Hôm nay,  

Thu Nương

10/10/202015:10:00(Xem: 6529)

 

 Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời. Nàng thu về với nhan sắc đằm thắm nhưng không kém phần rực rỡ, mang laị bao cảm xúc mới mẻ cho con người và muôn loài. 

 Khí trời se se lạnh, bầu trời trong xanh như ngọc, lá đã chuyển màu: vàng, cam, nâu, đỏ... rừng cây, ngàn xanh  như một mành gấm hoa, người say cảnh cứ ngỡ như tay hoạ sĩ tài ba nào đó cao hứng vẩy cọ, tung muôn sắc vào không gian. Cái xứ Đào Bang này vào thu là vào lễ hội, cả trăm thứ : Pride, mum, art, handcraft, food & drink....đủ cả, trăm hồng ngàn tiá. Thiên hạ dập dìu trẩy hội, nam thanh nữ tú khoe nhan sắc lẫn áo quần, làm cho cuộc đời này như dồn cả vào giây phút hiện tại này! Người xứ này vốn cao to, xinh đẹp, đã vậy cuộc sống sung túc, phủ phê, vật chất dồi dào, sản vật phong nhiêu, văn hoá cởi mở, chính trị thanh minh, người vật được tôn trọng...Quả thật đáng sống biết bao ở cái chốn này! Những con người ở cái xứ này quả thật là phước báo nhiều quá. Y lang thang khắp các nẻo đường, hoà mình vào văn hoá và lối sống của họ, nhập vào cuộc sống này nhưng sao nhiều lúc lòng vẫn cứ trống trải, cô đơn, cô đơn đến cùng tận. Dù là giữa thiên nhiên, dù là nơi phố hội phồn hoa náo nhiệt, dù là đang độc hành, dù là đang ở giữa một biển người đang cuồng nhiệt với bao nhiêu màu sắc lẫn âm thanh. Y nghĩ về cố quận, thương lắm! Cố quận của y, của những người cam chịu nhẫn nhục. Cố quận đang phân hoá cùng cực. Có những kẻ giàu kinh khủng, dùng tiền bạc để ăn chơi trác táng, phá phách, khoe thân, khoe của và làm những chuyện điên rồ, nhảm nhí. Có vô số những người cùng khổ, bất hạnh; có muôn vàn cảnh khổ đau , oan trái... Cố quận của y đang từng ngày suy vi: Biển cả, sông ngòi, ao, hồ...Bị lòng tham và sự u mê con người huỷ diệt; núi rừng cạo sạch; ruộng đồng bán hết ráo. Cố quận của y giờ con người sống chung với chất độc, với bệnh tật chính con người gây nên.Thức ăn toàn chất độc, rượu, bia như nước lũ; ăn nhậu bất kể ngày đêm! Cố quận của y không có vàng thu ( chí ít là từ vĩ tuyến mười bảy trở về Nam) chỉ có vàng da, vàng mắt!

 Đất trời chớm thu chưa đủ để không gian bừng lên nhan sắc, nhưng cũng đủ để những tâm hồn đa cảm rung lên. Đất trời chớm thu lá chưa đủ để ào ạt đổ nhưng cũng đủ để xàơ xạc dưới bước chân, mà cần chi phải nhiều. Người xưa từng bảo:

Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri thu

(thơ Đường) 

 Ở cái xứ này, ở vào thời đại hôm nay, thời đaị văn minh kỹ trị, thời đaị tôn thờ vật chất. Người học Phật, đừng nói chỉ là Phật tử, cả người xuất gia cũng dễ thối thất tâm bồ đề, vì cuộc sống vật chất phủ phê, đời sống thoải mái quá. Con người ta hưởng lạc nhiều, rất nhiều người cuộc sống là những chuỗi ngày sống trong hoan lạc... Vì vậy cần chi tu học nữa! " Bần cùng bố thí nan, giàu sang học đạo khó" thật chí lý không sai một ly nào! Những người tu học theo Tịnh Độ cầu sanh Cực lạc nhiều khi cũng chẳng cầu. Cực Lạc taị đây rồi thì cầu chi! Những người tu thiền thì cũng dễ ngộ nhận: Sống trong phút giây hiện taị! Hiện taị đang sung sướng, đang hoan lạc là đây rồi! nên lơ là tu học, thậm chí không còn muốn tu học nữa. “ Hiện xứ lạc trú” hay nói rõ ràng hơn là: “ sống an lạc trong phút giây hiện tại”, hoặc là:” Bây giờ và tại đây”… là những khái niệm thường gặp trong thiền môn, nhất là dòng thiền “ Tiếp hiện”. Có một điều đáng tiếc là khá nhiều người Â-Mỹ cũng như Việt hiểu và hành hơi bị lệch. Họ sống và hưởng thụ dù cái phút giây hiện tại và ở đây, không cần chuẩn bị tư lương cho tương lai, vất bỏ quá khứ, hiểu như thế thì oan uổng quá! Một khi hơi thở không vào ra nữa, ra đi mà không có chút phước - huệ nào thì quả thật chẳng có điềm nào tốt cả! Bây giờ và ở đây, buông bỏ những ràng buộc hay những tham luyến để sống an lạc chứ không phải không cần tu tập cho tương lai. Những ngày cuối tuần nhiều người có mối bận tâm: hoặc lên chùa hay đi shopping? hoặc có lên chùa cũng mong mau mau xong lễ để shopping, dã ngoại hay những thú vui khác. 

