Hôm nay,  

Vân Đồn Trang

29/11/201900:00:00(Xem: 6870)

Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ. Tổ tiên từ xa xưa nhiều đời nay luôn đặt Vân Đồn trong một chế độ đặc biệt và cử người giỏi đến trần thủ.

 Đời Lý Anh Tông, ông đã cho lập Vân Đồn trang. Cho tàu bè nước ngoài vào buôn bán và trú ngụ nhưng không cho họ vào đất liền. Triều Trần, Vân Đồn trang do Trần Khánh Dư làm trấn thủ. Ông bắt mọi người phải bỏ thoí quen ăn mặc kiểu Tàu và cũng từ Vân Đồn ông đã đốt cháy đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ, góp công to lớn vào việc đánh baị Nguyên-Mông. Đời Lê Thánh Tông việc quản lý Vân Đồn còn chặc chẽ hơn, thành luật có văn bản hẳn hoi. Cấm quan hải sứ tự tiện ra cữa biển khám tàu bè, những tàu bè buôn hàng Tàu nếu không có giấy phép hoặc bán lén lút đều bị trừng phạt nặng. Nhìn chung tiền nhân rất coi trọng Vân Đồn, luôn canh phòng cẩn mật và chưa bao giờ tin ở người Tàu. Vân Đồn là thế! tiền nhân là thế!

 Lịch sử cố quận mình cũng như nhiều quốc gia khác, luôn luôn biến động và thay đổi, có lúc hưng thịnh có lúc suy vi âu cũng là lẽ thương tình của cuộc sống. Đời thịnh thì anh hùng, hiền nhân quân tử nhiều. Đời suy thì phường lưu manh thắng thế. Lịch sử có những lúc lập đi lập laị những chuyện đau lòng. Chuyện anh hùng xưa nay sử sách ghi nhiều, giờ thử điểm mặt những tay lưu manh phản quốc: Đời Lý có Nùng Tôn Phúc, Nùng Trí Cao âm mưu đem các chiêm động nhập Tống. Kết quả bị xử chém. Đời Trần có Trần Ích tắc tư thông làm nội gián cho giặc Nguyên. Tuy không bị giết nhưng bị xóa tên chỉ gọi là ả Trần ( Mụ đàn bà hèn nhát) lịch sử ngàn đời phỉ nhổ. Trần Thiêm Bình phản quốc bị xử lăng trì. cuối đời Lê có Mạc Đăng Dung, sau phải chạy trốn lên Cao Bằng. Lê Chiêu Thống, Lê Quýnh… thì bị gọt tóc cuối cùng chết nhục nhã bên Tàu.  Xem ra những kẻ phản quốc, bán nước kết cục hết sức bi thảm và bia đá bêu tên xú uế, bia miệng nguyền rủa muôn đời!

 Hoàng Hoa trang mùa hạ đang nóng lên từng ngày, nóng theo thế sự cố quận. Người ta âm mưu đem Vân Đồn và vài nơi khác để làm nhượng địa, hòng lấy lòng Phương Bắc để làm chỗ dựa lưng. Ngày xưa người Anh đến Tàu dùng cà nông buộc Tàu phải nhượng địa chín mươi chín năm. Ngày nay người ta tự động dâng đất làm nhượng địa. Sự hèn nhát khấu đầu đến nhục nhã. Năm xưa khi  có người cung nữ già vào khóc với thái hậu: “ Nước Nam ta từ khi có đế vương đến giờ, chưa có ông vua nào luồn cuí hèn hạ, nhục nhã đến như thế”- Hoàng Lê Nhất Thống Chí. Hôm nay những kẻ Lê Chiêu Thống thời đaị này còn nhục nhã, đê tiện và giảo quyệt hơn nhiều. Tàu chẳng cần đánh, chúng cứ tự động cắt đất, biển, đảo dâng cho giặc, giờ còn tính lập những khu nhượng địa! Có một nhà ngoại giao nhận xét:” Vấn đề không phải ở sức mạnh của Trung Hoa mà là ở tâm lý nhu nhược của đối phương”

. Ông ấy không có ám chỉ ai cả, chỉ noí khái quát chung nhưng laị hết sức chính xác với hoàn cảnh của cố quận mình!

 Dân gian có câu:” Quan nhất thời dân vạn đaị”, chỉ vì quyền lực lợi danh mà đang tâm bán nước rồi đây lịch sử laị tiếp tục ghi thêm những cái tên xú uế nối tiếp sau Lê Chiêu Thống.

 Lịch sử có nhiều quốc gia diệt vong, diệt tộc như: Phù Nam, Chân Lạp, Champa…có nhiều quốc gia bị sáp nhập vào Tàu: Vân Nam-Đaị Lý, Tây Tạng, Đất người Duy Ngô Nhĩ… Không lẽ cố quận mình tồn tại qua ngàn năm Bắc thuộc giờ cũng vậy sao? Cái này phụ thuộc ở người dân, trước hết phải noí đến trách nhiệm của thân hào nhân sĩ, trí thức, tăng lữ, tu sĩ… Vì chính họ mới có thể khơi dậy lòng yêu nước của người dân!

