Hôm nay,  

THẾ À

04/12/201915:58:00(Xem: 12135)

 

Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng:

- Tu hú chứ tu gì mầy!

Nó muốn buông, muốn quên đi nhưng câu nói cứ nhói. Nó bèn đứng dậy bước ra vườn đi loanh quanh với những suy tư lởn vởn trong đầu: “ Mình học Phật đã lâu vậy mà chỉ một câu nói đủ làm xáo trộn tâm tư, xem ra ngươi quá yếu kém!”. Nó vẫn từng bước đạp trên lá vàng xào xạc trong vườn.  Nó laị nhớ lời nói của Phật sống Tây Tạng Dalai lama: “Đừng để thái độ xấu của kẻ khác phá vỡ sự an lạc trong tâm hồn mình”… Hồi sau nó cảm thấy lòng đã vơi nhiều, hình như đã có sự lắng đọng trong tâm nó. Nó và anh nó hay xung khắc nhau. Mẹ nó nói:

- Hai thằng cứ như cái dùi với cái mõ.

Láng giềng thì bảo:

- Anh em nhà nó cứ như là mặt trăng với mặt trời!

Ba mẹ nó cũng phiền hà không ít nhưng vẫn chứng nào tật ấy, gặp nhau là cự cãi, có lần giận nhau và từ nhau không nhìn mặt. Nó buồn, anh nó cũng buồn nhưng không hiểu sao cứ gặp là gây. Nó nhiều lần sám hối nhưng sám hối xong vẫn tái phạm. Nó  suy tư về lời dạy của thầy:

- Oán thì nên gỡ đừng nên kết, bây giờ chỉ là chút oán nhưng mai này sẽ trở thành thù hận! 

Nó nghĩ mình là Phật tử, học Phật đã lâu, nghe bao nhiêu pháp, đọc bao nhiêu kinh sách ấy vậy mà chút việc này không gỡ được thì nói gì đến chuyện khác. Người ngoài nhìn vào thì họ sẽ bảo mình chỉ là kẻ có vỏ mà không có lòng thì cũng chẳng oan tí nào. Sau nhiều  lần do dự lần khan, một hôm nó quyết định hành. Nó hít một hơi sâu, chế ngự cảm xúc đến gần anh nó nói:

- Chiều nay mời anh đi bar chơi được không?

Anh nó ngẩng lên  trố mắt nhìn nó như một người từ hành tinh khác đến, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và vẻ thăm dò, khoảng lát sau rồi mới đáp cụt lủn:

- Ừ! Đi thì đi.

Quán bar chiều  chưa tới giờ cao điểm nên khá vắng,  nó và anh nó ngồi cái bàn nhìn ra hồ bơi thật đẹp. Hai anh em cũng im lặng nhâm nhi từng tí, ai cũng trầm ngâm theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, thỉnh thoảng cụng ly một cái”keng” nhẹ rồi laị im vắng…Nó lên tiếng:

- Anh em mình cứ cự hoài, ba mẹ buồn, láng giềng cũng nói ra nói vào… Không lẽ mình cứ kéo dài như thế này sao?

Anh nó vẫn yên lặng, nó giữ hơi thở thật nhẹ tiếp:

- Em học Phật, kinh sách và thầy dạy: “ Nhân duyên trùng trùng vô tận, không ai biết được,  chỉ những vị chứng thánh quả trở lên thì mới biết được. Anh em mình cũng có thể kiếp quá khứ  có nhiều xich mích nên kiếp này cứ gây gỗ hoài. Thầy còn dạy: “ Một chút oán kiếp này nếu không gỡ thì có thể thành đaị oán ở kiếp sau”. Anh em mình vốn cùng cha mẹ sanh ra  không lẽ cứ để cho cha mẹ buồn hoài vậy sao?

Bây giờ anh nó ngẩng lên nhìn nó rồi hoỉ:

- Vậy ý  em tính sao?

Nó nắm lấy bàn tay anh nó thật chặt:

- Anh biết phải làm sao mà!

Anh nó cố kìm cảm xúc không để lộ, bèn noí:

- Để anh tính tiền  hôm nay!

Nó vẫn giữ bàn tay anh nó mà anh nó cũng không rút về:

- Anh hiểu em,  anh em mình cần phải thay đổi!

- Em mời anh ly này, em cũng hứa sẽ thay đổi!

Chưa bao giờ mà nó thấy hạnh phúc như hôm nay, nó nhìn anh nó như chưa từng nhìn qua. Những ngày xưa thấy ổng sao khó ưa, sao dễ ghét quá ấy vậy mà sao giờ thấy ổng cũng hiền , cũng dễ thương đấy chứ! những ngày xưa thấy ổng sao mà ba trợn, ích kỷ ấy vậy mà hôm nay sao thấy ổng cũng tử tế đấy chứ! Nó nhớ câu chuyện ngày xưa có người mất búa , ông ấy nghi ngờ thằng bé hàng xóm lấy trôm nên thấy moị cử chỉ của thằng bé đều là hành vi ăn trộm; cho đến khi ông ta tìm ra búa thì ông laị thấy thằng bé này chẳng có hành vi nào giống kẻ trộm cả. Nó tự nhủ thầm: “ thì ra mình cũng giống cái lão già mất búa kia” nên bất giác cười tủm tỉm. Anh nó ngạc nhiên hỏi:

- Em cười gì vậy?

