Hôm nay,  

Bìm Bịp Kêu Chiều

18/05/202015:00:00(Xem: 4523)

Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn vận động toàn dân, nhất là cán bộ, đảng viên, thanh niên, sinh vien, học sinh trong nước, học tập và làm theo gương đạo đức Hồ Chí Minh.  Vậy thưa bà con, đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh là gì mà đảng cộng sản lại vận động toàn dân học tập?


1)   Hồ Chí Minh từ tên thật đầu đời (Nguyễn Sinh Cung) cho đến biệt hiệu cuối đời (Hồ Chí Minh), có tất cả trên một trăm sáu chục cái tên.  Trong gần 80 năm cuộc đời, trung bình mỗi năm Hồ Chí Minh có hai tên, mà còn dư vài tên bỏ túi làm vốn.  Mới sanh ra cũng hai tên.  Ngồi chễm chệ trên đỉnh cao quyền lực đất nước độc tài, chẳng ai dám vuốt râu cáo, cũng hai tên.  


Đảng cộng sản hãnh diện Hồ Chí Minh có nhiều tên.  Tuy nhiên một kẻ quá nhiều tên, và cả khi không cần thiết, đếch còn sợ thằng cóc tía nào bắt bớ giam cầm, mà cũng dùng bí danh, để làm gì, nếu không phải để lừa gạt, dối trá, giấu diếm, làm điều phi pháp, sợ lộ chân tướng?  Ngay cả khi đi xem đấu tố bà ân nhân Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm mà chủ tịch nước Hồ Chí Minh cũng bịt râu cáo, hóa trang che mặt.  Rồi về viết báo “Địa chủ ác ghê” vu cáo người đã bỏ công, bỏ của giúp “cách mạng”, nuôi giấu cán bộ trong nhà, là địa chủ tàn ác, giết người tàn bạo, và cuối cùng ký bút hiệu là C.B. để đăng báo.  Thế là thế nào? Sỉ diện của một viên chủ tịch?  Hay là trò ném đá giấu tay?  Trò đạo dức giả?  Không nỡ đánh phụ nữ bằng một cành hoa hồng, nhưng đem ra pháp trường xử bắn là sao?  


Khi bài báo “Địa chủ ác ghê” được đưa cho báo Nhân Dân đăng, cán bộ cộng sản giải thích C.B, là “của bác”, tức là của chủ tịch đảng CS đó, đừng giỡn mặt, lo mà đăng đi, lo mà đọc đi, lo mà học tập đi!  Tuy nhiên trong các độc giả nhân dân anh hùng, lại có người giải thích C.B. là CON BÒ.  Con bò đầu đàn trong đám “đàn bò vào thành phố”, mà một gã hát rong đã dùng ẩn dụ kín đáo mô tả.  Ca dao thời cộng sản mô tả cảnh đàn bò vào thành phố như sau:  “Bảy lăm đàn bò về thành,/ Chúng đã phá nát tan tành miền Nam.”  Vậy thanh niên, sinh viên, học sinh, trẻ em có nên học tập thói dối trá, lừa gạt như Hồ Chí Minh hay không?  


2)  Hồ Chí Minh làm bồi tàu biển, ra khỏi nước năm 1911.  Qua tới Maseille, hải cảng miền Nam nước Pháp, Hồ Chí Minh hăm hở làm liền 2 tờ đơn giống nhau ngày 15-9-1911, gởi tông tông Pháp và gởi xếp sòng bộ Thuộc địa Pháp, xin đặc ơn vào học Trường Thuộc Địa Ba-Lê, nhưng bị từ chối.  


Như thế nghĩa là Hồ Chí Minh ra đi tìm đưởng cứu nhà, mà không được, nên Hồ Chí Minh lại rêu rao rằng ra đi tìm đường cứu nước cho oai, làm cho đảng cộng sản hít hà xuýt xoa ca tụng náo cả thiên hạ.  Nếu Pháp ban cho Hồ Chí Minh đặc ân vào học trường Thuộc Địa Ba-Lê, thì đỡ biết mầy, vì cùng lắm là dân chúng một huyện chịu đựng một viên quan gian ác tham ô mà thôi, toàn dân khỏi bị đại nạn như ngày nay.  Thiệt là uổng!  Phải không bà con?  


Ra đi tìm đường cứu nhà thì cũng tốt, rất tốt.  Nói thiệt ra đi tìm đường cứu nhà cho rồi, thiên hạ còn thương, cần gì lại bịa chuyện nói láo?  Rồi bắt trẻ con chổng mông học toàn chuyện láo lếu.  Lớn lên, các em biết được sự thực là thằng chả chỉ ra đi tìm đường cứu nhà, thì các em càng cảm thấy bị phỉnh gạt suốt thời trẻ thơ của mình.  Ai mà tin cho nỗi?  Có nên dạy cho trẻ em nói láo kiểu nầy hay không?  


