nguyện cho mẹ. Sang mong sự hoá giải sự oán kết giữa mẹ với chúng. Cầu nguyện là một việc, mặc khác về thể xác thì tìm thuốc hay để trị, những viên thuốc từ các nước có  trình độ khoa học cao đã phần nào có tác dụng. Bệnh khớp của mẹ thuyên giảm chút ít và sau đó thì ngưng laị ở mức độ đi được mặc dù không được nhiều, kể từ đó bệnh cầm chừng không tiến triển nữa. Sang cũng mừng thầm:

- Thuốc tra ma cầu, vậy là cũng có chút hiệu nghiệm đấy!

Sang không về được nhưng mỗi cuối tuần Sang đều gọi điện về cho mẹ, ngồi hàng giờ lắng nghe mẹ tâm sự. Sang cũng khuyên mẹ cố gắng niệm Phật. Mẹ sang thương con, biết hoàn cảnh ở rể của con, lòng bà xót xa lắm. láng giềng vẫn thường hỏi:

- Sao bà không lên thành ở chơi với con cháu  một thời gian?

Bà đỡ lời cho con:

- Tui già rồi, bệnh tật đau yếu hoài, vả laị ở quê đã quen, lên thành chịu không được đâu.

Láng giềng rồi cũng dần quen, không còn ai thắc mắc gì nhưng thực ra trong tâm mọi người vẫn ngờ vực:

-           Bà ấy nói thế thôi,  thực ra chắc có vấn đề gì đấy trong gia đình. Ai đời có con ở trên thành mà suốt mười mấy năm không hề đưa mẹ lên chơi dù chỉ một lần!

Thuỷ nghe xóm giềng xì xào như thế và báo cho Sang biết. Lòng Sang nhức nhối và càng thương mẹ hơn. Mẹ hy sinh cả đời cho con, cho đến những lời đàm tiếu của người đời mẹ cũng gánh chịu thay cho con. Mắt Sang cay cay như muốn khóc. Chiều hôm ấy Sang vào chùa lạy Phật. Tạ ơn Phật gia hộ cho mẹ. Tạ ơn mẹ suốt một đời nuôi dưỡng hy sinh cho con.  Sang thấy mình bất hiếu quá, chỉ vì vợ mà không  làm tròn bổn phận làm con của mình. Mẹ sang thấu hiểu nên nhiểu khi gọi điện  về mẹ vẫn nhắc: 

- Mẹ già rồi, không muốn đi đâu cả, đừng lo cho việc đưa mẹ lên thành. Dù không có bệnh mẹ cũng không đi.  Thi thoảng rảnh rỗi thì chạy về chơi là mẹ vui rồi.

Sang dạ và cố dấu tiếng nấc trong lòng. Mẹ vĩ đaị biết bao, không biết vì nhân duyên thế nào mà vợ mình đối xử với mẹ như thế? Sang biết vợ nặng tiền bạc nhưng chắc chắn có nhơn duyên sâu xa nào đấy!  Sang đã nghĩ đến chuyện bỏ đi nhưng thương hai đưá con, làm thế thì gây thêm đau khổ, xáo trộn cho hai đứa trẻ vô tội. Mẹ cũng biết tâm sự anh nên nhiều lần khuyên:

- Con đừng bận tâm vì mẹ nhé! Hãy đối xử tốt với  vợ và chăm sóc hai cháu cho tốt là mẹ vui rồi. 

Vì vậy mà anh từ bỏ ý nghĩ đó đi. Anh sống dằn vật giữa hai bên, cũng vì việc khổ đau này mà Sang sinh tâm tu học. Anh quay về với Phật pháp, tìm đọc, nghe pháp… thực hành tập thiền, niệm Phật… Thấm thoát  hai mươi năm trôi qua. Mẹ anh  ngày càng già thêm nhưng  bệnh khớp dừng ở đấy không gây đau  hay tệ hơn. Có thể một phần từ những viên thuốc Tây kia, cũng có thể  oán kết giải được phần nào. Sư phụ dạy anh hồi hướng công đức cho khắp pháp giới, đặc biệt phải chú trọng đến oan gia trái chủ. Bảo cho họ biết giải kết thì đôi bên cùng có lợi, bằng không thi cả hai cùng khổ. Tuần rồi em gái anh laị nhắn tin:

- Em đưa mẹ đi khám bệnh, bác sĩ bảo khớp chân của mẹ ổn định và tương đối tốt.

Sang sung sướng đến nhảy cẩng lên:

- Mẹ! con cũng chỉ mong thế mà thôi! 

