Hôm nay,  

THẾ À

04/12/201915:58:00(Xem: 16712)

 

Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng:

- Tu hú chứ tu gì mầy!

Nó muốn buông, muốn quên đi nhưng câu nói cứ nhói. Nó bèn đứng dậy bước ra vườn đi loanh quanh với những suy tư lởn vởn trong đầu: “ Mình học Phật đã lâu vậy mà chỉ một câu nói đủ làm xáo trộn tâm tư, xem ra ngươi quá yếu kém!”. Nó vẫn từng bước đạp trên lá vàng xào xạc trong vườn.  Nó laị nhớ lời nói của Phật sống Tây Tạng Dalai lama: “Đừng để thái độ xấu của kẻ khác phá vỡ sự an lạc trong tâm hồn mình”… Hồi sau nó cảm thấy lòng đã vơi nhiều, hình như đã có sự lắng đọng trong tâm nó. Nó và anh nó hay xung khắc nhau. Mẹ nó nói:

- Hai thằng cứ như cái dùi với cái mõ.

Láng giềng thì bảo:

- Anh em nhà nó cứ như là mặt trăng với mặt trời!

Ba mẹ nó cũng phiền hà không ít nhưng vẫn chứng nào tật ấy, gặp nhau là cự cãi, có lần giận nhau và từ nhau không nhìn mặt. Nó buồn, anh nó cũng buồn nhưng không hiểu sao cứ gặp là gây. Nó nhiều lần sám hối nhưng sám hối xong vẫn tái phạm. Nó  suy tư về lời dạy của thầy:

- Oán thì nên gỡ đừng nên kết, bây giờ chỉ là chút oán nhưng mai này sẽ trở thành thù hận! 

Nó nghĩ mình là Phật tử, học Phật đã lâu, nghe bao nhiêu pháp, đọc bao nhiêu kinh sách ấy vậy mà chút việc này không gỡ được thì nói gì đến chuyện khác. Người ngoài nhìn vào thì họ sẽ bảo mình chỉ là kẻ có vỏ mà không có lòng thì cũng chẳng oan tí nào. Sau nhiều  lần do dự lần khan, một hôm nó quyết định hành. Nó hít một hơi sâu, chế ngự cảm xúc đến gần anh nó nói:

- Chiều nay mời anh đi bar chơi được không?

Anh nó ngẩng lên  trố mắt nhìn nó như một người từ hành tinh khác đến, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và vẻ thăm dò, khoảng lát sau rồi mới đáp cụt lủn:

- Ừ! Đi thì đi.

Quán bar chiều  chưa tới giờ cao điểm nên khá vắng,  nó và anh nó ngồi cái bàn nhìn ra hồ bơi thật đẹp. Hai anh em cũng im lặng nhâm nhi từng tí, ai cũng trầm ngâm theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, thỉnh thoảng cụng ly một cái”keng” nhẹ rồi laị im vắng…Nó lên tiếng:

- Anh em mình cứ cự hoài, ba mẹ buồn, láng giềng cũng nói ra nói vào… Không lẽ mình cứ kéo dài như thế này sao?

Anh nó vẫn yên lặng, nó giữ hơi thở thật nhẹ tiếp:

- Em học Phật, kinh sách và thầy dạy: “ Nhân duyên trùng trùng vô tận, không ai biết được,  chỉ những vị chứng thánh quả trở lên thì mới biết được. Anh em mình cũng có thể kiếp quá khứ  có nhiều xich mích nên kiếp này cứ gây gỗ hoài. Thầy còn dạy: “ Một chút oán kiếp này nếu không gỡ thì có thể thành đaị oán ở kiếp sau”. Anh em mình vốn cùng cha mẹ sanh ra  không lẽ cứ để cho cha mẹ buồn hoài vậy sao?

Bây giờ anh nó ngẩng lên nhìn nó rồi hoỉ:

- Vậy ý  em tính sao?

Nó nắm lấy bàn tay anh nó thật chặt:

- Anh biết phải làm sao mà!

Anh nó cố kìm cảm xúc không để lộ, bèn noí:

- Để anh tính tiền  hôm nay!

Nó vẫn giữ bàn tay anh nó mà anh nó cũng không rút về:

- Anh hiểu em,  anh em mình cần phải thay đổi!

- Em mời anh ly này, em cũng hứa sẽ thay đổi!

Chưa bao giờ mà nó thấy hạnh phúc như hôm nay, nó nhìn anh nó như chưa từng nhìn qua. Những ngày xưa thấy ổng sao khó ưa, sao dễ ghét quá ấy vậy mà sao giờ thấy ổng cũng hiền , cũng dễ thương đấy chứ! những ngày xưa thấy ổng sao mà ba trợn, ích kỷ ấy vậy mà hôm nay sao thấy ổng cũng tử tế đấy chứ! Nó nhớ câu chuyện ngày xưa có người mất búa , ông ấy nghi ngờ thằng bé hàng xóm lấy trôm nên thấy moị cử chỉ của thằng bé đều là hành vi ăn trộm; cho đến khi ông ta tìm ra búa thì ông laị thấy thằng bé này chẳng có hành vi nào giống kẻ trộm cả. Nó tự nhủ thầm: “ thì ra mình cũng giống cái lão già mất búa kia” nên bất giác cười tủm tỉm. Anh nó ngạc nhiên hỏi:

- Em cười gì vậy?

