Hôm nay,  

Thời Oanh Liệt

22/11/201900:00:00(Xem: 4539)

Mấy hôm nay truyền thông đưa tin một chủ tiệm nails ở Las Vegas bị khách quỵt tiền và tông chết. Các đài CNN, Fox 5… chỉ đơn giản là một tin tức mà không có bình luận kết tội hay khen chê gì cả! Cộng đồng Việt thì khác, bàn luận với nhiều sắc thái biểu cảm đầy hỷ, nộ, ái, ố…nhưng tựu trung là hai ý chính:

  “ Sao dại thế! có mấy chục mà ăn thua đủ chận đầu xe để nó tông cho mất mạng, làm ăn dài lâu thì cứ coi như khấu hao cúng cô hồn đi”

  “Đồ khách ba trợn, cà chớn… cứ quỵt tiền công sức của người ta, phải làm cho ra lẽ để những kẻ khác phải chùn laị.”

  Quả thật dạo này khách quỵt tiền tăng lên nhiều, có những người khách khó chịu kinh khủng, làm thế nào cũng không vừa ý, làm xong thì kiếm cớ quậy và quỵt. Ngoài việc quỵt, giới làm nails dạo này còn bị bọn cướp theo dõi theo về tận nhà giật bóp, ví hoặc tấn công vô nhà để cướp. Cảnh sát địa phương phải gởi nhiều cảnh báo cho cộng đồng. Có người cắc cớ hỏi:

  “Sao bọn cướp cứ nhè người Việt, nhất là giới làm Nails để cướp nhỉ?”

  Phàm việc gì cũng cần nhìn nhận hai mặt, trước khi trách người cũng nên nhìn laị mình. Có mật mỡ thì kiến ruồi mới bu. Dân Nails thích cất giữ và xài tiền mặt, chưng diện toàn hàng hiệu, xe sang, nhẫn xoàn to chà bá…Thử hỏi làm sao mà bọn cướp không động lòng? Mới hôm rồi bà chủ thấy con Julie mang bóp LV, bả cong môi:

  “Xí, làm thợ mà bày đặt chảnh! Cái bóp đó chừng một xấp là cùng.”

  Tuần sau cả tiệm thấy bà mang cái Prada mới cáu, bà oang oang bóng gió xỏ xiên:

  “ Cái Prada này có nhiêu đâu, cỡ mười xấp, chơi vậy mới đẳng cấp!”

  Cả tiệm ai cũng khen đẹp nhưng bà chủ đâu có biết sau lưng chúng chửi sập mặt luôn:

  “Đồ bần tiện, trùm sò có hạng mà bày đặt hàng hiệu! chủ gì đâu mà tham dễ sợ! mấy con khách sộp vớt hết, đã vậy ăn thua đủ cằn bòn từng xu với thợ.”

  Có người laị than:

  “Dạo này tiệm Nails nhiều quá, như nấm sau mưa. Cứ bỏ vài chục xấp mua tiệm, hai vợ chồng với một hai thợ rồi ngồi đó… ngáp ngáp. Chẳng biết có phải bản tánh người Việt hay không mà chẳng ai chịu ai. Ai cũng đòi làm chủ cả, người trên chẳng dung kẻ dưới, kẻ dưới chẳng phục người trên, thật đúng như tục ngữ:” Cá mè một lứa”. Ra đường toàn chủ tiệm Nails, có con đường hai dặm mà có đến bảy tiệm Nails! thế này thì sống sao nổi? thi nhau phá giá, làm ăn chụp giật… dầu sống ở Mỹ nhưng làm ăn vẫn theo cái cách người Việt, không học được cái cách Mỹ ( America way). Bọn khách kháo với nhau:

  “Tụi nó ( chỉ người làm Nails) chỉ chăm chăm móc tiền, phục vụ thì tệ và thô thiển, thử không cho tiền tip là đổi thái độ lập tức!”

  Tiệm Nails nhiều quá, giá Nails giờ chỉ bằng một phần ba so với ngày xưa trong khi ấy giá nguyên vật liệu ( supplies) thì tăng không ngừng. Thời hoàng kim của nghề Nails là giai đoạn tám năm cầm quyền của Bill Clinton, lúc ấy giá Nails cao, kinh tế lên, tiền thặng dư nhiều, dân lậu ít, công ăn việc làm đầy đủ… nên dân Mỹ ăn chơi mát trời ông địa luôn, chi không tiếc tay, tip hậu hĩ… Nghề Nails phải nói là nhất thiên hạ, lương còn cao hơn chuyên viên, kỹ sư mới ra trường. Dân Nails mua nhà, xe, gởi về quê tậu nhà cữa, dất đai…và những lần “Áo gấm về làng” làm cho thiên hạ phải lé mắt luôn!

  Nails, Nails ơi! thời oanh liệt nay còn đâu?

 

Steven N

Ất Lăng thành, 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.
NEW YORK (VB) -- Diễn hành mừng Lễ Tạ Ơn do Macy's thực hiện đã tổ chức hôm Thứ Năm 28/11/2019 tại New York, bất kể quan ngại thời tiết
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
Đạo Phật ra đời cách đây trên hai mươi lăm thế kỷ, xuất xứ ban đầu chỉ nội trong xứ Ấn Độ nhưng dần dà lan truyền sang các quốc gia khác của Á châu như: Trung hoa, Nhật Bản, Việt Nam, Thailand, laos, Sri Lanka…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.