Nó bèn thuật laị hết cho anh nó nghe, anh nó cưởi to:

- Thì ra anh cũng vậy!

Những ngày sau đó ba mẹ nó lấy làm lạ lắm, nhiều lúc hai người định hỏi nhưng rồi laị thôi nhưng nó nhận thấy nét vui vẻ trên gương mặt của ba mẹ. Nó biết ba mẹ đang quan sát anh và nó, rồi cả những nhà láng giềng cũng  cảm thấy là lạ khi nhìn thấy anh  và nó không giống như họ thấy trước kia. Có người chận nó laị hỏi:

- Hai anh em bay đã làm hòa với nhau rồi hả?

Nó cười gỉa lả :

- Ủa! đánh nhau hồi nào mà hoà?

- Đừng xạo mấy! mới hôm nào còn như mặt trăng với mặt trời mà giờ làm bộ.

Nó cười to, bắt chước  một vị thiền sư trong giai thoaị bèn trả lời:

- Thế à!

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tối trước ngày bầu cử tôi mới bắt đầu đánh ô bầu chọn. Từ nhiều năm qua tôi và nhà tôi chọn cách bầu qua bưu điện nên lá phiếu được gửi đến nhà từ vài tuần trước. Nhưng chúng tôi không bầu chọn và gửi phiếu đi ngay vì cần thêm thời gian để tìm hiểu về các ứng viên.
(Trích Quê Hương Còn Đó trong Tuyển Tập Trần Phong Vũ do tủ sách Tiếng Quê Hương ấn hành và sẽ được tổ chức giới thiệu ở Trung Tậm Công Giáo Việt Nam Giáo phận Orange lúc 2 giờ chiều Chúa Nhật 11-11-2012.)
Lời mở đầu: Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thanh Liêm, người mà tôi đã được hội kiến mùa Hè 2011 vừa qua tại Little Sài Gòn năm 2011 mừng Lễ Sinh Nhật Thượng Thọ 80 tuổi trong tháng 11-2012. Nhân dịp Mừng Lễ Sinh Nhật Thượng Thọ 80 tuổi của Giáo Sư tôi mạn phép phổ biến lại bài tôi đã viết năm 2010 với chủ đề "Tôn Sư Trọng Đạo".
Tôi nhớ đã đọc được ở đâu đó một câu thơ viết về người tù “Mười năm còn quen ngồi một mình trong bóng tối” và chạnh nhớ đến thi sĩ Phùng Cung. Khi đang thụ án 12 năm tù vì một bài viết đăng trên Nhân Văn Giai Phẩm; một đêm, Phùng Cung bỗng sững sờ vì bắt gặp ánh trăng len qua các song sắt vào thăm mình.
Hồi nhỏ, tôi nhát ma lắm, nhất là từ lúc Mẹ tôi giận Thầy tôi (Tôi gọi bố mẹ bằng Thầy, Me) linh tinh sao đó, nên đùng đùng kéo sáu đứa con từ Hà Nội về Bùi Chu. Anh em chúng tôi phải bỏ ngôi nhà to đùng hai tầng ở phố Khâm Thiên, có cái cầu thang bằng đồng ở giữa nhà, nơi tôi lẫm chẫm đứng vịn và chỉ tay ra ngoài đường: “Phở! Phở!” mà về căn nhà số 1 đường Phạm Ngọc Chi, Bùi Chu.
...Mỹ đã rơi vào tình trạng phân hóa mạnh nhất trong lịch sử cận đại...
Chỉ sau khoảng vài ngày lắng đọng kể từ diễn văn của Tổng Bí Thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng kết thúc Hội nghị Trung ương 6, hầu hết các nhà phân tích, bình luận đã gạt qua bên các điểm mang tính trang điểm khác để tập trung vào hệ quả lớn nhất của Hội nghị Trung ương đảng 6, đó là hiện tượng không còn thế lực nào đủ sức đối đầu với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Hôm 24 tháng 5 vừa qua, tôi có đọc trên trang pro&contra một đoạn văn ngắn – hơi buồn – của nhà văn Phạm Thị Hoài viết cho (và viết về) “cuộc đọ sức” của Người Buôn Gió, cùng những người đồng cảnh:
Đảng Cộng sản TQ sắp họp đại hội lần thứ 18, sẽ khai mạc vào sáng ngày 8-11 tới. Cứ qua 2 đại hội, nghĩa là 10 năm, đảng lại thay một thế hệ lãnh đạo, thay một loạt các nhân vật đứng đầu bộ máy đảng và bộ máy nhà nước.
Được sự đồng ý của Ban Tổ chức cuộc Hội thảo, tôi xin hạn chế việc trình bày vào khía cạnh thực hành của công cuộc Xây dựng Xã hội Dân sự (XHDS) tại Việt nam trong giai đọan hiện nay vào đầu thế kỷ XXI.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.