Hôm nay,  

Thì Ra Là Thế

24/10/201900:00:00(Xem: 4570)

Mùa nail hết, mùa tết về. Vợ chồng John D giao tiệm cho người em trông coi còn mình thì lo sắm sửa hành trang chuẩn bị làm một chuyến “ Y cẩm hồi hương”, thôi thì quần áo, son phấn, bánh kẹo… đóng gần chục va li lẫn thùng giấy.

  Sân bay đông nghịt người, John D kiếng đen, mũ lệch, đi đứng khệnh khạng trông ra vẻ lắm; nhiều ánh mắt nhìn theo tỏ vẻ thèm cái mác Việt kiều. John D biết và trong bụng ưng ý lắm nhưng vẫn gỉa tảng phớt tỉnh. Về đến nhà lập tức ăn mừng liền, thôi thì khỏi phải nói, bia khui lốp bốp, tiếng cụng ly leng keng, tiếng hò dô dô, tiếng tranh nhau noí… làm rộn cả xóm, rồi còn vụ karaoke nữa chứ, toàn giọng ca giật giải miệt vườn thi nhau tra tấn màng nhĩ bà con lối xóm. Có người hỏi John ở bển làm gì thì y bảo:

  “ Tớ làm kỹ sư hoá chất còn bà xã làm chuyên viên y tế.”

  Tiếng xúyt xoa, tiếng trầm trồ… khen nức nở. bạn bè, gia đình hãnh diện lây. Xế chiều men chừng như ngấm. John lè nhè với vợ:

  “Em biết không? tuần rồi anh đắp bột cho con Barbara xong, ấy vậy mà nó chê xấu rồi bỏ đi không chịu trả tiền, thật tức chết đi được”

  Vợ John cũng bực không ít nói:

  “ Anh còn đỡ đấy! em chà chân cho con đen hơn tiếng đồng hồ ấy vậy mà nó còn kiếm chuyện chưởi la ầm ĩ và tính xù. Em phải gọi cảnh sát nó mới chịu trả tiền. Kiếm được đồng tiền chua cay quá anh!”

  Đám bạn cười ruồi:

  “À, thì ra là thế!”

  Hình như hơi men làm cho John nghe không rõ nên y cũng không tỏ vẻ gì. Giấc tối lại tiếp tục gầy độ. John uống thả giàn với đám bạn, rượu vào lời ra vả laị người ta nói: “Mạnh vì gạo bạo vì tiền” ở cái xóm này thì John đương nhiên mạnh nhất nên nổ văng miểng tùm lum. Bàn loạn từ chính trị quốc tế đến quốc gia, chuyện nắng mưa, chuyện trong nhà ngoài phố và đến cả chuyện cung trăng, sao hoả… John chơi tuốt! Bạn bè có kẻ cũng có chữ, anh ta đem chuyện Tàu ra kể:” Năm xưa Tề Vương đọc sách, anh thợ đóng xe ngựa chòi lên góp ý, ban đầu Tề vương nghe, được thể anh ta làm quá. tề vương bèn bảo:

  “Đừng nói những điều vượt quá cái bánh xe ngựa.”

  John chừng như hiểu ý có vẻ thẹn nhưng vớt vát:

  “ Cái móng tay, móng chân tuy nhỏ nhưng nuôi sống cả triệu người Việt đấy! laị còn gởi về quê mua đất, mua nhà…”

  Tiệc tan, mọi người ra về bất chợt sờ lấy cái móng của mình rồi tặc lưỡi đi.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất lăng thành, 2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”
Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.
Thực vậy trong thời gian qua dư luận thế giới đã thấy rõ ràng cả 2 chính đảng Cộng Hoà và Dân Chủ của Mỹ đều có chung quan điểm ủng hộ Phong trào Dân chủ Hồng Kông (Phong trào DCHK).
Ngày 23-10-2019 vừa qua, cảnh sát Anh đã chận bắt một xe tải tại vùng Essex, trong đó phát hiện 39 thi thể nạn nhân bị chết cóng trong thùng xe, vì nhiệt độ xe đông lạnh xuống đến âm 25 độ C (tức âm 13 độ F), gồm 31 đàn ông và 8 phụ nữ.
Đau thương nhất là niềm hy vọng của những người Việt còn chờ đợi cảm thấy ánh sáng mờ dần từ phía chân trời. Nhưng điều đau thương hơn cả là anh em đang sống trong búa rìu dư luận. Chúng tôi cảm thấy dư luận bất công sẵn sàng quay lưng lại với nhóm trẻ cô đơn đang tìm đường gai góc mà đi cứu người ở hải ngoại.
Tôi bước lên sân khấu trong niềm vinh dự là một sinh viên Việt Nam tốt nghiệp loại giỏi tại Đại học Đức, trẻ và rất trẻ, mười chín tuổi. Và đang học Master năm thứ nhất Khoa Piano trình diễn tại Đại học Âm nhạc hiện đại nhất của nước Đức. Đó là Đại học Nuremberg, Bang Bavaria.
Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.
Halloween có một nguồn gốc từ một lễ hội cổ xưa 2000 năm trước ở Ireland có tên Samhain. Từ Samhain có nghĩa là "Mùa hè cuối cùng" trong tiếng Gaelic, một ngôn ngữ được sử dụng ở Ireland và Scotland. Nó cũng báo hiệu mùa đông bắt đầu để nhà nông chuẩn bị cho những tháng lạnh hơn
Xứ Bắc Chiêm dạo này vui đáo để, mới hôm rồi tiến sĩ lu, bà bộ lon… làm cho dân chúng cười sập mặt luôn.
Một phiên Tòa án nhân dân tại Hà nội năm 1960 xét xử «bọn gián điệp, phản cách mạng phá hoại hiện hành: Nguyễn Hữu Đang và Thụy An», …


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.