Hôm nay,  

Thời Gian Không Đợi

15/11/201900:00:00(Xem: 5337)

Dòng thời gian vẫn âm thầm trôi qua, bốn mùa nối tiếp. Họ vẫn âm thầm như những con chim ẩn mình chờ chết. Thời gian không đợi ai bao giờ

  Họ là ai? Là gia đình một cựu quân nhân VNCH, khi cuộc chiến tàn. Cuộc đời họ cũng khốn khó  như bao người dân nước Việt khác, thậm chí còn nguy khốn hơn nhiều. Họ laị thêm nhiều bất hạnh hơn những đồng đội khác, sang Mỹ diện HO của mấy đợt cuối cùng.

  Bác Hiếu sang Mỹ  năm 2008, lúc đầu có làm hãng CD một năm, sau đó có thuê phòng ở và giữ con cho  chủ nhà. Mấy năm sau bác bị tai biến, liệt nửa người nên chủ nhà không cho ở nữa. Hiện giờ bác và vợ thuê phòng ở gần chợ Trinh ( Morrow ). Hai bác hàng tháng nhận trợ cấp của chính phủ 650 USD, hai bác chi tiền nhà 300 USD, còn laị cho tất cả thực phẩm, thuốc men, đau bệnh, … Ta cứ thử hình dung hai bác mua 5USD cá  về kho để ăn trong một tuần thì có thể biết cuộc sống khốn khó như thế nào! Bác Hiếu năm nay ngoài bảy mươi, tai biến liệt nửa người đã bốn năm nay. Hiện taị bác rất yếu, theo sự cảm nhận chủ quan của chúng tôi thì thời gian còn laị của bác không bao nhiêu. Hai bác sang Mỹ tuổi đã lớn, không con cháu họ hàng, không nhà, xe, tiếng Anh…Cuộc sống thật không phải biết dùng từ gì để miêu tả tâm trạng của hai bác. Hiện nay chủ nhà muốn đuổi hai bác đi để bán nhà. Hai bác thật sự CÙNG ĐƯỜNG! Chúng tôi đến thăm hai bác có tâm sự:”  hai bác già yếu quá, nhớ quê hương nên muốn hồi hương sống những ngày cuối cùng”. Chúng tôi trao đổi với hai bác nhiều điều và cảm nhận đây có lẽ cũng là con đường không tệ vì không có sự lựa chọn nào khác!

  Người Việt sống ở haỉ ngoaị ít nhiều cũng đều phải biết rằng: để có cộng đồng Việt ở hải ngoại, để có sự chấp thuận của chính phủ Hoa Kỳ cho đi định cư… đều nhờ sự hy sinh ngày trước của những quân nhân VNCH. Nếu không có họ thì  nhất định không có cộng đồng người Việt ở hải ngoại hôm nay! Nhưng người đời thường bảo nhau:” kẻ đóng giường cho thiên hạ mà mình thì nằm đất. kẻ đưa đò cho người qua sông nhưng mình khi cần qua thì chẳng có ai đưa”… Dòng đời nhiều khi vô tình đến lạ, sự bận rộn mưu sinh, chuyện cơm áo gạo tiền… nặng trĩu làm cho con người ta đôi khi thờ ơ trước nỗi đau nhân tình… Nhưng rồi chúng tôi laị vô cùng xúc động khi biết chuyện của bác Hiếu, nhiều đồng hương đã sốt sắng  nhiệt tình ủng hộ để giúp hai bác! Lửa nhân ái vẫn âm ỉ cháy, chỉ khi khơi lên thì sẽ ấm nồng. 

  Những ngày sắp tới chúng tôi sẽ gặp bác để bàn bạc thêm về hướng đi của hai bác. Nếu như hai bác vẫn giữ tâm nguyện hồi hương thì chúng tôi sẽ quyên góp mua vé máy bay cho hai bác, nếu có dư thì tặng hai bác để đem về Việt Nam chi dùng.  Chúng tôi cũng lo ngại về những bất trắc có thể xảy ra cho hai bác, rất nhiều trường hợp hồi hương đã dở khóc dở cười; những ngày đầu còn tiền thì mọi người vui vẻ nhưng khi hết tiền thì lập tức thái độ thay đổi ngay. Nếu lúc có tiền thì ngọt ngào bao nhiêu thì khi hết tiền sẵn sàng nhiếc móc, xua đuổi…Thậm chí tống ra khỏi ngôi nhà mà họ bỏ tiền ra mua! Đây là sự thật đã và đang diễn ra.  Vì vậy chúng tôi cũng lo ngaị cho hai bác lắm!

  Vật đổi sao dời, quốc gia thăng trầm thì con dân cũng theo đó mà hưởng phúc hay vạ lây. Cùng một kiếp người nhưng có người hưởng lộc nhiều bao nhiêu thì khi quốc gia hưng vong laị chẳng có trách nhiệm gì. Chỉ tội cho những quân nhân ở laị gánh đủ mọi nghiệt ngã của đời lính baị trận. Đời người ngắn ngủi, vui ít buồn nhiều, chẳng ai trên đời này dám khẳng định mình sẽ sống được bao nhiêu. Càng nghĩ càng thương những phận đời bất hạnh như bác Hiếu, một cựu quân nhân  của VNCH xưa.