3)   Khi được tin con trai gia nhập đảng Cộng Sản Pháp, theo chủ nghĩa Mác-Lê, cha của Hồ Chí Minh là cụ Nguyễn Sinh Huy, tức Nguyễn Sinh Sắc không bằng lòng, vì lúc đó đảng CS Liên Xô mới thành lập, quảng cáo rùm beng cộng sản là chủ nghĩa tam vô, tức vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo.  Các cụ nhà Nho rất kỵ loại chủ nghĩa nầy, đi ngược với tam cương, ngũ thường của Nho giáo, từ bỏ luân lý dân tộc, chỉ phục vụ đảng và chủ nghĩa cộng sản.  


Từ đó, cụ Huy không muốn nói đến thằng con trai hư đốn của cụ nữa, thiếu điều cụ muốn từ con.  Chính vì vậy, trong những ngày cuối đời, cụ Huy không trở về Nghệ An, nơi sinh quán của cụ vì xấu hổ với bà con làng xóm về thằng con bất hiếu của cụ.  Bà con Việt Nam có muốn những đứa con yêu quý của mình theo tam vô, vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo, đặt đảng CS lên trên tổ tiên, cha mẹ, và học tập tính bất hiếu như Hồ Chí Minh hay không?  


4.-   Ngoài những cuộc tình lẻ tẻ, tháng 10-1926 tại Quảng Châu (Trung Hoa), Hồ Chí Minh, lúc đó có tên là Lý Thụy, thành hôn với một nữ đảng viên cộng sản Trung Hoa là bà Tăng Tuyết Minh.  Khi chiến tranh Quốc Cộng bùng nổ năm 1927, Lý Thụy bỏ trốn nên phải xa Tăng Tuyết Minh.  Tháng 5-1950, nhìn thấy hình Hồ Chí Minh trên báo Nhân Dân (Trung Cộng), bà Tăng Tuyết Minh gởi nhiều thư cho Hồ Chí Minh, qua tòa đại sứ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở Bắc Kinh, nhưng đều không được trả lời.   “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”?   Quân bất nghĩa!  Phụ nữ Việt Nam có muốn người tình bất nghĩa vậy không?


Khi cầm quyền năm 1954 ở Hà Nội, Hồ Chí Minh có bà vợ trẻ đẹp là Nông Thị Xuân và có với bà nầy một cậu con trai.  Một thời gian sau, bà Xuân bị Hồ Chí Minh ruồng bỏ, và bị thủ tiêu một cách tàn bạo.  Vì chuyện nầy, Hà Nội xuất hiện câu ca dao: “Chơi bạn chọn bạn mà chơi, / Chọn chồng có đảng là đời tiêu tan.”  Đó là gương sáng cho phụ nữ thời cộng sản.  


Thế mà chưa hết, Hồ Chí Minh với đảng cộng sản còn khoe rằng y sống cuộc đời độc thân giản dị.  Đúng là Hồ Chí Minh độc thân mà không giản dị.  Độc thân để tự do ăn chơi, hết bà nầy tới bà khác.  Theo lời nhân viên phủ chủ tịch Hà Nội kể lại, Hồ Chí Minh phá hoại không biết bao nhiêu đời trẻ em nhỏ dại được cha mẹ bí mật gởi ra Bắc học tập trong thời chiến tranh.  Sau 75, có người về nam viết lại tự sự khiến bàn dân thiên hạ mới biết thế nào là “đạo đức” Hồ Chí Minh!


Qua thăm viếng Indonesia năm 1959, Hồ Chí Minh thắt chặt ngoại giao với trẻ em nước nầy “hết sức chặt chẽ” khiến nước chủ nhà phải công khai đăng báo yêu cầu “chủ tịch 68 tuổi của Bắc Việt Nam” chấm dứt hôn hít các cháu gái, râu lão dài, chúng em nhột lắm.  


https://ttngbt.files.wordpress.com/2014/08/6705e-10600523_564538966991847_2990099234572302589_n.jpg?w=444




















Thât là DANH GIÁ CHO LÃNH TỤ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, đem râu đi rung xứ người,  được báo chí nhắc nhở, giáo dục khỏi phải tốn tiền quảng cáo.  Hèn gì đảng cộng sản khoái chí vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh.  Học hôn con nít kiểu Hồ Chí Minh khiến đảng viên cộng sản đê mê, học nhà chưa đủ, tranh thủ học thêm ở mấy quán nhậu, ở cầu thang máy.  Rồi cán bộ nào cũng vợ lớn vợ bé tùm lum.  Giỏi “ný nuận” như tổng lú mà cũng có cô K.H., phụ tá nâng khăn sửa túi (tham), chứng tỏ lão nầy chẳng lú tý nào.  “Hồng hồng tuyết tuyết” cho vui cửa ồn nhà.  Thủ niểng cũng bắt chước ngay. Giấu đầu lòi đuôi, nên dân Quảng Nam được dịp chứng kiến màn đánh ghen sôi nổi một thời.  Cái hậu của câu chuyện nầy là nghe dân Đà Nẵng bàn tán rằng ông bí thư trẻ tuổi đảng ủy cộng sản thành phố Đà Nẵng do biết quá rõ các chuyệm thâm cung bí sử nầy và hay ba hoa trong các buổi nhậu với bạn bè mà bị tai bay vạ gió, mất chức bí thư Đà Nẵng.  Chuyện nầy xin hỏi lai thì biết rõ sự tình.  