Nó bèn thuật laị hết cho anh nó nghe, anh nó cưởi to:

- Thì ra anh cũng vậy!

Những ngày sau đó ba mẹ nó lấy làm lạ lắm, nhiều lúc hai người định hỏi nhưng rồi laị thôi nhưng nó nhận thấy nét vui vẻ trên gương mặt của ba mẹ. Nó biết ba mẹ đang quan sát anh và nó, rồi cả những nhà láng giềng cũng  cảm thấy là lạ khi nhìn thấy anh  và nó không giống như họ thấy trước kia. Có người chận nó laị hỏi:

- Hai anh em bay đã làm hòa với nhau rồi hả?

Nó cười gỉa lả :

- Ủa! đánh nhau hồi nào mà hoà?

- Đừng xạo mấy! mới hôm nào còn như mặt trăng với mặt trời mà giờ làm bộ.

Nó cười to, bắt chước  một vị thiền sư trong giai thoaị bèn trả lời:

- Thế à!

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

 

 

Cái thằng Rốc chết bầm miệng nói đặt tên buổi chiều nay là Biển Xuân Bình Yên mà nó lên giọng như câu hỏi khiến cho có điềm chẳng lành. Lại còn ca bài ca chết chóc ‘đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà’.
Lê Thị Hiệp- diễn viên chính trong phim Heaven And Earth của đạo diễn Oliver Stone ra năm 1995- vừa qua đời ở tuổi 46 vì bệnh ung thư bao tử tại California. Xin bày tỏ thương tiếc một người quen ra đi hơi sớm. Mời các bạn đọc lại mấy dòng chữ kỷ niệm về sự gặp gỡ hai chục năm trước
Đại tá Lê khắc Lý đại diện đồng khóa bên Thủ Đức tại Nam CA. Tôi là đại diện đồng khóa bên Đà Lạt. Anh Lý mới ra đi. Xin báo tin các bạn rõ, cùng lời chia buồn cùng tang quyến
Dũng đứng đầu một chính phủ tham nhũng và “phá chưa từng có trong lịch sử của đảng CSVN.” Vậy mà tang lễ của cụ bà Nguyễn Thị Hường vẫn êm đềm, tư thất vẫn không (hoặc chưa) bị nhà nước ... mượn luôn. Vậy là “tử tế” lắm rồi. Còn đòi hỏi gì nữa – cha nội?
sinh viên đang phải đối diện với việc bỏ học hàng loạt vì họ sẽ phải chịu thuế trên số tiền trợ cấp học đường nhỏ xíu, người lao động và giới trung lưu sẽ phải còng lưng gánh vác số tiền 1000 tỷ đô la “deficit” chỉ vì Tổng Thống đương nhiệm muốn tặng một món quà đầu năm cho các tỷ phú để họ tiếp tục hỗ trợ cho cái ngai của mình…
DVD gồm 20 tiết mục, ca sĩ Nguyên Khang xuất hiện nhiều lần, lúc đơn ca, lúc song ca, tam ca với các ca sĩ bằng hữu gồm Thiên Kim, Diễm Liên, Hoàng Thục Linh, Y Phương, Sĩ Đan, Mai Thanh Sơn, Đoàn Phi, Quốc Khanh, Lê Uyên
Từ khi lọt lòng mẹ, ai cũng được mang một cái tên, cùng đeo theo một hàng dài giờ và ngày sanh tháng đẻ. Đó là nói về Dương Lịch, nhưng là người Việt Nam thì còn phải "chuyển lịch" theo "Bà Nàng". Lịch "Bà Nàng" là Âm Lịch, tính theo mười hai con vật. Mỗi năm được tượng trưng bằng một con vật và người sanh nhằm vào năm nào thì sẽ mang tuổi của con vật đó.
Đi tìm ngôn ngữ mới của sáng tạo, trong khi lòng đầy các hoài niệm về quê hương, về một cuộc chiến đã trôi qua nhưng còn di lụy, về những người tình và những người bạn đã trở thành hình bóng trên mây… Từ vị trí đó, Trịnh Y Thư đã viết những dòng thơ -- và như từ vị trí một người đứng chệch ra khỏi cõi này.
Cổng Thành và chiếc cầu Hiền Lương ở vĩ tuyến 17 Gio Linh Thuộc tình Quảng Trị là một di tích lịch sử, kỷ niệm ngày Việt Nam bị chia đôi bởi Hiệp Định Geneve ngày 20 tháng 7 năm 1954.
Ngày 20 tháng 7 năm 1954 Hiệp định Geneva chia đôi nước Việt Nam. Cầu Hiền Lương sông Bến Hải vỉ tuyến 17 phía Bắc Tỉnh Quảng Tri là lằn ranh giửa hai miền Nam và Bắc Việt Nam. Phía Bác là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Cộng Sản Chủ Nghĩa, đặc thủ đô tại Hà Nội. Được Liên Bang Soviết và Trung Cộng Yểm Trợ. Phía Nam là Việt Nam Cộng Hòa đặc thủ đô tại Saigon. Được Mỷ và các nước tự do trên thế giới yểm trợ. Cuộc chiến giữa hai miền kéo dài từ 20 thàng 7, 1954 cho đến lúc chánh phủ Saigon sụp đổ và Việt Nam được thống nhứt kể từ ngày 30 thang 4 năm 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.