Hôm nay,  

Không Can Hệ Gì

30/11/201910:42:00(Xem: 6482)

Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng. Khúc quanh qua trấn nước laị có màu như ngọc lưu ly, đứng trên cầu Hoàng Hương nhìn xuống dòng sông thì cứ ngỡ bồng bềnh. Mây trắng lững lờ không biết là trên trời soi bóng xuống hay là từ đáy nước hắt lên? Hai bên bờ cao lâu, tửu điếm san sát nhau, những bồn hoa bốn mùa khoe sắc… Khách du từ bốn phương tìm đến thưởng thức cái đẹp cũng như cái ẩm thực nổi danh của trấn, giai nhân mặc khách nhiều nhưng phàm phu tục tử cũng không ít. Khách thô ấy vậy mà nhiều tiền,  cũng nhờ thế mà trấn ngày càng hưng thịnh hơn

 Quán Hoàng Vân nằm sát mép sông, thuỷ tạ của quán xìa ra ngoài mặt nước, bàn ghế bằng sắt sơn đen với hoa văn kiểu phục hưng trông xinh xắn, những lẵng hoa viền quanh  lan can đủ màu sắc trông đẹp mắt vô cùng, quả thật đây là một điểm lý thú để ngồi ngắm cảnh. Khách ra vào khá tấp nập, ở một góc sát lan can có hai người đang ngồi với một nậm Hoàng Hoa tửu danh tiếng của trấn này. Họ lặng lẽ như chìm đắm trong một thế giới nào đó, thỉnh thoảng nâng chén cụng nhẹ làm vang ra một âm thanh keng như tiếng pha lê cũng rất mơ hồ chứ không ồn ào sôi động như những thực khách của mấy bàn bên trong.

 - Này Tú, tớ tôn trọng sự lựa chọn của cậu nhưng thật sự tớ thấy thật uổng khi cậu quyết định bỏ ăn thịt! đời có bao nhiêu đâu? Sao không cứ hưởng đi, vả laị thịt cá và thức ăn trên đời này đều do thượng đế ban cho, kể cả mạng sống của chúng ta cũng do chúa tạo ra. Chúng ta có quyền hưởng những gì chúa cho, vả laị vạn vật sinh ra rồi nó cũng phải chết kia mà! Đoan vừa chiêu ngụm rượu vừa nói

 Tú nhìn Đoan cười mỉn:

 - Tớ cảm ơn cậu, tớ cũng tôn trọng đức tin của cậu nhưng tớ thấy con vật nó cũng biết đau, cũng tham sống sợ chết như mình, nó cũng có gia đình và biết quyến luyến…Khi mình bị một vết thương, vết bỏng…thì đau xót lắm phải không? vậy mà con vật bị đập chết, bị thiêu đốt, bị giết thịt… thì nó đau đớn biết dường nào! Con vật nó nào có cam tâm chịu chết dâng máu thịt cho mình ăn, cái tâm oán hận của nó sẽ sâu lắm! về mặt khoa học thì ăn thịt hiện nay rất không tốt, vì toàn được nuôi trong traị với các chất tăng trưởng, chất kích thích… nếu tích tụ nhiều sẽ gây ung thư hoặc các triệu chứng khác. Còn về mặt tâm linh, nếu đã bảo vạn vật và sự sống do thượng đế tạo ra lẽ nào thượng đế laị tàn nhẫn vô tâm đến độ cho phép giết mạng sống này để bồi bổ mạng sống kia? cậu nghĩ thử xem có hợp lý không ?

 Đoan còn chưa nói gì thì lúc ấy có hai cô gái xinh đẹp đến mời rượu:

 - Em xin chào hai anh đẹp trai, mời hai anh thử rượu của chúng em. Đây là danh tửu của lò Hoàng Hộ: nào là cửu xà thần công, hải cẩu xung quan, ngọc dương thiết trụ, huyết tửu lưu tinh…rất sung sức, giúp các anh ăn chơi xả láng mà không biết mệt; ngoài ra chúng em còn làm đaị lý cho các nhãn hiệu rượu Tây như: ông già chống gậy, nhân mã, sương mù, nước mắt gấu Bắc Cực…cực kỳ bốc. Hiện chúng em có khuyến mãi, chai lớn tặng chai nhỏ.

