Hôm nay,  

Tự Lập Hay Phản

07/11/201900:00:00(Xem: 5509)

Hay tin con Tina T mở tiệm ở trung tâm thương maị (shopping) đối điện làm cho chị Julie N tức giận:

  “Đồ phản phúc, đồ ăn cháo đá bát… “

  Còn nhiều thứ đồ nữa được tung hết ra, đám thợ im lặng không ai nói thì chị ta laị noí với chồng:

 “ Mấy tuần trước em thấy khả nghi lắm rồi, nó ( Tina T) cứ thậm thụt nhỏ to với khách. Em không bắt qủa tang nhưng biết chắc là nó đưa cạc ( business card ) dụ khách…Lâu nay mình tin tưởng nó, vậy là nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà!”

  Anh Henry N , chồng chị trông mặt cũng hầm hầm lắm. Anh ta chửi thề”

  “ F…ck you, bitch!”

  Qủa thật từ khi con Tina T mở tiệm ra thì tiệm “ Sang Trọng Nails” ế hẳn đi, lượt khách giảm thấy rõ. Nhiều con khách quen lâu nay cũng qua bên đó hết. Khách Mỹ là thế, họ rất thích những cái mới, họ luôn tìm và thử những cơ hội mới. Mà phải công nhận, con Tina T mở tiệm và đầu tư rất công phu, tiệm to lớn và đẹp. Chị chủ cho người dò la về báo laị như vậy. Ngoài ra nó còn chiêu dụ khách bằng cách cho uống miễn phí các loại cocktails, làm mười lần sẽ miễn phí một lần…Tiệm nó laị cập nhật ( up date) những kiểu mới nhất và các kỹ thuật tân tiến nhất, tiệm của nó ngoài những món bột, gel thông thường còn làm pink and white, dipping…rất đẹp, mặc dù giá cao nhưng khách vào ra nườm nợp!

  Chị chủ tiệm còn phẫn nộ hơn là con Tina T đi còn rủ thêm mấy thợ giỏi theo nó. Chị chửi:

  “ Mẹ nó! Nó đi đã đành nó còn dụ hai đứa thợ giỏi của tiệm theo nữa chứ! hồi nó mới vào làm có biết gì đâu, giúp nó mà giờ nó phản!”

  Tối cuối tuần, mọi người kéo về nhà Henry N nhậu. Chuyện chính trị, football, super bowl… rất vui nhưng Henry N vẫn hậm hực nhắc chuyện Tina T. Mấy bạn cũng là chủ tiệm thì té nước theo mưa chửi Tina T, cũng có ý cạnh khoé  bóng gió nhắc nhở những người thợ khác:

  “Ăn ở phải có đức, gieo nhân nào sẽ gặt quả đấy! người Mỹ cũnng có câu:” what goes around come around”

  Riêng có một người bạn của Henry N thì cười cười kể câu chuyện:

  “ Thời Chiến Quốc, có một người thế lực yếu phải nương nhờ đaị vương. Sau một thời gian anh ta đủ mạnh về quân số và ngân khố nên từ gĩa ra đi. Anh ta bắt đầu phát triển vượt trội, thậm chí mạnh hơn cả đaị vương. Đaị vương giận dữ hội quân và kết tội anh ta phản bội. Anh ta bèn gởi sứ giả và lễ vật đến đaị vương. Sứ gỉa tâu:

 “ Bẩm đaị vương, khi đaị vương yếu chân nên phải nhờ cây gậy mà đi. Khi đaị vương khoẻ có thể chạy nhảy vậy đaị vương vứt bỏ gậy hay vẫn chống gậy mà chạy?”

  Đaị vương trả lời:

  “ Dĩ nhiên là ta phải vứt cây gậy đi!”

  Sứ gỉa cười:

  “ Vậy thì chủ tôi cũng thế, khi yếu nương nhờ đaị vương, khi khoẻ thì tự lập. Chủ tôi vẫn nhớ ơn đại vương kia mà!”

  Đaị vương không nói gì được thêm!

  Bữa nhậu tự nhiên trầm lắng hẳn xuống! Henry N và mọi người im lặng nhưng dường như ai cũng có toan tính trong đầu.

