Hôm nay,  

Tản Mạn Tuyết

01/11/201910:06:00(Xem: 5810)

DSCN2780.JPG

 

Mùa Thu chưa kịp ra đi, mùa Tuyết vội đến. Sáng nay thức dậy Lão đã thấy Tuyết bám trên bệ cửa sổ. Thương cho cành đào chưa kịp rụng hết lá đã phải oằn mình dưới những khối tuyết. Lão buâng khuâng, hôm nay 31 tháng 10 thiên hạ đã vội chia tay mùa Thu còn vướng đọng trong từng sắc lá. Lão vụt nghĩ ở quê nhà, cứ vào tháng mười một, tháng Chạp, tuyết trắng xóa ở Sapa, ở Lạn Sơn, trên đỉnh Fansipan. Có khi Tuyết cũng len lỏi vào lòng Hà Nội, những bông tuyết mịn màng vừa đủ để làm hồng đôi má của các thiếu nữ của đất Thăng Long. 

   Tuyết đầu mùa bay khắp không gian. Ngữa tay đón, tuyết tự nhiên rơi nằm trong lòng ban tay Lão, mịn màng làm sao! Ai dám bảo Tuyết không có hương vị, không có sức cám dỗ? Đặt môi hôn lên tuyết Lão thấy cả một trời thơ mộng trong sáng, trinh nguyên. Bên trong cái lạnh của tuyết là cả một thế giới nồng ấm khó quên. Cái lạnh của tuyết là bạn, là nguồn cảm hứng bất tận của các thi nhân, nhạc sỹ, họa sỹ…Lão nhớ bài thơ “Chưa bao giờ buồn thế” của Cung Trầm Tưởng: …


Ga Lyon đèn vàng

Tuyết rơi buồn mênh mang…

Tàu em đi tuyết phủ 

Toa anh lạnh gió đầy…

Làm sao em không rét

Cho ấm mộng đêm nay…


Cái rét mướt của tuyết trong đoạn thơ trên của Cung Trầm Tưởng không những nó làm ấm mộng cho người em gái, nó còn là nguồn cảm hứng của nhac sỹ Pham Duy và họa sỹ Ngy Cao Uyên

 

Francois Villon, một thi hào Pháp ở thế kỷ thứ XV trong bài thơ “Des Dames Du Temps Jadis” khi nhớ về những ngươi đàn bà cao quí trong lịch sử của nước Pháp: Flora, Jeanne d’Arc, Héloise…nhà thơ Villon tự hỏi : 

Qui beauté eut trop plus qu’humaine

Mais, Où sont les Neiges d’Antan

Những người đep với nhan sắc siêu quần

Những Tuyết Xưa nay về đâu?

Francois Villon kêu gào:

Où, sont-ils, où, Vỉerge Souveraine?

Mais où sont les Neiges d’Antan

Hởi Thánh Mẹ Đồng Trinh, họ còn đâu?

Những Tuyết Xưa nay về đâu? 

Vâng, tuyết cao quí, tuyết nguyên trinh, tuyết hội tụ những phẩm chất nhân văn vĩnh hằng. 

Nhưng những Tuyết Xưa ấy nay về đâu?(1)


Với Thiền sư Dương Không Lộ, Tuyết đến với ta ngay cả lúc ta bị đời lãng quên, người bạn đời ấp ủ, sưởi ấm  giấc ngủ cô đơn của chúng ta, qua bài tứ tuyệt của Người:


           Ngư Nhân

Vạn lý thanh giang vạn lý thiên

Nhất thôn tang giá nhất thôn yên

Ngư ông thụy trước vô nhân hoán

Quá ngọ tỉnh lai tuyết mãn thuyền

Thiền Sư Dương Không Lộ

       
  Ông Chài

Bát ngát sông xanh bát ngát trời

Một thôn mây khói, một dâu gai

Ông chài ngủ tít không người gọi

Tỉnh dậy thuyền trưa ngập tuyết rơi.

 Ngoc Liên dịch (2)


Đào Như

Chicago 

Oct 31-2019

Chú thích

(1)-Phỏng theo link:     https://poeticbyway.com/xvillon.htm

(2)-Phỏng  theo Giáo Sư Trần Ngọc Ninh

      http://hocxa.com/TieuLuan/TNN_TuyetXua_TranNgocNinh.php


 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.