 Miệng nói tay rót rượu mẫu mời hai người, tuy cười cầu tài nhưng quả thật hai em xinh đẹp và vóc dáng rất hấp dẫn. Đoan xiêu lòng:

 - Mình mua ủng hộ hai em chứ? đồng thời lâu lâu chơi xả láng đêm nay đi, còn chuyện gì thì để mai tính!

 Tú không trả lời Đoan mà nói với hai em tiếp thị:

 - Cảm ơn hai em, bọn anh đã có nậm Hoàng Hoa tửu trứ danh này rồi!

 Hai cô vẫn ưỡn ẹo nài nỉ mấy bận nữa rồi mới bỏ sang bàn khác. Đoan càm ràm;

 - Cậu sống khắc khổ để làm gì? cứ như ông cụ non ấy, hay là cậu muốn thành thánh?

 - Tớ thấy mình sống rất thoải mái, an lạc chẳng có gì khổ cả! Tú trả lời

 Đoan laị tiếp tục:

 - Cái thuyết sắc sắc- không không của nhà Phật sao thấy mơ hồ, hư vô như phủ định hết tất cả! quan điểm gì mà nhìn đâu cũng thấy khổ, toàn nói khổ…làm cho cuộc đời này trở nên nặng nề và u ám quá!

 Tú nhìn xuống dòng sông, bóng hoàng hôn rực đỏ chảy dài theo dòng nước, tay cầm chén rượu xoay xoay trông rất thư thả:

 - Thật sự là thế! nhưng nói khổ, biết khổ để đi đến hết khổ chứ không phải để u ám! Mẹ cậu cũng như bao người mẹ khác trên thế gian này mang nặng đẻ đau có khổ không? Mưu sinh vất vả có khổ không? rồi đau yếu bệnh tật, chết chóc…có khổ không? mới hôm nào người yêu của cậu bỏ cậu, cậu vật vã dở sống dở chết có khổ không? rồi thân tâm cậu ngày đêm mong muốn cái này cái kia mà không được có khổ không? rồi có những người cậu không ưa nhưng có phải đối diện hoài có khổ không? Cậu thấy nhà Phật nói khổ nhưng mới chỉ biết có một nửa, còn một nửa sự thật thì cậu không biết! đó là con đường thoát khổ, cách thoát khổ! Cậu thấy đấy, tớ bỏ ăn thịt cũng vì tôn trọng sự sống. Tớ quyết bỏ rượu thịt, gái gú, nói xạo hay trộm cắp… cũng là cách thoát khổ, đi những bước đầu tiên trên con  đường thoát khổ. Đây là những bước căn bản nhất, thấp nhất trong muôn ngàn cách mà nhà Phật chỉ dạy! đừng nói gì Phật tử hay không Phật tử, nếu tất cả mọi người trên thế gian này cùng thực hiện những điều căn bản trên thì thế giới này sẽ bớt khổ, sẽ an hoà từ aí, sẽ đẹp đẽ và đáng sống biết bao!

 Đoan ngồi tựa lưng vào ghế một cách thoải mái lắng nghe, có lẽ anh ta cũng thấy có lý nên không ý kiến hay phản bác gì. Lát sau thì anh ta lên tiếng:

 - Nhưng cái luật nhân quả thì hay, gieo gì gặt nấy! nhưng cậu biết đấy, tớ vốn người ngoại đạo, không thọ giới nên tớ chẳng chịu sự ràng buộc hay chi phối của nó! 

 Tú lấy chân đá Đoan một cái, nâng chén cụng mạnh làm vang lên tiếng keng trong trẻo. Tú cười bảo Đoan:

 - Cậu thấy không? Hai chén cụng nhau nhẹ thì âm thanh nhỏ, nếu cụng mạnh thì tiếng vang to và dài hơn, còn như không va chạm nhau thì sẽ không có âm thanh. Tiếng vang của việc cụng nhau nó chẳng can hệ gì đến nhãn hiệu của cái chén cả, dù chén kiểu hay chén sành!  