 Đất trời chớm thu, thiên sơn vạn thuỷ... cũng không làm xoá nhoà được những kỷ niệm, những ân tình. Những kẻ sống vì tình, lụy tình là những kẻ khờ, khờ nhất thế gian này! Những kẻ lụy tình thà ôm lòng đau không nỡ để người thân mình đau. Những kẻ lụy tình vẫn thường "kẹt" bên này, bên kia... Làm sao cho trọn vẹn đôi bên? làm sao thoã mãn bao lòng? làm sao trọn người, trọn ta? vì không thể có chuyện vẹn toàn nên những kẻ lụy tình ôm thương đau. Những kẻ lụy tình là những kẻ cô đơn lang thang trong cuộc đời này, lang thang qua tháng năm, lang thang ở vùng trời phương ngoaị! Chao ôi, người xưa bảo: Đắc nhất tri kỷ khả dĩ bất hận” là có chí lý lắm! Nhưng cuộc đời này có tri kỷ ư? phước phận có phần, nhân duyên có mối, ơn oán hợp tan, dễ gì mà gặp, dễ có mấy ai đắc được tri kỷ. Trước khi trách người, trách đời, mình phải tự hỏi mình, mình có xứng đáng là tri kỷ với ai đó chưa? 

 Mùa đến để rồi đi, người đến rồi cũng để mà đi, Còn gì, còn gì cho người? còn gì cho ta? Y vẫn ngồi đây, vẫn lang thang muôn vạn nẻo đường đời. Gã du tử độc hành, độc thoaị với đất trời, với mùa vàng đang lên, đạp trên lá vàng mà ngỡ vườn địa đàng trên mặt đất, phải chăng đây là giây phút “ Hiện xứ lạc trú”, đạp trên lá vàng, đi giữa không gian muôn sắc gấm hoa của mùa thu, ấy cũng chính là:” Bây giờ và ở đây”, là đang sống trong phút giây hiện tại, không nghĩ về quá khứ, không tưởng đến tương lai. Trời phương ngoaị trong tâm y hay y đang trong vùng trời phương ngoaị? nào có khác gì năm xưa Trang Châu ngỡ ngàng: Trang Châu là bướm hay bướm là Trang Châu? 