 Người Tàu rất đáng sợ, họ có thể bất đồng nhiều vấn đề với nhà cầm quyền của họ nhưng họ luôn luôn ủng hộ việc xâm lăng cướp đất của người khác. Máu bành trướng xâm lăng nó di truyền từ ngàn đời. Hãy xem những quốc gia có chung biên giới với Tàu đều bị lấn chiếm, xà xẻo, hoặc cưốp trắng trợn: Việt, Myanmar, North Korea, Kazakhstan, Uzbekistan, Pakistan…Ngay cả Ấn Độ, Nga cũng bịTàu lấn chiếm. Rồi biển Đông của cả nhiều quốc gia cũng bị Tàu thâu tóm…Đến nỗi có một chính khách phương Tây mỉa mai:” Nay mai họ ( Tàu) sẽ tuyên bố mặt trăng cũng là lợi ích cốt lõi của họ”.

 Vân Đồn trang không thể nào là nhượng địa! Vân Đồn là của nước Việt! nước Việt là của người Việt!

 Giặc Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh  đều đaị baị khi đến xứ này! không lẽ Ngô Quyền, Lý Thường kiệt, Trần Hưng Đạo, Quang Trung… không có hậu duệ hay sao? 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

Hoàng Hoa trang mùa hạ, 2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gần một tiếng đồng hồ ngồi bên nhau, những tách trà vẫn còn đầy, nhưng tôi thấy trên mắt họ đọng đầy nước. Tôi không biết nói gì với họ, chỉ im lặng để cho lòng mình cảm thông với nỗi đau của họ đang chiụ, giống như nỗi đau của mình 43 năm trước.
theo chỉ số về tự do báo chí năm 2018 của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF, và dựa trên danh sách vi phạm nhân quyền và bắt giữ nhà báo trên thế giới thì cộng sản Việt đứng hàng thứ 175 trên 180, và là nhà nước đứng đầu trong việc bắt giữ nhà báo với 26 người hiện trong trại giam.
phải có niềm tin để tin vào tiền đồ của đất nước, bởi vì nếu thế nước ở vào vận cùng thì theo Dịch lý “cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu”, và phải có niềm hãnh diện vì “ai làm cho người hòa thuận sẽ được gọi là con Thiên Chúa”.
Việc thành lập Hiệp hội Liên bang năm 2011 là một sự khởi đầu, trong đó Đại sứ quán Việt Nam đã "giúp đỡ sản khoa (Geburtshilfe)" quan trọng. Nó phải là một tổ chức đầu não cho các hội đoàn Việt Nam, một điểm liên lạc của đại sứ quán cho cộng đồng người Việt ở Đức
Chùa Phật Giáo Sun và Moon là ngôi chùa tháp cao nhứt Thế Giới. Hai chùa được dựng đứng giữa hồ nước Shanhu của Thành Phố Quế Lâm. Hai ngôi chùa này còn được gọi là chùa Vàng và Chùa Bạc vì màu sắc của hai ngôi chùa vào ban đêm.
Rung Sheng là một thị trấn nhỏ Tỉnh Quảng Tây Trung Quốc. Đồi núi quanh co từng lớp rất xinh đẹp. Những căn nhà màu đen chen lấn giữa cánh rừng tre hấp dẫn nhiếp ảnh gia thế giới. Sau sáu tiếng đồng hồ tôi lặn lội từ ngọn đồi này qua cầu treo, tôi lê gót vào chợ tìm chai nước. bất ngờ đi ngang qua tiệm thuốc Tàu, thấy một thanh niên đang ngồi giữa tiệm, trên lưng của anh ta có mấy chục cái ống tre dính trên lưng trông thật là hy hữu.
Cơn mưa đầu mùa đã nhỏ giọt. Trời chiều Thu lành lạnh, báo hiệu cho một mùa Đông giá rét kéo về, dài lê thê với gió bấc từng cơn thổi lạnh buốt thấu xương, mây đen vần vũ, sương mù giăng tỏa, mà niềm thương nỗi nhớ trỗi dậy, ngập tràn thân thể với ray rứt, nhớ nhung len lén vào xương tủy, bâng khuâng và khắc khoải hoài mang đến cho ta nỗi cô đơn tràn ngập tâm hồn.
Đảng c.s.V.N. thoát thân từ những bà Mẹ quê lam lũ, những anh chị nông dân ít học, các dân tộc thiểu số. Nhưng, khi mục tiêu “thống nhất” đạt được rồi thì chính thành phần nông dân lam lũ, các bà Mẹ quê và các bộ lạc dân tộc thiểu số bị “đá đít” trước nhất.
Theo rất nhiều phúc trình của các tổ chức phi chính phủ, lính Miến vào từng nhà hiếp dâm phụ nữ theo lịnh của chỉ huy. Phụ nữ thiểu số chỉ có hai con đường: một là bị lính hiếp dâm, hai là tìm đường qua Thái Lan bán thân
CHỈ CÓ Ở BOLSA: Dù hàng tháng ăn tiền trợ cấp xã hội, ở nhà “Section H” (trợ cấp “housing” của chính phủ cho người nghèo) nhưng mang số vòng vàng trên tay, cổ đủ làm chìm xuồng và đeo nữ trang nhận hột xoàn


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.