5)  Thi phẩm vĩ đại nhất của Hồ Chí Minh là quyển Ngục trung nhật ký, viết bằng chữ Hán (tức chữ Tàu), xuất bản tại Hà Nội, đã được phiên âm và dịch qua chữ Việt, phát hành hàng trăm ngàn bản ở trong nước và cũng đã được dịch ra nhiều thứ tiếng ở hải ngoại.  


Nghe nói Hồ Chí Minh học tới lớp nhứt niên trường Quốc Học Huế, tương đương với lớp 6 trung học ngày nay.  Quốc Học Huế lúc đó là trường dạy quốc ngữ và chữ Pháp, thì làm sao mà Hồ Chí Minh giỏi chữ Tàu để sáng tác hàng loạt thơ chữ Tàu được?  Khi nhỏ Hồ Chí Minh học chữ Tàu với cụ phó bảng.  Khi phục vụ trong Đệ bát lộ quân của Trung Cộng, học lóm với lính Tàu, thì làm khoảng 10 bài tứ tuyệt là khá lắm rồi, chứ làm gì có nhiều chữ Tàu để sáng tác thơ Tàu.


Nhờ học tập đạo đức Hồ Chí Minh, các đảng viên CSVN khi làm luận án các cấp, kể cả luận án cấp tiến sĩ, đã ăn cắp luôn luận án của người khác, mới thật là kỳ tích chứ.  Tuy nhiên thanh thiếu niên, sinh viên Việt Nam chớ dại ăn cắp trí tuệ kiểu Hồ Chí Minh.  Hiện nay, nạn ăn cắp trí tuệ đang bị bài trừ triệt để ở hải ngoại.  Muốn xin xuất ngoại du học, thì thanh niên sinh viên Việt Nam dứt khoát phải liêm khiết trí tuệ, chớ dại ăn cắp thơ văn kiểu Hồ Chí Minh mà bị đuổi về nước một cách nhục nhã. Chuyện ăn cắp kiểu đó để cho cán bộ cộng sản làm.  


6)  Đảng cộng sản còn kêu gọi học tập tư tưởng Hồ Chí Minh.  Trời ơi!  Hồ Chí Minh có tư tưởng quái gì ngoài việc ăn cắp những danh ngôn của người xưa.  Hồ Chí Minh suốt đời làm tay sai cho Nga Tàu mà cũng học tập hở trời?   Tại đại hội 2 của đảng cộng sản năm 1951 ở Tuyên Quang, Hồ Chí Minh xác nhận rằng: "Không, tôi không có tư tưởng ngoài chủ nghĩa Mác- Lê nin.” Rồi cũng trong đại hội nầy, Hồ Chí Minh nhiều lần tuyên bố: “Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được..” Chuyện nầy sách của cán bộ cộng sản hãnh diện viết ra, chứ không phải “Mỹ Ngụy” tuyên truyền đâu nha.


Chính Hồ Chí Minh tự nhận chẳng có tư tưởng, mà còn tự nhận là tư tưởng Stalin và Mao Trạch Đông là số dách, đúng nhất rồi, nên luôn luôn hành động theo lời hai ông nầy, đẩy đất nước Việt Nam vào vòng lệ thuộc Nga Tàu.  Ngày nay, tại Nga và tại Tàu, người ta không còn xài tư tưởng hai ông nầy nữa.  Người ta quăng vào sọt rác lâu rồi.  Thế thì người Việt Nam, thanh niên, sinh viên học sinh có nên học tư tưởng Hồ Chí Minh để tiếp nối kiếp nô lệ cho Tàu hay không?  Hãy nhìn Tây Tạng, Tân Cương mà coi chừng.


7)   Trong di chúc trước khi chết, Hồ Chí Minh viết : “…tôi để sẵn mấy lời nầy, phòng khi tôi đi gặp cụ Cac Mac, cụ Lênin…”  Trời đất quỷ thần!  Trước khi chết, Hồ Chí Minh chẳng nghĩ đến cha của y là cụ Nguyễn Sinh Huy, đang yên nghỉ cô đơn ở Sa Đec, và cũng chẳng muốn gặp mẹ y hay tổ tiên dòng họ Nguyễn Sinh ở Nghệ An.  Vậy có ai muốn cho con em học tập Hồ Chí Minh, phiêu diêu đi tìm mấy ông tổ cộng sản lạ hoắc ở Nga, ở Tàu mà chẳng thèm nghĩ đến tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em như Hồ Chí Minh hay không?  Bà con cô bác tự trả lời.