 

Steven N

 

P.S. Bài này viết đã lâu, trường hợp hai vợ chồng bác Hiếu khá buồn, hai bác quyết định không hồi hương nữa! sau này vận động một số bạn xin giúp medicare, trợ giúp của chính phủ về chăm sóc y tế, hàng tuần có người chở hai bác đi chợ (mỗi tháng có một số giờ nhất định)… tuy tạm ổn nhưng thật tình tinh thần không thoải mái lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người Việt Được Cứu Giúp Sau Ngày Saigon Thất Thủ Tỏ Lòng Cảm Ơn Nước Mỹ Bằng Tượng Đài Ở Đảo Guam
Anh là một nhà thơ độc đáo, làm thơ y hệt như người hát Kinh Phật. Không phải một hình thức đọc tụng Kinh Phật như đời thường. Thơ Lý Thừa Nghiệp không đời thường, tuy vẫn nói về Sóc Trăng quê ngoại, nói về mẹ, nói về em, nói về Melbourne với Cù Lao Dung… nhưng tất cả hình ảnh đời thường hiện lên trong thơ anh đều nhắc tới những pháp ấn, rằng tất cả các pháp là bất như ý, là vô thường, là không gì nắm bắt được. Thơ Lý Thừa Nghiiệp là một thân chứng về cõi đời này, trong niềm vui đã ẩn tàng nước mắt, trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt, trong những tình cờ gặp gỡ vừa khởi lên đã thấy những rỗng lặng trống không của tâm hiện ra.
Cúc Thu Bách Vịnh là một tập thơ 100 bài gồm : 50 bài của Phan Huy Ích và 50 bài của Ngô Thì Nhậm viết từ tiết Trùng Dương năm 1796. Ngô Văn gia phái gọi tập thơ là Cúc Hoa Thi Trận. Sau những biến cố xãy ra trong triều đình Tây Sơn từ khi vua Quang Trung mất năm 1792.
Lá cờ đỏ sao vàng, rõ ràng, không được người Việt nước ngoài chấp nhận.
Trong Thế Giới Phật Giáo Miến điện có ngôi chùa Swedagon cao nhứt Thế Giới, và một Quển sách Lớn nhứt Thế Giới.
Nói đến công tác dò mìn, ai ai cũng đểu nghĩ rằng đây là một công việc rất khó khăn và nguy hiểm chỉ dành riêng cho,những ,người đã từng được huấn luyện am tường rành rẽ,và tháo vát về khoa học, kỹ thuật tháo gỡ chất nổ để làm thế nào có thể hóa giải một trái mìn không nổ mà không an nguy đến tính mạng của mình nên được gọi danh xưng là Chuyên viên chất nổ, ngoài ra còn phối hợp thêm cây dò mìn liên hệ để định vị được trái mìn ở đâu.hầu dễ dàng trong công việc Vậy mà đôi khi chính Chuyên viên chất nổ còn phải gánh chịu hậu quả vô cùng thảm khốc“ sinh nghề tử nghiệp” là chuyện thường tình trong công tác đầy khó khăn và nguy hiểm này.
* Cố TT Nixon về cuối đời than về China rằng: “Phải chăng chúng ta đã tạo ra một con quái vật!” “ Con Đường Tơ Lụa Mới” chỉ là một khẩu hiệu “sexy” gợi cảm để che giấu tham vọng thống trị thế giới của China.” - Một nhà ngoại giao cấp cao phương Tây.
Em ơi lửa tắt bình khô rượu Đời vắng em rồi say với ai? (Vũ Hoàng Chương)
Hoàng Tử Siddhartha Gautama sinh ra và lớn lên tại thành Catilavệ. Ban đầu, Ngài có một cuộc sống xa hoa trong cung điện, không biết gì về những đau khổ và bệnh tật. Tuy nhiên, một lần Ông trốn ra ngoại thành, Ông chứng kiến sự đau khổ giẫy giụa và đầy hối hận. Một số câu hỏi hình thành trong tâm trí của Ông nên Ông muốn tìm một câu trả lời. Trong một đêm thanh vắng, Ông từ giã cung điện vào rừng tìm chân lý, về sau người ta tìm được nhiều chứng tích xác thật cho thấy Ông lên núi Pragbodhi mà bây giời gọi là Dunheswara. Ông ở trong một hang động bây giờ gọi là Pragbodhi Cave (Khổ Hạnh Lâm). Ông sống ở đây sáu năm để tu khổ hạnh. Sau sáu năm tu khổ hạnh Ông nhận thấy tu khổ hạnh không đưa đến Giác Ngộ, Ông rời nơi này đi qua (Bodh Gaya) Bồ Đề Đạo Tràng.
Trong vụ thảm sát cac em bé học sinh và các nhà giáo dục ở trường Sandy Hook, New Town, tiểu bang Connecticut, cô giáo trẻ hai mươi bảy tuổi tên Victoria Soto đã hy sinh để cố bảo vệ cho các em khi tên hung thủ xông vào lớp của mình bắn giết bừa bải.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.