 Đoan cãi:

  - Tớ không đồng ý! Chén kiểu tiếng thanh và trong hơn chén sành.

 Tú vỗ lên tay bạn:

 - Cậu nói đúng! tiếng vang ngoài việc phụ thuộc vào lực va chạm mà còn ảnh hưởng bởi  chất liệu và tay nghề của người làm ra. Cái đó trong nhà Phật gọi là duyên, giữa nhân và quả còn có cái duyên; đôi khi cái duyên nó laị làm cho cái quả tốt hơn hoặc tệ hơn. Ví như cậu gieo lúa mà thiếu nước, phân, chăm sóc, thời tiết… thì lúa sẽ mất mùa, cầm bằng ngược laị thì sẽ được muà!

 Đoan thôi không nói gì thêm, cả hai nhìn xuống dòng Hoàng Hạ đang loang loáng ánh hoàng hôn. Phố xá hai bên bờ bắt đầu lên đèn, những dây bóng đèn đầy màu sắc để trang trí in bóng xuống nước cứ như những chuỗi trân châu đầy màu sắc. Đặc biệt những trụ đèn sáng trắng hai bên bờ in dài theo con nước, nhìn xa xa cứ như một chuỗi ngọc nước khổng lồ.

 Bất chợt Đoan khích:

 - Cậu thánh thế! cậu chơi với tớ không ngại sao?

 Tú đạp Đoan một cái thật mạnh tưởng chừng như ngã cả ghế:

 - Cậu nói nhảm, tớ với cậu là bạn từ nhỏ đến giờ, gần nhà chung lớp… Đừng nói là bạn của hôm nay, của kiếp này mà còn có thể là anh em, thân nhân trong quá khứ! Mỗi người chúng ta đến thế giới này đều có mối liên hệ gắn kết với nhau cả, đến để đền ơn báo ơn hoặc đến để báo oán trả oán, tuỳ theo duyên nợ mà có những mối quan hệ thân hay sơ. Cậu có thể không tin hoặc chưa tin, nhưng một lúc nào đó thì cuộc đời cũng sẽ chứng minh cho cậu thấy!

 Đoan cười ngặt ngẽo:

 - Nói chơi vậy thôi chứ cậu là bạn thân nhất của tớ, dù thế nào cậu vẫn là bạn của tớ. Tớ hy vọng chúng ta không phải vì oán mà đến với nhau!

 Cả hai nghe nhiều bước chân nện trên sàn gỗ và tiếng nói oang oang rất quen, quay laị nhìn thì thấy bọn thằng Tùng, Minh, Phước… kéo đến. Thằng Tùng la toáng lên:

 - Hai thằng chơi mánh lẻ, không hú anh em một tiếng!

 Tú nói:

 - Cậu xem laị điện thoại của cậu trước đi, tớ nhắn tin ba lần không trả lời mà còn trách!

 Thằng Vân nhanh nhảu:

 - Nghe nói cậu bỏ ăn thịt rồi sao còn đến quán này?

 Giọng tú chắc nịch và tự tin:

 - Thì tớ có ăn thịt đâu?

 Vân vẫn tiếp tục trêu:

 - Cậu laị uống rượu nữa kià!

 - Thỉnh thoảng tớ nhâm nhi tí chút với bạn hữu cho vui vẻ hoà thuận với anh em chứ  không phải uống lún luôn cho say xỉn, dù gì tớ cũng là cư sĩ taị gia cần hài hoà giữa lý tưởng và thực tế cuộc sống chứ không thể nhất nhất giới luật như tu sĩ. Hồi nào giờ cậu có thấy tớ ham ăn nhậu hay say xỉn lần nào chưa? Tú phân trần.

Cả bọn nhao nhao:

 - Thôi đi Vân! đừng có trêu cậu ấy nữa, không chừng cậu ấy xuất gia thì tuị mình mất thằng bạn dễ thương nhất đấy!  