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 2017

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc bầu cử năm 2024 đánh dấu một thất bại nặng nề cho Đảng Dân chủ, với việc mất gần bảy triệu cử tri so với năm 2020. Ngay cả ở những thành trì mạnh như California và New York, Kamala Harris cũng mất hàng trăm nghìn cử tri ở các thành phố lớn nhất. Chiến dịch tranh cử của Harris có thể được coi là một thất bại, nhưng câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại như vậy? Cuộc tranh luận về nguyên nhân hiện đang diễn ra gay gắt.
Nhà báo Thái Hạo xem chừng rất buồn lòng vì một câu nói của giáo sư Hoàng Ngọc Hiến (“cái nước mình nó thế”) nên lớn tiếng than phiền: “Sự trì trệ, hỏng hóc ... của một quốc gia, một tổ chức hay một cá nhân, tất thảy đều có nguyên nhân của nó. Vấn đề là phải tìm ra, chỉ ra, phân tích ra, dám nhìn thẳng vào sự thật và khuyết điểm mà sửa chữa hoặc làm lại, chứ không phải buông một câu ‘cái nước mình nó thế’ rồi xong
Chênh lệch vẫn còn khít khao, nhưng chiều hướng có lợi cho Derek Trần vì sau mỗi ngày kiểm phiếu, Derek Trần lại bỏ xa Michelle Steel thêm vài chục phiếu từ ngày 16/11/2024 đến nay. Còn lại khoảng hơn 6,000 phiếu chưa kiểm.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ra người thiên cổ từ ngày 19/07/2024, thọ 80 tuổi. Người thay thế là Đại tướng Công an Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Ông Trọng đã để lại hai gánh nặng “chống tham nhũng” và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” cho ông Tô Lâm.
Trump có thể đạt được một thỏa thuận với Putin, nhưng liệu Putin có tuân thủ thỏa thuận đó hay không vẫn còn là điều đáng ngờ. Putin có nhiều khả năng chỉ đơn giản chơi với cả hai phe với hy vọng rằng Nga có thể theo cách này trở thành quốc gia thứ ba cùng với Trung Quốc và Hoa Kỳ trong một trật tự quốc tế mới đang thành hình.
Robert F. Kennedy Jr. (RFK Jr) cựu đảng viên Dân chủ và là hậu duệ của dòng họ chính trị Kennedy giàu có, danh giá – cháu trai của cựu Tổng thống Mỹ, John F. Kennedy Jr – vừa được Donald Trump đề cử làm Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh. Lewis Grossman, giáo sư luật của American University và là tác giả của “Choose Your Medicine", một cuốn sách về lịch sử sức khỏe cộng đồng của Hoa Kỳ, nói với tờ Alternet: “Chưa bao giờ có ai như RFK Jr., có thể đạt đến vị trí (Bộ trưởng HHS) nơi mà ông ta có thể thực sự hoạch định chính sách.” Kennedy Jr. không có và chưa bao giờ có kinh nghiệm chuyên môn về y tế cộng đồng, y học, hoặc quản lý chăm sóc sức khỏe, là những yếu tố cơ bản phải có của một bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh.
Nhân bầu cử Tổng thống Mỹ nhớ tới bầu cử ở quê nhà Việt Nam. Nhớ, như vào siêu thị nhớ ngôi chợ làng quê. Thấy đồ hộp màu mã đẹp đẽ nhớ thuở đùm thức ăn trong tàu lá chuối. Từ trong truyền thống, nước ta có nền quân chủ đã vài nghìn năm. Vua cha già yếu truyền ngôi cho con, triều đại này suy mạt có triều vua khác anh minh thay thế. Cổ kim, chưa hề có một cuộc bầu cử nào để dân chúng cùng nhau chọn ra một vị đứng đầu nước như thể chế dân chủ.
Cuộc bầu cử bất ngờ sắp tới của Đức, dự kiến diễn ra vào tháng Hai, sẽ mang đến một cơ hội quan trọng để đất nước thoát ra khỏi tình trạng khó khăn hiện tại và tăng cường về mặt an ninh. Nhưng nếu chính phủ tiếp theo muốn thành công, họ sẽ cần phải có một loại tinh thần lãnh đạo chính trị đạt hiệu quả và hành động đầy táo bạo mà vị tiền nhiệm không bao giờ có thể làm được
“Ở nước ta, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam - Đảng do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện… là lực lượng duy nhất có khả năng lãnh đạo xây dựng thành công CNXH và bảo vệ vững chắc Tổ quốc.” (Tuyên giáo, ngày 15/11/2024). Phát ngôn“huề vốn” của Tạp chí Tuyên giáo, cơ quan lý luận của đảng CSVN không lạ...
Người dân Mỹ đã lên tiếng: Donald Trump sắp trở lại Nhà Trắng. Sự trở lại này khiến nhiều người tuyệt vọng rằng ông ta có thể hành động theo những lời đe dọa trước đây là cắt giảm sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, để lại Âu châu tự giải quyết những thách thức về an ninh của mình. Những nỗi sợ hãi này không phải là vô căn cứ — lời lẽ trong chiến dịch tranh cử của Trump đã làm dấy lên những lo ngại chính đáng về mức cam kết của ông ta đối với nền an ninh của Âu châu—. Nhưng cuối cùng, để những điều này có trở thành hiện thực hay không phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn là vào Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.