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Đào bang, thu phong 2016

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ đầu tuần diễn ra những trận đấu vòng 3, Viertelfinale theo kiểu Ko-System, tức là đội nào thắng đi tiếp còn thua thì bị loại và cuốn gói về nước. Vì thế những đội tuyển tranh tài phải "chơi" hết mình, không có chuyện huề vì nếu huề sau 120 phút thì phải đá luân lưu 11 mét để biết đội nào thắng. Người viết chỉ tóm lược tổng quát và giới thiệu kết quả các trận đấu Vierfinale trong tuần qua, ngày 02.07 cho đến tối ngày 03.7.2021. Xin hoan hỷ cho mọi sự. Nước Anh trong niềm vui sướng ngất ngây. Bây giờ cuối cùng cũng đang mơ về danh hiệu Vô địch Túc cầu châu Âu đầu tiên của họ. Sau "trận đấu sân khách" duy nhất của họ tại Rome, "Three Lions" (Tam Sư) được phép thi đấu trở lại tại vận đồng trường Wembley trong trận bán kết đấu với Đan Mạch vào thứ Tư (7/7/2021).
Đảng xã hội chủ nghĩa (Le Parti socialiste) của Pháp ngày nay, về tài sản vật chất, không còn gì có thể đem đi bán được. Trụ sở ở số 10, đường Solférino, Paris VII, được mua năm 1980 để sửa soạn bề thế cho đảng trưởng François Mitterrand lên cầm quyền. Ông François Hollande thừa kế làm đảng trưởng và qua 5 năm sau, ông đắc cử Tổng thống một nhiệm kỳ. Năm 2017, ông Benoit Hamon, đảng trưởng tiếp nối ông François Hollande, ứng cử Tổng thống, chỉ được có 6% phiếu bầu. Thất bại thảm hại. Đảng viên tan tác bốn phương trời, không còn người đóng góp.
Với thời gian thì cái tần suất “sa xuống hố” mỗi lúc một thêm đều đặn (và toàn là hố thẳm: Vinashin, Vinalines, Bauxit, Vũng Áng, Vĩnh Tân, Duyên Hải, Formosa, rồi đến những Khu Tự Trị …) cứ như thể là cả Đảng đã bị đui hết trơn rồi vậy. Sự tăm tối của giới cầm quyền ở Việt Nam hiện nay cũng khiến tôi nhớ đến ông Sáu Mù, ở xóm chài Lâm Quang Ky, với hơi nhiều nuối tiếc.
Hàng năm cứ đến ngày Lễ Độc Lập, người dân Hoa Kỳ lại tưng bừng tổ chức các buổi diễn hành, ăn Hot Dog và đi xem bắn pháo bông. Tuy nhiên các bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao chúng ta lại ăn mừng ngày 4 tháng 7? Tại sao ngày lễ này tồn tại 244 năm cho đến nay và nó có ý nghĩa lịch sử gì? Tại sao lại có pháo hoa, tại sao lại ăn Hot Dog để mừng ngày lễ Độc Lập?.
Ngày 4 tháng 7 năm 2021 đánh dấu 245 năm (1776-2021) ngày nước Mỹ tuyên bố độc lập thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Anh dưới triều đại của Hoàng Đế Anh George Đệ Tam. Ngày này, 4 tháng 7 năm 1776, nước Mỹ đã công bố Bản Tuyên Ngôn Độc Lập mang tính lịch sử không phải riêng cho nước Mỹ mà còn cho cả nhân loại, bởi vì Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Mỹ nói đến các quyền bất khả tương nhượng của con người: bình đẳng, mưu cầu hạnh phúc và quyết định vận mệnh của cơ chế chính quyền hay là quyền của công dân, dân chủ.
Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập, Bắc Kinh có dịp để ôn lại truyền thống đấu tranh, đưa ra một bảng đối chiếu với hiện tại, ca ngợi các thành tựu và nhìn về tương lai. Thực ra, lại một lần nửa, Trung Quốc thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt, vừa ca ngợi thành tích có chọn lọc, vừa lừa dối lịch sử thương đau. Giống như trước đây, trong dịp lễ kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Cộng hòa Nhân dân, Trung Quốc cũng không thể làm khác hơn.
Đảng Công sản Việt Nam và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đã thất bại ê chề trong công tác thu hồi tài sản của kẻ tham nhũng, nhưng không ai chịu trách nhiệm vì lãnh đạo vô cảm và luật pháp lung tung. Chuyện này, đối với đất nước là đảng nợ dân, nhưng lãnh đạo lại kiếm cớ buông tay, vì hàng ngàn tỉ đồng mất vào các dự án kinh tế vô tổ chức đã sập bẫy “hy sinh đời bố để củng cố đời con”.
Các số liệu mới nhất từ DataReportal cho biết hiện có khoảng 4.3 tỉ người sử dụng mạng xã hội, chiếm khoảng hơn 55% dân số thế giới. Sự phát triển nhanh chóng của mạng xã hội cùng sự gia tăng người sử dụng là một môi trường thuận lợi và đầy tiện dụng cho cả hai bên: cho giới truyền thông lẫn các khán-thính-độc giả.
Làm người, ai chẳng có lỗi lầm. Yêu nhau lâu năm, thế nào cũng để ý người khác. Tình yêu như sơn màu. Dù sơn tốt cách mấy cũng sẽ phai lạt theo thời gian, nhất là những cuộc tình quá nhiều mưa nắng và bão lụt. Muốn giữ tình yêu, phải thường xuyên sơn lại. Muốn sáng tạo tình yêu, phải sơn lại nhiều màu. Sơn mỗi lần sẽ dày thêm, sẽ bảo vệ thịt gân trái tim những khi nó đập điệu chán chường thất vọng. Nếu vợ chồng không chịu tự sơn, sẽ có người khác sơn giùm.
FB Phạm Minh Vũ đặt những tấm ảnh chụp Hội Nghị Thượng Đỉnh G7 tại Cornwall (Anh Quốc) cạnh hình buổi họp đảng bộ xã Hợp Tiến (huyện Mỹ Đức -Hà Nội) rồi so sánh: “Một cuộc gặp của những người ảnh hưởng nhất thế giới mà nội thất tối giản nhất có thể… Còn một bên, cuộc gặp cấp xã chia ghế thôi, mà phải nói hết sức rườm rà, hoè hoẹt…”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.