 Thằng Vân áp sát ghế Tú và cù lét làm cho Tú cười ngặt nghẽo không thôi, cả bọn sà vào bàn và gọi người mang thêm chén đũa ra. Tiếng cười đùa, tiếng chuyện trò vang động một khúc sông.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 4/2019

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ăn mặc đẹp là nói về thời trang. Lịch sử “thời trang cao cấp” thuộc về truyền thống của Pháp: Haute couture từ thế kỷ 17. Đến thế kỷ 19, ngành thời trang cao cấp đã phát triển thành một phương tiện kích thích tăng trưởng trong nền kinh tế Pháp. Trong thời gian này, các nhà tạo mốt như Dior, Chanel và Balenciaga đã được thành lập. Tuy nhiên, vào thế kỷ 20, ngành thời trang cao cấp ở Pháp đã mất đi phần lớn sự huyền bí của mình và phải đối mặt với sự cạnh tranh ngày càng tăng từ các thị trường quốc tế khác, đặc biệt là ở Ý và Hoa Kỳ. Sự thành công của bối cảnh thời trang quốc tế và tiềm năng lợi nhuận đã thu hút sự chú ý của các tập đoàn hàng xa xỉ, được tiên phong bởi ông trùm kinh doanh người Pháp và người sáng lập LVMH Bernard Arnault vào năm 1987. Ngày nay, các tập đoàn này vẫn tiếp tục duy trì hoạt động lịch sử của các nhà thời trang xa xỉ thông qua việc bổ nhiệm các giám đốc sáng tạo, những người diễn giải và chỉ đạo triết lý thiết kế của thương hiệu.
Chiều Thứ Sáu cuối cùng của Tháng Năm 2025, tỷ phú nhất thế giới Elon Musk, người đứng đầu Bộ Hiệu Quả Chính Phủ (DOGE) bước vào Phòng Bầu Dục. Musk đội nón kết đen có chữ MAGA, mặc áo thun đen có chữ “The Dogefather,” vest đen, đứng kế Tổng thống Trump – chỗ đứng quen thuộc của Musk từ khi Trump tái đắc cử. Hình truyền thông từ Phòng Bầu Dục đưa đi cho thấy, thỉnh thoảng, đôi mắt của Elon Musk nhắm nghiền với vết bầm trên mắt phải chưa tan, đầu lắc lư, lắc lư. Không biết là ông ta đang tận hưởng không khí phủ đầy vàng của Bạch Cung hay tâm hồn đang…phiêu diêu ở Sao Hỏa? Đó là ngày cuối cùng được cho là ngày làm việc của Musk trong Tòa Bạch Ốc, theo cách chính quyền Trump thông báo.
Dù cụm từ này mới phổ biến trong thế kỷ 21, DEI thực ra là một là chương mới trong hành trình dài kiến tạo một xã hội công bằng của nước Mỹ. Các giá trị mà DEI hướng tới đã từng được khẳng định trong các văn kiện lập quốc, và tiếp tục được củng cố thông qua những cột mốc quan trọng như Đạo Luật Dân Quyền năm 1964, các Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số, cùng những phong trào đấu tranh vì công bằng sắc tộc, bình đẳng giới, quyền lợi người tàn tật, cựu quân nhân và di dân
Trong lịch sử cuộc chiến Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhân danh dân tộc để lãnh đạo toàn diện công cuộc đấu tranh giành độc lập và cuối cùng thống nhất đất nước vào năm 1975. Sau 50 năm, đất nước đang chuyển mình sang một kỷ nguyên mới và Đảng vẫn còn tiếp tục độc quyền quyết định vận mệnh cho dân tộc. Trong bối cảnh mới tất nhiên đất nước có nhiều triển vọng mới. Thực ra, từ lâu, đã có hai lập luận về vai trò của Đảng đã được thảo luận.
Ngày 18 Tháng Năm 2025, báo điện tử Tuổi Trẻ đưa tin ông Phạm Minh Chính (thủ tướng nước Việt Nam) hướng dẫn Bộ Nội vụ Việt Nam chuẩn bị phát động phong trào toàn dân thi đua làm giàu, đóng góp, xây dựng, bảo vệ đất nước. Phong trào thi đua này dựa trên nội dung trọng tâm, cốt lõi của nghị quyết 68 của Bộ Chính trị Việt Nam về phát triển kinh tế tư nhân và kế hoạch thực hiện nghị quyết này.
