Hôm nay,  

Tản Mạn Tuyết

01/11/201910:06:00(Xem: 5612)

DSCN2780.JPG

 

Mùa Thu chưa kịp ra đi, mùa Tuyết vội đến. Sáng nay thức dậy Lão đã thấy Tuyết bám trên bệ cửa sổ. Thương cho cành đào chưa kịp rụng hết lá đã phải oằn mình dưới những khối tuyết. Lão buâng khuâng, hôm nay 31 tháng 10 thiên hạ đã vội chia tay mùa Thu còn vướng đọng trong từng sắc lá. Lão vụt nghĩ ở quê nhà, cứ vào tháng mười một, tháng Chạp, tuyết trắng xóa ở Sapa, ở Lạn Sơn, trên đỉnh Fansipan. Có khi Tuyết cũng len lỏi vào lòng Hà Nội, những bông tuyết mịn màng vừa đủ để làm hồng đôi má của các thiếu nữ của đất Thăng Long. 

   Tuyết đầu mùa bay khắp không gian. Ngữa tay đón, tuyết tự nhiên rơi nằm trong lòng ban tay Lão, mịn màng làm sao! Ai dám bảo Tuyết không có hương vị, không có sức cám dỗ? Đặt môi hôn lên tuyết Lão thấy cả một trời thơ mộng trong sáng, trinh nguyên. Bên trong cái lạnh của tuyết là cả một thế giới nồng ấm khó quên. Cái lạnh của tuyết là bạn, là nguồn cảm hứng bất tận của các thi nhân, nhạc sỹ, họa sỹ…Lão nhớ bài thơ “Chưa bao giờ buồn thế” của Cung Trầm Tưởng: …


Ga Lyon đèn vàng

Tuyết rơi buồn mênh mang…

Tàu em đi tuyết phủ 

Toa anh lạnh gió đầy…

Làm sao em không rét

Cho ấm mộng đêm nay…


Cái rét mướt của tuyết trong đoạn thơ trên của Cung Trầm Tưởng không những nó làm ấm mộng cho người em gái, nó còn là nguồn cảm hứng của nhac sỹ Pham Duy và họa sỹ Ngy Cao Uyên

 

Francois Villon, một thi hào Pháp ở thế kỷ thứ XV trong bài thơ “Des Dames Du Temps Jadis” khi nhớ về những ngươi đàn bà cao quí trong lịch sử của nước Pháp: Flora, Jeanne d’Arc, Héloise…nhà thơ Villon tự hỏi : 

Qui beauté eut trop plus qu’humaine

Mais, Où sont les Neiges d’Antan

Những người đep với nhan sắc siêu quần

Những Tuyết Xưa nay về đâu?

Francois Villon kêu gào:

Où, sont-ils, où, Vỉerge Souveraine?

Mais où sont les Neiges d’Antan

Hởi Thánh Mẹ Đồng Trinh, họ còn đâu?

Những Tuyết Xưa nay về đâu? 

Vâng, tuyết cao quí, tuyết nguyên trinh, tuyết hội tụ những phẩm chất nhân văn vĩnh hằng. 

Nhưng những Tuyết Xưa ấy nay về đâu?(1)


Với Thiền sư Dương Không Lộ, Tuyết đến với ta ngay cả lúc ta bị đời lãng quên, người bạn đời ấp ủ, sưởi ấm  giấc ngủ cô đơn của chúng ta, qua bài tứ tuyệt của Người:


           Ngư Nhân

Vạn lý thanh giang vạn lý thiên

Nhất thôn tang giá nhất thôn yên

Ngư ông thụy trước vô nhân hoán

Quá ngọ tỉnh lai tuyết mãn thuyền

Thiền Sư Dương Không Lộ

       
  Ông Chài

Bát ngát sông xanh bát ngát trời

Một thôn mây khói, một dâu gai

Ông chài ngủ tít không người gọi

Tỉnh dậy thuyền trưa ngập tuyết rơi.

 Ngoc Liên dịch (2)


Đào Như

Chicago 

Oct 31-2019

Chú thích

(1)-Phỏng theo link:     https://poeticbyway.com/xvillon.htm

(2)-Phỏng  theo Giáo Sư Trần Ngọc Ninh

      http://hocxa.com/TieuLuan/TNN_TuyetXua_TranNgocNinh.php


 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hải đảo Việt Nam chúng ta đã mất từ lâu. Từ 1974 đã về tay Tàu Cộng lận. Năm 1974, lợi dụng Miền Nam Việt Nam đang bị đồng minh Mỹ bỏ rơi, Tàu đánh Việt Nam Cộng Hoà, xâm chiếm Quần đảo Hoàng Sa - dưới sự đồng lỏa của Bắc Việt và dưới con mắt thờ ơ – hay với một nghéo tay hứa hẹn gì giữa Kissinger và Chu Ân Lai?
Những ngày mùa đông thời tiết thất thường, khi lạnh khi không, có hôm tuyết đổ. Cố quận đang những ngày rộn ràng tấp nập chuẩn bị đón xuân sang.
Phạm thị Trà My ráng hết sức trong lúc hấp hối gởi về gia đình message cuối cùng. Người đọc “Con chết vì không thở được” khó tránh khỏi thắt lòng, đau nhói trong tim vì thương cảm.
Quốc hội cộng sản Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất nước đã hiện nguyên hình là một tổ chức vô cảm, vô tâm và vô trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Sau mấy mươi năm cộng đồng cũng dần hình thành, bản sắc riêng của người Việt khá rõ nét. Nếu người Tàu thành công với thương maị và nhà hàng thì người Đaị Hàn mở tiệm giặt ủi, tiệm tóc giả (wigs).
Vào ngày 4/6/2018, nhà vẽ kiểu túi xách Kate Spade/ Kate Valentine thành công với tài sản ước lượng 200 triệu Mỹ Kim, bà đã treo cổ tự tử ở trong phòng riêng, để lại một tuyệt mệnh thư cho con gái, trong khi chồng ở một phòng khác.
Năm 2020 sẽ đánh dấu 45 năm người tị nạn Việt Nam bắt đầu định cư tại Mỹ. Đó là một khoảng thời gian khá dài, ít ra dài hơn gấp đôi lịch sử của miền Nam Việt Nam từ năm 1954 đến 1975.
Bà Tư mở mắt kiếng dụi dụi rồi ngẩng lên: - Ba sấp nhỏ ơi, tui dò tìm trong tự điển thấy cả mấy trăm nước, vậy mà tuyệt nhiên không thấy tên “Nước lạ”! Nước lạ là nước nào? Nó ở đâu vậy ông?
Muà xuân năm âý trong thành Hạc Hoa xuất hiện một vị du sĩ rất lạ lùng. Ông mang một cành đào rao bán, phố phường xôn xao. Nhiều người hoỉ mua nhưng chẳng ai mua được.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.