 

Steven N

Ất Lăng thành, 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
Không phải “học” mà là bắt, là tóm đầu, là tống cổ vào nhà giam: khi cân bằng quyền lực ở Hà Nội xáo trộn với tiền chấn rung chuyển tận Amsterdam thì cái khẩu hiệu quen thuộc của Vladimir Lenin ngày nào cũng phải được cập nhật. Không còn “Học, học nữa, học mãi” mà, táo tợn hơn, hệ thống quyền lực đang giỡn mặt Lenin: “Bắt, bắt nữa, bắt mãi”.
Câu chuyện kể từ xa xưa, rất xa xưa, là từ thời đức Phật còn tại thế: Có một người Bà La Môn rất giầu có và rất quyền thế, ông thích đi săn bắn thú vật trong rừng hay chim muông trên trời. Một hôm đó, ông bắn được một con thiên nga to đẹp đang bay vi vút trong bầu trời cao xanh bát ngát thăm thẳm trên kia. Con thiên nga vô cùng đẹp bị trúng đạn, rơi xuống đất, đau đớn giẫy và chết. Ông liền chạy tới lượm thành quả của ông và xách xác con thiên nga lộng lẫy về cho gia nhân làm thịt, làm một bữa nhậu, có lẽ.
Dù đã từ trần từ lâu, Võ Văn Kiệt vẫn được người đời nhắc đến do một câu nói khá cận nhân tình: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Tôi vốn tính hiếu chiến (và hiếu thắng) nên lại tâm đắc với ông T.T này bởi một câu nói khác: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng ba đế quốc to”. Dù chỉ ngắn gọn thế thôi nhưng cũng đủ cho người nghe hiểu rằng Việt Nam là một cường quốc, chứ “không phải dạng vừa” đâu đấy!
Lý do ông Thưởng, ngôi sao sáng mới 54 tuổi bị thanh trừng không được công khai. Tuy nhiên, theo báo cáo của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng, thì ông Võ Văn Thưởng “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm...
Cứ theo như lời của giáo sư Nguyễn Văn Lục thì T.T. Thích Trí Quang là tác giả của câu nói (“Cộng Sản nó giết mình hôm nay, mai nó mang vòng hoa đến phúng điếu!”) thượng dẫn. Tôi nghe mà bán tin bán nghi vì nếu sự thực đúng y như vậy thì hoa hòe ở Việt Nam phải trồng bao nhiêu mới đủ, hả Trời?
Đảng CSVN tự khoe là “ niềm tin hiện thực hóa khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc“của nhân dân, nhưng sau 94 năm có mặt trên đất nước, thực tế đã chứng minh đảng đã cướp mất tự do của dân tộc, và là lực cản của tiến bộ...
Khi Kim Dung gặp Ian Fleming cả hai đều hớn hở, tay bắt mặt mừng và hể hả mà rằng: “Chúng ta đã chia nhau độc giả của toàn thể thế giới”. Câu nói nghe tuy có hơi cường điệu (và hợm hĩnh) nhưng sự hỉ hả của họ không phải là không có lý do. Số lượng sách in và số tiền tác quyền hậu hĩ của hai ông, chắc chắn, vượt rất xa rất nhiều những cây viết lừng lẫy cùng thời. Ian Fleming đã qua đời vào năm 1964 nhưng James Bond vẫn sống mãi trong… sự nghiệp của giới làm phim và trong… lòng quần chúng. Tương tự, nhân vật trong chuyện kiếm hiệp của Kim Dung sẽ tiếp tục là những “chiếc bóng đậm màu” trong tâm tư của vô số con người, nhất là người Việt.
Trong tháng Hai vừa qua, cái chết đau thương, lẫm liệt của nhà đối kháng người Nga Alexei Navalny trong tù đã gây sầu thảm, phẫn nộ cho toàn cộng đồng tiến bộ nhân loại. Đối với người Việt Nam tiến bộ, nỗi đau lại càng sâu thêm khi trong ngày cuối cùng của tháng Hai, ngày 29, nhà cầm quyền độc tài Hà Nội bắt đi cùng lúc hai nhà đấu tranh kiên cường...
Ít lâu nay, vấn đề “bảo vệ an ninh quốc gia” được nói nhiều ở Việt Nam, nhưng có phải vì tổ quốc lâm nguy, hay đảng muốn được bảo vệ để tồn tại?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.