Ngày 1 tháng 5 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump trong lúc ban hành sắc lệnh hành pháp thành lập Ủy Ban Tổng Thống Về Tự Do Tôn Giáo đã nói rằng, “Họ nói tách rời nhà thờ và nhà nước… Tôi nói, ‘Được rồi, hãy quên chuyện đó một lần đi’,” theo bản tin của Politico được đăng trên trang www.politico.com cho biết. Lời phát biểu của TT Trump đã mở ra sự tranh luận về sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước mà vốn được Hiến Pháp Hoa Kỳ công nhận trong bối cảnh Tòa Bạch Ốc gia tăng sự nhiệt tình đối với Thiên Chúa Giáo, theo Politico. TT Trump ngày càng dựa vào đức tin Thiên Chúa Giáo qua việc thiết lập Văn Phòng Đức Tin Bạch Ốc tại phòng West Wing, mời các mục sư vào Phòng Bầu Dục và trong các cuộc họp Nội Các, và ban hành các sắc lệnh hành pháp để xóa bỏ “khuynh hướng chống Thiên Chúa Giáo” trong chính quyền. Mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị xưa nay vốn phức tạp.
Hermann Rorschach là một bác sĩ tâm thần và nhà phân tâm học. Ông nổi tiếng về phát minh ra một bài kiểm tra tâm lý qua những hình ảnh tạo ra ngẫu nhiên từ các vết mực (inkblot.) Một người được yêu cầu mô tả những gì họ nhìn thấy trong hình ảnh do những vết mực không rõ ràng kết thành. Bác sĩ Rorschach tin rằng những hình ảnh được tạo nên từ vết mực có thể bộc lộ đặc trưng bí mật trong hành vi lẫn tình cảm của con người. Bài trắc nghiệm khách quan này thường xuất hiện trong văn hóa đại chúng và thường được mô tả như một cách để tiết lộ những suy nghĩ, động cơ hoặc mong muốn vô thức của một người.
Quyền lực là khả năng khiến người khác làm những gì bạn muốn. Điều đó có thể được thực hiện bằng cách cưỡng ép ("gậy gộc"), thanh toán ("cà rốt") và thu hút ("mật ong"). Hai phương pháp đầu tiên là dạng quyền lực cứng, trong khi lực thu hút là quyền lực mềm. Quyền lực mềm phát triển từ văn hóa của một quốc gia, các giá trị chính trị và chính sách đối ngoại của nó. Trong ngắn hạn, quyền lực cứng thường vượt trội hơn quyền lực mềm. Nhưng về lâu dài, quyền lực mềm thường chiếm ưu thế. Joseph Stalin đã từng hỏi một cách chế giễu, "Đức Giáo hoàng có bao nhiêu sư đoàn?" Nhưng triều đại giáo hoàng vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, trong khi Liên Xô của Stalin đã biến mất từ lâu.
Câu hỏi đó thằng nhỏ hỏi mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, khi đói khát, khi bị đánh đập cấu nhéo, khi phơi trần ra dưới nắng mưa. Khi nó nằm trên mặt đường và kêu khóc khản giọng. Nó hỏi vào đám đông lướt qua nó, hỏi ai đó dừng chân cho nó (chính xác là cho những kẻ chăn dắt nó) chút tiền lẻ. Nó hỏi những kẻ bắt nó nằm lăn lóc kêu khóc trên đường để kiếm tiền, để nhởn nhơ ăn mòn tấm thân bé nhỏ non nớt của nó.
Một đứa trẻ chỉ nên có ba con búp bê, năm cây bút chì, giá trị chưa đến $20. Donald Trump có một phi cơ riêng sơn tên của ông ta trên đó. Với tư cách là tổng thống, hiện ông ta có hai chuyên cơ, Không Lực Một và một chiếc nhỏ hơn để phù hợp với những nơi có sân bay nhỏ, chưa kể chiếc trực thăng Marine One. Đó là ba chiếc phi cơ Trump sở hữu. Đó cũng là con số búp bê mà Trump đề nghị một đứa trẻ ở Mỹ nên có.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.