Vài điểm rất sơ lược trên đây cũng đủ thấy Hồ Chí Minh chẳng có gì đáng để học, nhứt là thanh thiếu niên Việt Nam đừng theo thói Hồ Chí Minh để phản dân hại nước.  Thanh thiếu niên Việt Nam cũng đừng dại tin đảng cộng sản, vì đảng nầy do Hồ Chí Minh thành lập, chỉ là một tập đoàn buôn dân bán nước, khấu đầu thần phục Tàu cộng, tham nhũng, cướp nhà cướp đất dân lành…Ca dao thời cộng sản có nhiều câu đặc sắc.  “Chiều chiều bìm bịp kêu chiều, / Cộng sản cai trị tiêu điều Việt Nam.”  


Không biết chim bìm bịp có bịp đồng loại hay không, chứ Hồ Chí Minh và đảng cộng sản bịp dân mình quá xá trời đất, cho đến tận bây giờ vẫn còn tiếp tục sự nghiệp bịp dân, đưa tượng Hồ Chí Minh vào chùa quốc doanh, hưởng ké hương cúng Phật, tưởng rằng cũng ké luôn lòng dân tin Phật, không ngờ bà con cô bác chán chùa quốc doanh, lại sợ tên côn đồ chôm luôn thùng phước sương của bà con cô bác, nên bá con cô bác bỏ qua chùa khác.


Ngày nay, chủ nghĩa cộng sản không còn hợp thời.  Chế độ cộng sản gặp nhiều khó khăn, nhất là khi Liên Xô sụp đổ, Trung Cộng cải cách, phát triển kinh tế và uy hiếp Việt Nam.  Để tồn tại, cộng sản Việt Nam cũng phải cải tổ, nhưng cương quyết bảo vệ quyền lực và quyền lợi, nên vẫn duy trì chặt chẽ hệ thống tổ chức độc đảng độc tài đảng trị và tôn thờ hình tượng Hồ Chí Minh để giữ gìn đoàn kết nội bộ đảng.  


Vì vây, nhà cầm quyền cộng sản kiên nhẫn tuyên truyền về Hồ Chí Minh, tổ chức học tập thường xuyên cái gọi là đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh đều đặn  cho cán bộ đảng viên, cho các lớp trẻ mới lớn.  Dầu vậy, phải nói rằrng hiện nay, nhờ Anh-tẹc-nét, bộ mặt thật của Hồ Chí Minh đã được triển lãm đầy dủ trên mạng xã hội còn hơn cả bảo tàng viện Hồ Chí Minh ở Hà Nôi, nên việc học tập đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ làm trò cười cho bàn dân thiên hạ, chẳng ích lợi gì vì ai cũng thích học tên mạng hơn.  


Rõ ràng các đợt học tập Hồ Chí Minh, lúc khai trương kèn trống ầm ỷ.  Khi tổng kết chẳng có ma nào tham dự, đành phải âm thầm đâu đó trong xó Ba Đình.  Trong khi đó, Hồ Chí Minh lại trở thành đề tài ca dao tiếu lâm dân gian.  “Mỗi năm hai thước vải thô / Nếu đem may áo tô hô tên hồ”.  Có thể vì vậy, đồng bào tặng thêm cho đương sự một nick mới nữa là Tám keo, vì “bát hồ là tám keo”.  (Bát là tám, hồ là keo.)  Keo đến nỗi “tô hô tên hồ”.  


Bà con trong nước mới tiết lộ cho biết rằng để kỷ niệm ngày sinh của cáo năm nay, tổng lú và đảng cộng sản vừa họp đại hội, chẳng những chọn lựa thành phần nhân sự mới cho ban chấp hành đảng cộng sản, mà còn đưa ra nghị quyết mới, kết hợp tư tưởng của các nhà lãnh đạo chính trị của hai miền Nam Bắc Việt Nam thành đường lối hòa giải hòa hợp mới của đảng cho người Việt cả hai miền thông cảm nhau là:  “Đừng nghe những gì cộng sản nói.  Hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.  Sông có thể cạn , núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.”


Đúng rồi!  Đừng nghe những gì cộng sản nói.   Vậy thì dẹp mẹ nó đi việc học tập đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh, vì toàn chuyện nói dối, phỉnh gạt, phản dân hại nước, tay sai Tàu cộng.  Học làm quái gì cái thứ ấy, thưa bà con.


TÚ KÉP

(Tháng 5-2020)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.